Chương 85: Cô bé lọ lem may mắn có thai – Không hẹn mà gặp (2)

Sự thật giống như sấm sét giữa trời quang, trong đầu anh xẹt qua một tia chớp.Lãnh Âu không có con. Mày rậm lại nhíu lại, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào xấp tài liệu cùng tấm hình trên bàn đến mất hồn.Nhưng. . .Tại sao những tư liệu có liên quan đến cô không có trong đống tài liệu được đưa đến cho anh? Hay hai người không qua lại nhiều nên không có ghi chép lại, hay là. . .Dĩ nhiên, tất cả mọi chuyện anh đều không biết, nếu như muốn biết, vậy chỉ còn một biện pháp.Nghĩ tới đây, Mạc Dĩ Trạch nhanh chóng nhấn điện thoại nội tuyến.”Cô ấy tỉnh chưa?”. Thanh âm lạnh lùng truyền ra từ trong điện thoại, giọng nói lạnh lùng làm cho người khác không rét mà run.”Thiếu gia, vị tiểu thư kia. . .”. Bên kia điện thoại, Minh Vũ muốn nói lại thôi, yên lặng một lúc, hắn mới chậm rãi nói: “Cô ấy đã rời đi rồi!”Nghe vậy, Mạc Dĩ Trạch dùng tốc độ nhanh nhất trở về trong phòng.Bên trong phòng lớn hào hoa xa xỉ, tầm mắt lạnh lùng rời xuống, chỉ thấy áo vét đen của anh vẫn còn trên sàn nhà, mà bóng dáng anh muốn tìm đã sớm biến mất không thấy nữa.Con ngươi lạnh lùng nheo lại, nhìn người làm nữ đứng một bên.”Là cô để cô ấy rời đi”. Đây không phải là câu nghi vấn, mà là câu khẳng định.Người làm nữ cảm thấy băng đá từ trên người anh phát ra đang gắt gao bức mình, cô không khỏi run lên một cái, tiếp đó, run rẩy giải thích: “Thiếu gia, không phải tôi để tiểu thư rời đi, mà cô ấy. . .””Đủ rồi!”. Một tiếng lạnh lùng vang lên, Mạc Dĩ Trạch nguy hiểm như báo.”Tôi. . .”. Người làm nữ bị anh giận dữ mắng mỏ bị đến hồn cũng không còn, cô uất ức nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn, thiếu chút nữa đã khóc nấc lên.Con ngươi lạnh lùng chậm rãi chuyển qua khuôn mặt đang làm ra vẻ đáng thương, Mạc Dĩ Trạch trầm giọng nói: “Bắt đầu từ ngày mai, cô không cần tới đây làm việc nữa!”. Giọng điệu không cho phép thương lượng.Nói xong, anh không đợi người làm nữ cầu khẩn, quay đầu dời mắt Minh Vũ vẫn cung kính đứng bên cạnh anh không nói một câu.”Tìm cô ấy, mang về đây!”Từ biệt thự chạy ra, Âu Y Tuyết vẫn cắm đầu chạy, chạy không ngừng. Đến khi cô cảm thấy mệt mỏi, cảm thấy chạy hết nổi rồi, cô mới dừng lại đi bộ. Mấy câu người làm nữ nói cứ lượn lờ bên tai cô, làm cô suýt nữa có cảm giác thở không nổi. Vừa nghĩ tới mình cùng một người đàn ông có vợ làm chuyện đó, cô đã cảm thấy mình đặc biệt bẩn thỉu, đặc biệt hạ tiện. . .Hai năm trước, chuyện xảy ra vào đêm đó vẫn hiện rõ trước mắt, vậy mà bây giờ cư nhiên vẫn để chuyện như thế xảy ra.