Chương 84: Đưa em trở về

“Em đã mang thai con của anh!” Một câu nói ngắn ngủn, khiến Thân Hạo Khiêm và Mạc Tiểu Hàn đồng thời ngẩn người tại chỗ.

Sóng biển vẫn êm ái vỗ vào bờ cát, mang theo nhịp điệu không hề thay đổi, không hề để ý đến những yêu hận rối rắm của nhân gian.

“Học trưởng Hạo, em, em đi về. . . . . .”

Mạc Tiểu Hàn khẽ nói. Đôi mắt khép hờ, hàng mi dài in bóng trên gò má trắng nõn. Thân Hạo Khiêm không thấy rõ nét mặt của cô.

. . . . . . Yên tĩnh .

“Em phải đi.” Mạc Tiểu Hàn ngước mắt lên nhìn Thân Hạo Khiêm nói, cố gắng không để cho giọng nói tiết lộ cảm xúc của mình.

Thân Hạo Khiêm cúp điện thoại. Nhìn thủy triều lên xuống, rất lâu không nói một lời, chỉ im lặng.

Lương Noãn Noãn mang thai. . . . . . Chỉ sau một lần say rượu kia, vậy mà cô đã mang thai. Hắn còn có lý do nào mà giữ Tiểu Hàn lại đây? Hắn không có lý do, càng không có tư cách nói câu giữ lại.

Tiểu Hàn nhất định không thuộc về hắn. Sau ba năm, một lần nữa gặp mặt, hắn cho rằng đây là may mắn mất đi nhưng lại có được, nhưng hắn không hề biết, ông trời lại đùa giỡn ác độc như thế với hắn. Mộng đẹp, luôn là dễ vỡ.

Ánh mắt Thân Hạo Khiêm vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt Mạc Tiểu Hàn. Hắn sợ mình sẽ kềm chế không được ý muốn ôm cô vào lòng, sẽ không kềm chế được mà cầu khẩn cô ở lại lần nữa.

Lương Noãn Noãn mang thai, mà hắn, hoàn toàn không có bất kỳ sự vui sướng được làm cha. Hiện tại dưới tình huống này, hắn mà nói muốn cùng Tiểu Hàn ở chung một chỗ … thì đó hoàn toàn là sự sỉ nhục đối với Tiểu Hàn. Hắn có tư cách gì mà muốn giữ cô lại đây? Hắn, đã vĩnh viễn mất đi Mạc Tiểu Hàn rồi.

Trái tim đau âm ỉ. Chậm rãi mở miệng: “Được, anh đưa em trở về.”

Mạc Tiểu Hàn muốn nhìn Thân Hạo Khiêm mỉm cười. Nhưng gương mặt lại cứng ngắc không thể rặn ra một nụ cười nào.

Chuyện này không phải là rất tốt sao? Học trưởng Hạo được làm ba, cô nên chúc mừng hắn mới đúng, không phải vậy sao? Nhưng tại sao trong lòng cô lại mất mát lớn như vậy. . . . . .

Hai người yên lặng đi về biệt thự, bước chân cũng chậm như vậy, dường như muốn kéo dài thời gian thêm một chút nữa, cho dù là một giây đồng hồ. . . . . .

Nhưng bữa tiệc nào rồi cũng tan, sớm muộn gì, đều phải xoay người tạm biệt, rồi biến mất trong tầm mắt của đối phương.

Vừa đi tới cửa biệt thự, Cầu Tuyết liền chạy tới kêu lên vui mừng.

Mạc Tiểu Hàn ôm lấy Cầu Tuyết, kề mặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn lông lá của nó: “Cầu Tuyết, chị phải đi. Hẹn gặp lại a!”

Thân Hạo Khiêm vẫn đứng ở bên cạnh, nghe thấy Mạc Tiểu Hàn nói như vậy, nhẹ giọng nói: “Tiểu Hàn, em mang Cầu Tuyết đi đi! Đây vốn là quà anh tặng em.”

“Áh? Chuyện này. . . . . .” Mạc Tiểu Hàn có chút do dự.

Lương Noãn Noãn cũng rất thích Cầu Tuyết, học trưởng Hạo đem Cầu Tuyết tặng cho mình, cô ấy có mất hứng hay không?

