Chương 83

Không biết qua bao lâu, có lẽ là trong nháy mắt, cũng có lẽ là một khắc sau, cơn đau dịu xuống, nàng mở mắt mịt mờ, ngây ra nhìn nóc phòng tối đen.

—- Chẳng lẽ cả đời ta, phải tiếp tục chịu đựng nữa sao?

“Làm gì đó?” Một giọng nam miễn cưỡng vang lên, Liễu Vận Ngưng quay đầu, quả nhiên lại thấy Hàn Thiếu Lăng ngồi dựa trên bệ cửa sổ, như cười như không nhìn nàng: “Theo ta chẳng phải tốt hơn sao?”

“Đi theo ta, không phải thống khổ, tại sao lại không đồng ý? Chẳng lẽ ngươi còn chưa chịu dập tắt hy vọng? Hay là cho rằng một ngày nào đó Hiên Viên Kỳ sẽ yêu thương ngươi?”

Liễu Vận Ngưng hờ hững dời mắt, không thèm để ý đến y.

—- Loại người ngả ngớn này, lúc nào cũng là loại người ta không đối phó nổi.

Vả lại —-

Cúi thấp mặt, sự tức giận thoáng hiện nơi đáy mắt, rồi nhanh chóng biến mất.

—- Ta không thể nào quên những việc y đã làm với ta mỗi lần gặp nhau.

“Thật không ngờ nha!” Y nhìn quanh: “Hiên Viên Kỳ lại là Hiên chủ của ‘Sở Vân Hiên’!”

“Chuyện ngươi không thể ngờ còn nhiều lắm!”

“Ồ? Vậy sao?”

Hàn Thiếu Lăng nhảy khỏi bệ cửa sổ, đứng xa nhìn Liễu Vận Ngưng đang đứng dậy một cách chật vật, thấy bộ dạng khốn khổ của nàng hiếm khi có lòng tốt vươn tay dìu, Liễu Vận Ngưng né tránh cánh tay của y, chống tay xuống giường để đứng dậy.

Nhún nhún vai, Hàn Thiếu Lăng tỏ vẻ bất cần, ngồi xuống ghế, đảo khách thành chủ, không hề dời mắt khỏi Liễu Vận Ngưng, thấy vẻ mặt tái nhợt lạ thường phủ kín mồ hôi của nàng, làm như chẳng có chuyện gì xảy ra: “Thế nào? Cảm thụ ‘Mộng Thệ’ không mấy dễ chịu phải không?”

“Dễ chịu hay không, ngươi tự thử không phải rõ hơn sao?”

“A, ta không rảnh đến vậy!” Y liếc nàng một cái, cười không mấy thiện chí: “Ta sẽ chờ ngươi tự nghiệm ra, nhớ báo cho ta nhá!”

“Tiếc thật đấy, ta cũng không rảnh!” ‘Mộng Thệ’ tuy đã ngừng phát tác, nhưng toàn thân vẫn còn yếu nhược vô lực, nàng nghiến răng, hận bản thân sao không thể chịu nổi một kích.

Hàn Thiếu Lăng nhìn nàng chằm chằm, trong đôi mắt tà mị bỗng xuất hiện nét phức tạp, đảo mắt liền bình tĩnh trở lại, dùng giọng điệu đầy tà khí: “Ngươi không muốn rời khỏi Hiên Viên Kỳ, chẳng lẽ là vì còn ôm mộng với y sao?”

“……”

“Bản thân ngươi chắc cũng phải hiểu rõ chứ? Nếu là thật lòng, y đã sớm yêu ngươi từ lâu, há còn chờ đến giờ?”

Liễu Vận Ngưng lau mồ hôi trên trán, vẻ mặt vô cảm: “Ta không đi, đơn giản là vì ta không muốn rời đi, không liên quan đến Hiên Viên Kỳ, ngươi bất tất phải dùng phép khích tướng, vô ích thôi.”

“Thật sự vô ích?” Hàn Thiếu Lăng cân nhắc: “Vậy tối hôm qua ai là người đã ngồi đây một mình tỏ vẻ thất vọng tổn thương trong căn phòng u tối này?”

“Ngươi vẫn luôn ở đây?” Liễu Vận Ngưng tỏ thái độ lạnh lùng, đôi mày thanh tú chau lại: “Rốt cục ngươi muốn làm cái gì? Cứ luôn miệng muốn ta đi theo ngươi, đừng có nói là vì thích ta, lấy cái cớ buồn cười như vậy thì ta không tin đâu.”

“Há, tại sao không tin? Dù sao ngươi cũng là một Đại mỹ nhân hiếm thấy nha! Ta vừa gặp đã yêu ngươi cũng chẳng có gì là lạ.”

“Đáng tiếc ta lại không tin!”

“Ôi! Mỹ nhân làm ta bị tổn thương nha!” Thấy y cố ý giả vờ thất vọng tổn thương, Liễu Vận Ngưng tỏ ra thiếu kiên nhẫn: “Nếu ngươi không còn chuyện gì nữa, thì làm ơn đi ngay cho!”

“Được rồi, được rồi, ta nói với ngươi là được, mỹ nhân đừng nóng mà!” Hàn Thiếu Lăng cười hì hì, quạt xếp trong tay bỗng chuyển đến, chẳng biết y ra tay lúc nào, khi Liễu Vận Ngưng hồi thần thì cái quạt xếp đã được đặt dưới cằm nàng: “Ai bảo gần đây ta lại bận bịu đến vậy, còn hiếm khi gặp một người khiến ta cảm thấy hứng thú, đương nhiên là đi theo nàng ấy sẽ cảm thấy tốt hơn nhiều!”