Điều này khiến cô không muốn sống nữa, nhưng chết cũng không thể giải quyết mọi chuyện! Huống chi, đó cũng không phải là chuyện khổ sở nhất mà cô từng trải qua. Nghĩ tới đây, cô quyết định đem bí mật này chôn vĩnh viễn dưới đáy lòng mình!Trong quán cà phê.Mùi thơm của cà phê tràn ngập trong không khí, cách bố trí ưu nhã trong quán khiến quán không còn chỗ ngồi, có người uống cà phê đọc tiểu thuyết, có người lại nhẹ giọng nói chuyện với nhau, chỉ là không hẹn mà trên mặt mỗi người đều nở nụ cười yếu ớt.Trần Di mặc áo sơ mi đơn giản, thêm quần jean đứng ở trước quầy, nhìn tờ giấy trong tay đến mất hồn, cho tới khi bên cạnh xuất hiện thêm một người cũng không nhận thấy.”Đang suy nghĩ gì vậy?”. Một giọng nói vui vẻ đột nhiên vang lên. .Lúc này, Trần Di mới phục hồi tinh thần, ngẩng đầu lên nhìn người trước mặt. Sau khi nhìn rõ khuôn mặt anh, cô không thèm để ý.”Là anh à?”. Trần Di nhàn nhạt nói, ý nghĩ hiển nhiên vẫn chưa trở về.”Ừ”. Đối với sự lãnh đạm của cô, Quý Đằng Viễn đã sớm thấy nhưng không thể trách. Trên khuôn mặt nho nhã vẫn nở nụ cười sáng lạn, anh quay đầu tìm kiếm bóng dáng anh đang mong nhớ nhưng không tìm thấy.”Hôm nay cô ấy không tới sao?”. Giọng nói có chút mất mát.”Ừ”. Trần Di hiểu lời của anh, gật đầu nói: “Từ tối hôm qua tới giờ cũng chưa gặp lại cô ấy”. Chân mày cô nhíu lại, tiết lộ ra sự lo lắng của cô.Cùng cô ấy chung sống gần hai năm rồi, cô cũng biết Âu Y Tuyết luôn luôn là người không đến trễ, cho dù có chuyện khẩn cấp gì cũng sẽ nói trước với cô. Vậy mà hôm nay, cô không nói gì mà lại không tới, khiến cô suy đoán có phải tối qua đã xảy ra chuyện gì hay không.”Cô ấy không nói gì với cô sao?”. Quý Đằng Viễn hỏi.”Ừ, không nói gì”. Trần Di yên lặng lên tiếng, con ngươi trong trẻo không ngừng nhìn ra ngoài, muốn tìm bóng dáng của cô.Nghe vậy, Quý Đằng Viễn cũng lo lắng, có chút chần chừ nói: “Tôi đi đến nhà cô ấy xem sao”. Tối hôm qua đang họp thì cô đột nhiên rời đi, khiến anh ứng phó không kịp. Nếu không phải Trần Di nói cô mệt mỏi nên về trước, anh đã đuổi theo rồi.”Ừ”. Trần Di nháy mắt, bày tỏ sự đồng ý đối với chủ ý của anh.Được cô khẳng định, Quý Đằng Viễn liền nhanh chóng xoay người liền định đến Âu gia tìm cô. Nhưng anh vẫn chưa đi được hai bước liền dừng lại.”Làm sao vậy?”. Tại sao không đi! Trần Di không hiểu nhìn anh hỏi.Quý Đằng Viễn trầm mặc một hồi, tiếp đó quay đầu lại, lộ ra nụ cười có lúm đồng tiền: “Cô ấy đã tới!”. Nói xong tầm mắt lại nhìn ra ngoài quán cà phê.Trần Di nhìn theo tầm mắt anh, hai mắt đột nhiên tỏa sáng, bởi vì, cô đã thấy bóng dáng quen thuộc kia.Dường như không cần nghĩ ngợi gì, cô trợn to cặp mắt, rời khỏi quầy, đi tới bóng dáng đang tiến vào quán cà phê.”Cậu đã đi đâu vậy!”Rời khỏi biệt thự, Âu Y Tuyết không về nhà, mà đi thẳng tới địa điểm làm vệc hôm nay. Bởi vì khi đi cô mặc quần áo người đàn ông kia mua cho, trong túi không có một đồng tiền, cho nên, cô đi bộ về tới đây . . . . . .