“Tiểu Hàn, mang nó đi thôi. Cầu Tuyết rất thích em.” Thân Hạo Khiêm nói xong. Xoay người đi tới bên cạnh bàn, mở ngăn kéo ra lấy một vật gì đó.

“Tiểu Hàn, nhắm mắt lại. Anh còn một món quà này tặng cho em.” Thân Hạo Khiêm dịu dàng nói. Trong ánh mắt màu hổ phách tràn đầy đau xót.

Mạc Tiểu Hàn không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt: “Học trưởng Hạo, Cầu Tuyết em nhận. Nhưng em không thể tiếp nhận thêm những thứ khác nữa. Bất kể anh đưa cái gì, em cũng không nhận.”

Ánh mắt Thân Hạo Khiêm trở nên ảm đạm: “Tiểu Hàn, em giận anh phải không? Rất giận vì học trưởng Hạo không chờ em, đúng không?”

Trong lòng Mạc Tiểu Hàn co rút đau đớn. Cô sao có thể giận học trưởng Hạo đây? Cô mãi mãi sẽ không giận hắn. Bởi vì người biến mất trước là cô, người nói chia tay trước cũng là cô. Nếu như muốn nói xin lỗi, vậy hẳn phải là mình nói với Thân Hạo Khiêm.

Lòng bàn tay nắm chặt của Thân Hạo Khiêm mở ra, xuất hiện trong mắt Mạc Tiểu Hàn, là một hộp trang sức rất đặc biệt. Thân Hạo Khiêm mở hộp trang sức ra, ánh sáng lóng lánh từ trong hộp tỏa ra ngoài.

Đây là một chiếc nhẫn kim cương được thiết kế rất đặc biệt, trên nền bạch kim khảm 7 viên kim cương nhỏ, ở giữa khảm một viên kim cương bốn cạnh lớn, hai bên có ba phiến kim cương nhỏ tạo thành những lá Diệp nhỏ, lá Diệp tinh xảo và trang nhã, tôn lên tám viên kim cương lớn, phát ra ánh sáng chói mắt.

Không nói tới thiết kế, bạch kim hay kim cương đều là hạng nhất, giá trị tuyệt đối xa xỉ. Kiểu cách đặc biệt có một không hai, có thể thấy được người tặng đã hao tốn tâm tư chọn lựa như thế nào.

Thân Hạo Khiêm kéo tay Mạc Tiểu Hàn qua, lấy chiếc nhẫn đeo vào tay cô: “Thật ra thì, chiếc nhẫn này anh đã mua ba năm trước đây. Anh vốn chuẩn bị tới sinh nhật 18 tuổi của em, sẽ dùng nó hướng em cầu hôn.”

Mạc Tiểu Hàn theo bản năng đem tay nắm chặt, không để cho chiếc nhẫn của Thân Hạo Khiêm đeo vào ngón tay của mình.

“Học trưởng Hạo, em thật sự không thể tiếp nhận. Anh, hôn lễ của anh và cô Lương cũng sắp tới? Anh đưa cho cô ấy đi!”

Thân Hạo Khiêm ngẩng đầu nhìn Mạc Tiểu Hàn, đôi mắt màu hổ phách càng thêm tiều tụy: “Đây là chiếc nhẫn anh mua vì em, chỉ có thể đưa cho em.”

“Không, em thật sự không thể nhận. Học trưởng Hạo, quà tặng này quá quý trọng!”

Sắc mặt Thân Hạo Khiêm trở nên tái nhợt, trên gương mặt anh tuấn hiện lên một nụ cười thê lương. Hắn không miễn cưỡng Mạc Tiểu Hàn nữa, thu hồi tay của mình.

Mạc Tiểu Hàn vừa thở phào nhẹ nhõm, cho là hắn đã bị mình thuyết phục. Lại thấy tay Thân Hạo Khiêm dùng sức vung lên, một ánh sáng lóe lên hình vòng cung, chiếc nhẫn kia bị Thân Hạo Khiêm không chút do dự ném ra ngoài cửa sổ!

“Học trưởng Hạo!” sắc mặt Mạc Tiểu Hàn cũng tái nhợt. Đôi mắt to trừng lớn! Chiếc nhẫn quý giá như vậy, học trưởng Hạo lại cứ như vậy ném đi!

