Chương 85

Ngày hai mươi tháng mười một, ngày giỗ Lương Phi nương nương, ngày hai mươi mốt ta mới dám đi tế điện, cắt hai nhánh trúc xanh đặt trước cửa cung của nàng.Vật đổi sao dời, tĩnh lặng mà nghĩ, chợt cảm giác được sự ra đi sớm của nàng, âu cũng có thể xem là một chuyện tốt. Lúc nàng chưa mất, mặc dù Khang Hi có e dè thực tâm của Bát a ka,nhưng mọi biểu hiện đều khá tốt. Nếu để nàng tận mắt chứng kiến Bát a ka mỗi ngày đều bị Khang Hi chán ghét, e là phải chịu nhiều thống khổ.

Đang nghĩ vẩn nghĩ vơ, chợt nghe có tiếng người nói chuyện, vội vàng mau lẹ vọt đến phía sau một bên bức tường lẩn trốn. Chừng một lúc sau, nghe được tiếng bước chân đi đến trước cửa cung, Giọng nói của Thập tứ a ka, “Trúc xanh nằm trên mặt đất này không giống với người tiện tay quăng ở đây, là có ý bày ra ở chỗ này rồi.”. Hồi lâu không có động tĩnh gì, Bát a ka nhàn nhạt nói: “Trên lá trúc còn đọng sương, xem ra nàng vừa mới đi chưa được bao lâu.” Thập tứ nói: “Người nào chịu ân huệ nương nương lén lút đặt cũng không biết rõ được, nàng bây giờ chưa chắc đã có lòng ấy.”

Thập tứ tại sao lại nói như thế?Nhưng mà như vậy cũng tốt.Lại yên tĩnh không một tiếng động, qua một hồi lâu, nghe được Thập tứ nói: “Bát ca, hôm qua mới ở trước mộ nương nương quỳ lâu như vậy, hôm nay lại đau buồn khó đè nén, nương nương dưới suối vàng nếu biết, cũng không muốn huynh cứ mãi như vậy mà làm tổn hại đến thân thể mình đâu.” Lặng yên qua một hồi, bát a ka thở dài nói: “Quay về thôi!”.

Tiếng bước chân hai người dần xa, trong yên lặng, ta lại đứng một hồi, đi đến cửa, đứng lặng lẽ cả buổi, mới chậm rãi quay về.

————————-

Đến kì mai nở, năm Khang Hi năm mươi ba cũng lặng lẽ đến.

Ta đang sai bảo hai tên thái giám tay cầm rìu và dao, Thập tứ a ka xa xa tiến đến, chúng ta hướng về phía hắn thỉnh an. Hắn cười hỏi: “Ngươi đang làm cái gì vậy ?Cái giá đỡ lớn như thế?” Ta trả lời: “Chiết hoa mai.” Hắn cười nhạo nói: “Ta còn tưởng rằng ngươi dự định chặt cả cây mai xuống đó chứ!”

Ta sai hai tên thái giám dẹp thang đi, nghiêng đầu nói: “Đây là ngươi kiến thức nông cạn ,bình thường chưng mai chỉ là đặt trên mấy cái án,khổ lọ có hạn.Nhưng cái lọ của ta bây giờ lại rất lớn, không như thế này thì sao có thể hợp với cái lọ ấy?” Hắn nói: “Lọ lớn thì có hơi thô, không chắc cắm mai vào đã hợp.” Ta cười hỏi: “Vậy cái lọ mà cuối năm ngoái Lưu Cầu(1) tiến cống thì sao?”

Thập tứ suy nghĩ một chút cười nói: “Uhm hợp. Tuy lớn nhưng kiểu dáng tao nhã, màu sắc trong suốt thanh thoát, ngay đến hoàng a mã cũng rất yêu thích,sau khi được tiến cống, vẫn luôn bày suốt trong phòng,ngày ngày thưởng ngoạn, chủ ý này của hoàng a mã thật là mới mẻ khác biệt.”

Ta cười nói: “Không phải ý kiến hoàng thượng, là chủ ý của ta.” Nói xong, hai bàn tay các ngón di lại tạo thành một cái khung hình, hé mắt từ khung hình tay nhìn về phía hoa mai, khoa tay múa chân mãi, mới quyết định, hai tên thái giám lật đật theo lời chặt bỏ.

Lại đi tìm một cái cây khác vừa vặn như cây mai này, ta một mặt kiểm tra xem xét, một mặt hỏi Thập tứ vẫn liên tục đi theo một bên: “Ngươi không vội đi công chuyện gì sao?” Hắn nói: “Không có công chuyện gì,vội tới hoàng a mã thỉnh an, dù sao cũng tiện đường,đi cùng ngươi một đoạn. Chỉ có điều Noãn Các lớn chừng đó, đủ để một cây, hai cây trái lại không được đẹp.”