Đứng ở trong quán cà phê, không khí lành lạnh bên trong cùng ánh sáng mặt trời bên ngoài tạo thành sự đối lập. Âu Y Tuyết chỉ cảm thấy chóng mặt, toàn thân đau đớn lợi hại, cho nên khi Trần Di hỏi cô cái gì cô cũng không kịp phản ứng.”Cậu đã đi đâu, tại sao bây giờ mới đến?” Thấy cô si ngốc không nói một câu, Trần Di không đếm xỉa đến những khách đang dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn mình, lập lại câu hỏi vừa rôi một lần nữa.Trần Di cất cao âm lượng, khiến Âu Y Tuyết đang trố mắt lúc này mới phản ứng được . Cô luống cuống nhìn Trần Di trước mặt, muốn mở miệng nói chuyện, lại phát hiện mình không nói được.Đúng lúc này, dường như Trần Di đã phát hiện ra cô có cái gì đó không đúng.”Đợi chút”. Đột nhiên, Trần Di cắt đứt suy nghĩ của cô. Đôi mắt trong veo không ngừng quét qua dung nhan Âu Y Tuyết, tiếp đó, cô lo lắng nắm tay cô, ân cần nói: “Sao mặt cậu trắng bệch vậy? Còn nữa, có phải cậu lại khóc không?”Chỉ thấy hốc mắt Âu Y Tuyết hồng hồng, khuôn mặt tinh xảo trắng bệch không có chút huyết sắc nào, bộ dạng tiều tụy, khiến lòng người thương tiếc!Chỉ một đêm không thấy, tại sao lại có biến hóa lớn như vậy? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?Trần Di nói chưa dứt lời, Quý Đằng Viễn đứng bên nghe họ đối thoại cũng phát hiện cô có cái gì đó không đúng.Ánh mắt ân cần vội vàng quan sát sắc mặt của cô, anh trừ nhìn thấu cô mệt mỏi vô lực ở ngoài, còn phát hiện trên xương quai xanh của cô có một dấu vết màu đỏ.”Em bị thương sao?” Vừa nhìn thấy ấn ký màu đỏ ấy, Quý Đằng Viễn liền nghĩ cô bị thương. Ánh mắt lại dời xuống dưới mới phát hiện, trừ xương quai xanh, những nơi khác trên người cô đều có “vết thương” như vậy.Nghe Quý Đằng Viễn nói câu này, Trần Di cũng nhìn theo tầm mắt anh, song khi cô nhìn thấy hắn đang nhìn vào “vết thương”, ánh mắt trầm, ngay sau đó, khiếp sợ nhìn vẻ mặt trắng bệch của Âu Y Tuyết.Dường như cảm thấy tầm mắt mãnh liệt của hắn, Âu Y Tuyết lắc đầu một cái, ngay sau đó lấy tay che xương quai xanh của mình lại, rũ mắt xuống nói: “Em không sao”. Cô tận lực tự nói mình phải trấn định, nhưng tâm vẫn không nhịn được mà chột dạ.Bởi vì lừa gạt bọn họ, cho nên cô cảm giác mình càng thêm vô sỉ.Dường như cảm thấy cô run rẩy, Trần Di cũng không dán ánh mắt về phía cô nữa, cô chỉ nhàn nhạt thu hồi tầm mắt của mình, sau đó nói: “Không có việc gì là tốt rồi, nhanh đi vào bên trong đổi quần áo ra làm việc thôi, ông chủ mới nói. . .” Cô còn nói thêm mấy câu nhưng Âu Y Tuyết không nghe lọt chữ nào.”Tốt”. Nghe được lời của cô…, Âu Y Tuyết lập tức hướng phòng thay quần áo chạy đi.Sau khi nhìn cô biến mất ở phòng thay quần áo, Trần Di đứng ngây ngô. Không phải cô không muốn hỏi cô đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì, nhưng cô biết, khi cô ấy không chịu nói thì dù ép cô ấy cũng tuyệt đối sẽ không nói, cho nên anh, cô để nghi vấn ở trong lòng.Mặc dù cô biết chuyện này, nhưng dường như Quý Đằng Viễn không suy đoán ra . . .Trung tâm chợ Đài Bắc, trong PUB “Long” cao cấp.