Trong lòng tự trách, có lẽ, cô nên làm bộ nhận lấy, đợi lát nữa sẽ len lén bỏ lại vào ngăn kéo .

“Em không nhận, đối với anh mà nói, nó trở thành vật bỏ đi, không có bất kỳ giá trị nào. . . . .” Thân Hạo Khiêm nhỏ giọng nói. Giọng nói tràn đầy mệt mỏi cùng mất mát.

Một hồi cảm động như thủy triều tràn tới, mũi Mạc Tiểu Hàn ê ẩm. Học trưởng Hạo, tình cảm của hắn quá sâu quá nặng, mình căn bản không trả nổi. . . . . .

“Thật xin lỗi. . . . . .” Hiện tại điều Mạc Tiểu Hàn duy nhất có thể làm, chỉ là nhẹ nhàng nói ra ba chữ này.

“Không cần phải nói xin lỗi. Vĩnh viễn không cần nói xin lỗi với học trưởng Hạo.” Thân Hạo Khiêm nhìn Mạc Tiểu Hàn khẽ lắc đầu, hướng cô đưa ra hai cánh tay: “Tiểu Hàn, ôm một lần cuối cùng đi!”

Kềm chế nước mắt, Mạc Tiểu Hàn đến gần Thân Hạo Khiêm, đến gần hắn, dùng cánh tay vòng chắc hông của hắn. Mùi Bạc Hà nhàn nhạt tràn đầy lỗ mũi, mùi vị dịu dàng giống như con người của Thân Hạo Khiêm. Mãi mãi dịu dàng như vậy, khiêm tốn như vậy, luôn suy tính cho người khác như vậy.

Nước mắt Mạc Tiểu Hàn cuối cùng lặng lẽ chảy xuống. . . . . . Học trưởng Hạo, hẹn gặp lại.

Một lúc lâu sau, hai người mới tách nhau ra. Bốn mắt nhìn nhau, phát hiện trong mắt đối phương đều có nước mắt chưa khô.

“Em ở đâu? Anh đưa em trở về.” Thân Hạo Khiêm xoay người cầm chìa khóa xe trên ghế salon.

“Không, không cần. Em đón xe về là được rồi.” Mạc Tiểu Hàn cuống quít ngăn cản. Nếu như bị Sở Thiên Ngạo thấy học trưởng Hạo đưa cô về. Với tính khí tàn bạo kia, không chỉ có mình xui xẻo, mà học trưởng Hạo cũng bị liên lụy.

“Xung quanh đây đều là khu biệt thự, không có xe taxi. Anh đưa em đến nội thành, sau đó em sẽ đón xe trở về, được không?” Thân Hạo Khiêm nhận thấy Mạc Tiểu Hàn có vẻ hoảng sợ. Trong lòng có chút mất mát nho nhỏ.

Tiểu Hàn nhất định là không muốn để bạn trai thấy cô cùng mình ở chung một chỗ? Sợ bạn trai ghen? Xem ra, cô thật sự rất thích cái người đàn ông gọi là Sở Thiên Ngạo đó.

Thân Hạo Khiêm chợt phát hiện mình đang ghen tỵ với Sở Thiên Ngạo. Ghen đến sắp nổi điên.

Nhưng, hắn chỉ có thể cố gắng đè nén cảm xúc của mình, dáng vẻ giả bộ mỉm cười. Yên lặng lái xe đưa Mạc Tiểu Hàn đến nội thành.

“Tiểu Hàn, hẹn gặp lại. Nhớ giữ liên lạc, để anh biết em sống rất tốt.”

“Vâng. Hẹn gặp lại.” Mạc Tiểu Hàn giống như kẻ trộm hết nhìn đông tới nhìn tây, sợ bị Sở Thiên Ngạo nhìn thấy mình cùng Thân Hạo Khiêm ở chung một chỗ.

Đợi đến khi cửa xe đóng lại, Thân Hạo Khiêm sắp rời khỏi, Mạc Tiểu Hàn mới phản ứng được. Vội vàng hướng cửa sổ xe kêu to: “Học trưởng Hạo, nhớ bảo trọng!” Bên trong xe Thân Hạo Khiêm nhìn Mạc Tiểu Hàn mỉm cười dịu dàng, rồi chiếc xe màu đen đi mất.

