Chương 83

Thời gian trên thảo nguyên bao giờ cũng trôi qua nhanh chóng,thấm thoát mùa hạ đã qua đi. Mẫn Mẫn cùng ta lưu luyến biệt ly.Ta hoàn toàn yên tâm về Mẫn Mẫn, Tá Ưng yêu nàng thật lòng. Có lẽ trong lòng Tá Ưng đích xác có chút cân nhắc quyền lợi chính trị, nhưng tình cảm của hắn đối với Mẫn Mẫn cũng là tấm chân tình.

Sau khi Khang Hi quay về kinh, dừng chân tại Sướng Xuân Viên. Cách đó không xa chính là Viên Minh Viên. Viên Minh Viên là khu vườn mà năm bốn mươi sáu Khang Hi ban cho Tứ a ka,Khang Hi thi thoảng cũng lâm hạnh Viên Minh Viên dạo chơi. [vua đích thân đến một nơi nào đó gọi là lâm hạnh, may mắn được vua đến thăm]

Hôm nay lúc đầu Khang Hi vốn tùy ý đi dạo tại Sướng Xuân Viên, nhất thời cao hứng, lệnh cho Lý Đức Toàn chuẩn bị ngựa xe đơn giản không cầu kì đi đến Viên Minh Viên. Lý Đức Toàn thấy Khang Hi rất có hứng thú, không tiện khuyên ngăn, đành phải đồng ý, một mặt phái người đi báo tin cho Tứ a ka chuẩn bị tiếp giá, một mặt bố trí thị vệ, sau đó ta cùng Lý Đức Toàn theo hầu hạ trên xe tứ mã.

Lúc đến Viên Minh Viên, Tứ a ka và các vị phúc tấn sớm đã cung kính chờ đợi trước cổng,xe ngựa chưa tới, đã quỳ một chỗ. Khang Hi xuống xe cười nói: “Trẫm nhất thời cao hứng, đến xem đất đai cây trồng của ngươi thế nào.Nghe nói ngươi trồng được không ít cây ăn quả, đưa trẫm đi xem.” Tứ a ka vội vàng đứng dậy, cùng Khang Hi chậm rãi dạo bước quanh vườn.

Khang Hi vừa ngắm cây ăn quả Tứ a ka gieo trồng, vừa nghe hắn nói về phương pháp vun trồng các loại cây ăn quả cùng những chuyện hài hước ,khó khăn trong quá trình gieo trồng, cha con hai người chuyện trò với nhau rất vui vẻ, trong lúc ấy nhất thời khiến người ta quên đi họ còn là quân thần.

Lúc Khang Hi cao hứng,đã đi không ít các ngả, Lý Đức Toàn và ta nhìn nhau, chau mày, xem ra ông ta đang cân nhắc làm thế nào để ngăn Khang Hi mà không làm xuôi đi hứng thú của Khang Hi, nhắc khéo Khang Hi nghỉ ngơi một lúc.Tứ a ka đang đứng dưới tàng cây đối diện Khang Hi nói chuyện,vừa may nghiêng về hướng của ta, ta hướng về phía hắn làm tư thế ngồi xuống nghỉ ngơi, hắn giống như không nhìn thấy, vẫn tiếp tục cười nói với Khang Hi. Đợi Khang Hi hỏi han xong, hắn mới cười nói: “Phía trước có đình nghỉ mát, xung quanh có rất nhiều loài hoa cúc mà hoàng a mã yêu thích. Hoàng a mã nhất định phải đến đó ngắm một chút, mấy cây ấy đều là chính nhi thần tự tay chăm sóc.”

Khang Hi vừa nghe, cười nói được, hai người hướng về phía đình nghỉ mát mà bước tới, Lý Đức Toàn tỏ ý khen ngợi liếc nhìn ta cười, hai người đi theo sau Khang Hi và Tứ a ka.

Khang Hi yên vị ngồi vào ghế mây, Tứ a ka đứng bên cạnh chỉ từng cây hoa cúc bản thân tự tay chăm sóc, tịnh đem lai lịch, tập tính từng chủng loại đều kể lại hết sức chi tiết, Khang Hi vừa nghe vừa gật đầu. Không mất nhiều thời gian, có người dâng trà bánh đi tới. Ta vội tiếp nhận,đem công cụ chuẩn bị trước đó thử độc từng cái một,sau đó Lý Đức Toàn lần lượt nếm lại tất cả,mới dâng lên cho Khang Hi .

Khang Hi một mặt ngắm nhìn cảnh trí xung quanh đình nghỉ mát, một mặt tùy ý phẩm trà, Tứ a ka ngồi bên cạnh cùng nói chuyện thiên nhiên cây lá. Hai người từ chuyện hoa cúc nói đến Ngũ Liễu tiên sinh [Đào Tiềm-Đào Uyên Minh] (1), từ tinh thần nhập thế Nho gia nói tới vô vi nhi trị của Lão Trang ,sau cùng lại quay trở lại vấn đề kẻ ẩn dật trong hoa cúc. Khang Hi hứng thú quá độ, tỉ mỉ bình phẩm thi từ ngâm tụng về hoa cúc. Lý Đức Toàn đã lâu không thấy Khang Hi cao hứng như thế, nét mặt cũng đầy hớn hở đứng một bên.Trong đình đầy ắp tiếng cười vui vẻ ấm áp.