Đi vào pub, một cỗ không khí thối nát lập tức đánh vào. Tiếng nhạc Rock không ngừng truyền đến, trong sàn nhảy lớn như vậy, hai vũ nữ ăn mặc hở hang đang trưng bày tất cả vốn liếng, nhiệt tình bốc cháy. Bên dưới có vô số người không ngừng huýt sáo, có người còn không chút kiêng kỵ vuốt ve, hôn môi, tới đây không phải là công tử nhà giàu chơi bời lêu lổng thì cũng là phụ nữ cả ngày chỉ biết trang điểm, shopping. Đại khái nói, sống mơ mơ màng màng cũng chính là nơi đây.Tận cùng bên trong pub, trong một căn phòng được bao, lúc này đang trình diễn một màn kích tìnhMột cô gái cả người trần trụi đang cưỡi trên người một người đàn ông trần truồng, đang ra sức đong đưa thân thể của cô. Một mái tóc ngắn thời thượng phập phồng đung đưa, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy hưởng thụ, từng tiếng yêu kiều vang lên không dứt, rốt cuộc dùng sức hét lên một tiếng.Hai người cùng đạt tới cao trào, lúc này, cô mới mệt lả nằm trên thân hình cao lớn khôi ngô của người đàn ông, mồ hôi ướt đẫm, cô dùng sức thở hổn hển.”Em luôn đói khát như vậy sao?”. Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực, người đàn ông bị cô đè ở phía dưới cười ám muội, không chút khách khí dùng bàn tay mình bao trùm lên bộ ngực của cô.Mà động tác đó lại khiến cô rên rỉ yêu kiều.”Ưm. . . . . .”. Cô ta lập tức cảm thấy dục hỏa dâng lên, mới vừa làm xong, không còn hơi sức cử động nữa, vì vậy, cô chỉ có thể nhịn nỗi đau khổ giày xéo này.Cô không phải ai khác, chính là Âu Xảo Lệ mới rời khỏi biệt thự vào hôm qua!”Hắn không thể thỏa mãn em sao?”. Thấy cô không trả lời, người đàn ông kia lại lười biếng hỏi: “Hay là, em rất đói khát?””Ngạn!” Nghe hắn nói mình như vậy, Âu Xảo Lệ bất mãn mân mê đôi môi đỏ tươi, liếc hắn, nói: “Đương nhiên là hắn không thể thỏa mãn em”. Cô thừa nhận.Cặp chân tê liệt, dù có lực cũng không thể thỏa mãn cô! Mặc dù cô không biết hắn có bao nhiêu bạn giường, nhưng cô nhớ, đàn bà của hắn tuyệt đối không ít hơn đàn ông của cô! Cô tuyên bố phải về Âu gia, để ọi người biết chuyện bọn họ trở về nước, nhưng trên thực tế, không phải cô chỉ có ý định làm như vậy. Bởi vì, cô không muốn chọc giận anh, mà muốn uy hiếp anh kết hôn với cô, nhưng trải qua từng ngày chờ đợi, thế nhưng, một cuộc điện thoại cũng không có. . .