Chương 84: Lăng Phong Thiên Quân

Tóc của chín lão nhân đột nhiên từ trắng biến thành đen, khuôn mặt hiền lành cũng lộ ra vẻ âm hiểm đáng sợ. Bọn họ chậm rãi di động cước bộ, rồi đẩy ra một cỗ lực lượng mãnh liệt vô hình, ép chặt Lục Mộng Thần đến nỗi không cách nào nhúc nhích.

“Các ngươi là Tán Ma? Hành vi thật là hèn hạ!” Lục Mộng Thần tức giận dị thường, hắn tuyệt đối không nghĩ rằng sự hảo tâm của mình lại đổi lấy một hồi kiếp nạn đáng sợ.

“Hèn hạ? Trong từ điển của Tán Ma chúng ta, không có cái khái niệm hèn hạ này, hắc hắc! Tiểu tử, ai bảo ngươi cứu chúng ta, thật đáng đời!” Chín Tán Ma bật tràng cười điên cuồng, trong ánh mắt toát ra vẻ đắc ý.

“Các ngươi muốn làm gì?” Lục Mộng Thần hô lớn, thấy chín Tán Ma giơ hai tay lên, lòng bàn tay của mỗi tên liền xuất hiện một quả hắc sắc thiểm điện quang cầu, nó không ngừng mở lớn, từng tia thiểm điện nhỏ li ti không ngừng lưu chuyển trên bề mặt của chúng.

“Giết ngươi! Chúng ta muốn giết ngươi! Ai bảo ngươi không đến cứu chúng ta sớm hơn một chút, làm cho chúng ta phải chịu cực khổ suốt hai ngàn năm! Ha ha!” Đám Tán Ma nhìn Lục Mộng Thần mà trên mặt toát ra vẻ hả hê, hai tay chậm rãi đưa lên cao, hắc sắc thiểm điện quang cầu bắt đầu xoay tròn. Bọn chúng khẽ vung tay lên, chín quả quang cầu công tới Lục Mộng Thần với một tốc độ nhanh như thiểm điện.

Lục Mộng Thần vừa hối hận vừa bi phẫn, nhưng hắn không còn biện pháp nào nữa cả. Chỉ đành nhắm mắt lại, chờ đợi cái chết đang từ từ tìm đến hắn.

“Dừng tay! Lũ chuột nhắt các ngươi, đã bị giam hơn một ngàn năm qua mà ác tâm vẫn không thay đổi! Hôm nay ta nhất định sẽ không tha cho các ngươi!” Một đạo thanh âm uy nghiêm vang lên, ngay sau đó là vô số cột quang mang bạch sắc hiện lên, ầm ầm ầm! Hắc sắc thiểm điện quang cầu đã hoàn toàn bị kích nổ tan tành.

A! A! Mấy tiếng kinh hô vang lên, thân thể chín lão Tán Ma bị ném lên cao, sau đó lại lần lượt theo nhau rơi xuống đất. Lục Mộng Thần chú mắt nhìn kỹ, thì phát hiện trên đỉnh đầu mỗi Tán Ma đều có một cái lỗ nhỏ thật sâu, trông giống như có một người nào đó dùng ngón trỏ trực tiếp đâm thủng.

Nguyên thần của chín đại Tán Ma bắt đầu phân tán, thập phần hoảng sợ nhìn lên không trung, run rẩy nói một tiếng: “Ngươi ……ngươi còn ở Lăng Phong cung.” vừa dứt lời liền tiêu tán cả!

Không hiểu đó là ai mà lợi hại như thế? chỉ trong một chiêu mà đã dễ dàng khiến cho chín Tán Ma quy thiên?!

Lục Mộng Thần ngẩng đầu lên, thấy đó là một khuôn mặt quen thuộc, không phải ai khác, chính là người ở trong bức tranh mà hắn đã thấy được ở trong cung điện. Trên người y mặc một bộ bạch ngân chiến giáp uy phong lẫm lẫm, tướng mạo anh tuấn bất phàm, mỗi một cử động rất nhỏ như giơ tay hay nhấc chân, thì cũng đều tỏ ra có phong phạm của một vị bá vương.

Mà bên cạnh hắn, hai con tiểu hắc trư thập phần tinh nghịch đang nhảy nhót không ngừng, đúng vậy, đúng là hai con tiểu hắc trư trên đại môn của cung điện. Sau khi bị chín lão tán ma dọa cho chết khiếp, Lục Mộng Thần tự nhiên nhớ lại mọi chuyện hết sức rõ ràng.

Bạch y nhân chăm chú nhìn Lục Mộng Thần một lúc rất lâu, lăng không kéo hai con tiểu hắc trư ôm vào lòng, rồi hết sức nhàn nhã nói với Lục Mộng Thần: “Tiểu hài tử, ngươi tên là gì? Trên trán ngươi tại sao lại có tín vật của Tham Thần Đại Đế?”