Nhìn bóng dáng chiếc xe càng ngày càng nhỏ, nước mắt kềm chế đã lâu của Mạc Tiểu Hàn mới tuôn chảy trên gương mặt tái nhợt.

Trời đã tối đen, nhưng thành phố C ban đêm so với ban ngày quyến rũ hơn, ánh đèn nê ông nhấp nháy trong thành thị phồn hoa, khắp nơi là những trai thanh gá lịch áo mũ chỉnh tề.

Xe taxi cách Nhà họ Sở càng gần, trong lòng của cô lại càng thấp thỏm. Chào đón cô là cái gì? Là nhục mạ, là đánh đập, hay là cái gì khác? Bất kể là cái gì, Mạc Tiểu Hàn cũng khẳng định, đây là một đêm khó khăn.

Tất cả đèn trong biệt thự nhà họ Sở đều bật sáng. Nhưng không khí lại im lặng đến ngột ngạt, thật ra thì ở bên ngoài cũng có thể cảm thấy.

Người giúp việc nhìn thấy Mạc Tiểu Hàn trở về nhanh chóng kéo cửa chính ra. Kích động quay đầu, la lớn: “Cậu chủ, Cô Mạc đã về! Cô Mạc đã về!”

Vú Trương cũng chạy tới, kéo tay Mạc Tiểu Hàn: “Cô Mạc, cô về rồi! Bọn bắt cóc đáng chết! Sao cô trốn ra được?”

Mạc Tiểu Hàn ngẩn người một chút, phải ha, một lát cô nói với Sở Thiên Ngạo cô trốn như thế nào? Khẳng định không thể nói là Thân Hạo Khiêm cứu cô. Cô phải bảo vệ Thân Hạo Khiêm, không thể để cho Sở Thiên Ngạo tổn thương hắn!

“Sở Thiên Ngạo đâu?” Mạc Tiểu Hàn hỏi Vú Trương.

Thái độ vú Trương nhất thời có chút phức tạp, chỉ chỉ bên trong phòng khách, nhỏ giọng nói bên tai Mạc Tiểu Hàn: “Một mình cậu chủ ở bên trong ! Cả đêm hôm qua cũng không chợp mắt. Ngay cả cơm cũng không ăn một miếng! Tìm cô khắp nơi.”

Tìm cô khắp nơi, một đêm không ngủ? Cơm cũng không ăn một miếng?

Mạc Tiểu Hàn kinh ngạc nhìn Vú Trương, người bà ấy miêu tả, là Sở Thiên Ngạo sao? Một tình nhân nhỏ nhoi như cô, đáng để Sở đại Tổng giám đốc gấp gáp như vậy sao?

Mang theo một tia nghi ngờ cùng sợ hãi, tâm trạng Mạc Tiểu Hàn thấp thỏm hướng biệt thự phòng khách đi tới.

Nhà họ Sở chưa bao giờ xuất hiện nhiều người như vậy, không gian tối om om. Hai hàng cảnh sát mặc đồng phục cúi đầu đứng ở cửa, đối diện là một đám người mặc quần áo màu đen, đeo kính mát. Vẻ mặt ai cũng có vẻ nghiêm túc, vừa nhìn sẽ khiến người ta cảm nhận được áp lực cực lớn.

Thấy Mạc Tiểu Hàn đi vào, bọn họ cùng nhau quay đầu nhìn cô. Trong mắt lộ ra vẻ vui mừng, nhưng không một ai dám lên tiếng nói chuyện. Không khí ngột ngạt vô cùng.

Mạc Tiểu Hàn liếc mắt liền nhìn thấy Sở Thiên Ngạo.

Hắn ngồi trên chiếc sofa lớn trong phòng khách, cổ áo sơ mi trắng mở tung ra, nhìn rất nhếch nhác. Mái tóc ngắn đen nhánh cũng có vài phần xốc xếch, tròng mắt đen sâu thẳm, đôi mắt quầng thâm, trên gương mặt anh tuấn lộ ra sự tiều tụy và mệt mỏi vô cùng.