Điều này khiến lòng tự ái của cô bị tổn thương!”Sao vậy? Hắn không muốn cưới cô sao?” Trong con ngươi thâm thúy của Bạch Tuấn Ngạn thoáng qua chút châm chọc, dùng sức nhào nặn bộ ngực của cô, làm cô phát ra một hồi thở gấp.Bạch Tuấn Ngạn, một trong những Ngưu Lang nổi tiếng nhất có biệt danh “MIN”. Bởi vì bề ngoài xuất sắc cùng với khí chất phóng đãng, cho nên rất được Âu Xảo Lệ mê luyến, bất kỳ một phu nhân rộng rãi nào đã gặp qua hắn, không có ai không khuynh đảo vì hắn! Mà hắn cũng là tình nhân Âu Xảo Lệ bao nuôi, cũng chính là mặt trắng nhỏ trong truyền thuyết.”Ừ”. Nói đến đây, Âu Xảo Lệ không khỏi căm giận. Nghĩ đến mình thương anh yêu đến mức không ngại anh là người què, không ngại anh có người đàn bà khác, nhưng anh vẫn lạnh lùng với mình như vậy, trong lòng không nhịn được chua xót.”Đã như vậy, vậy dứt khoát không gả!”. Thấy cô như thế, Bạch Tuấn Ngạn buồn cười mở miệng nói.”Không lấy?” Làm sao có thể, cô canh giữ bên cạnh anh nhiều năm như vậy, muốn cô không lấy thì những gì cô đã bỏ ra trong quá khứ phải làm sao?Nhưng Âu Xảo Lệ cũng không nói thẳng, ngược lại, cô bất mãn mân mê đôi môi đỏ mọng, nghiêng người đến tiến sát khuôn mặt làm tất cả phụ nữ điên cuồng, chuyển qua liếm vành tai nhạy cảm của hắn, nhỏ giọng: “Không lấy hắn, chẳng lẽ anh lấy tôi?”Nghe vậy, thân thể Bạch Tuấn Ngạn cứng đờ, trong đôi mắt xinh đẹp lập tức xuất hiện một ngọn lửa, tiếp đó, lật Âu Xảo Lệ đang ngồi trên người hắn xuống, ngay sau đó, lấy tốc độ cô không kịp phản ứng cầm giữ mông cô, từ phía sau cô đâm vào.”A. . .”. Chỉ nghe Âu Xảo Lệ hét lên một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn lại khôi phục ham muốn.”Cô đang đùa với lửa!” Trên khuôn mặt Bạch Tuấn Ngạn tràn đầy dục vọng, mắt hắn càng thêm xám xịt, ngay sau đó, hắn nhanh chóng luật động.”Ưm. . . Ưm. . . . . .”. Âu Xảo Lệ thoải mái ngâm ra tiếng tràn đầy say mê, dường như quên mất chuyện cô đang rầu rĩ một phút trước.”Cô đúng là một con điếm”. Nói xong, hắn tăng nhanh tốc độ trong cơ thể cô khiến cô co rúm.Thấy cô phóng đãng chưa thỏa mãn dục vọng. Sau lưng cô, Bạch Tuấn Ngạn nở nụ cười trào phúng, làm người ta không nhìn ra hắn đang đứng ở trạng thái cao nhất của tình dục!”Ưm. . . Ưm. . . Làm thế nào. . . Làm thế nào. . . Tôi thật sự rất muốn làm thê tử của hắn”. Từng cỗ khoái cảm từ trong thân thể truyền đến, đột nhiên cô lại nghĩ tới chuyện làm cô tan nát cõi lòng.”Vậy thì gả cho hắn đi”. Bạch Tuấn Ngạn trầm giọng, nghe không ra tâm tình của hắn.”Ừ. . . A. . . Ngạn. . . Dùng sức một chút. . . Nhanh hơn chút nữa. . . A. . .”. Bởi vì động tác của hắn đột nhiên tăng nhanh, Âu Xảo Lệ cắn môi, lại nói: “Nhưng. . Hắn không muốn lấy tôi. . .”. Đính hôn hai năm rồi, số lần anh chạm vào cô có thể đếm được trên đầu ngón tay.”Vậy thì nghĩ biện pháp khiến hắn nguyện ý cưới cô”. Lời nói từ tính khêu gợi truyền ra.”Ừ. . . Làm sao, hắn mới nguyện ý. . . A”. Hắn chạy nước rút, Bạch Tuấn Ngạn phun mầm mống nóng bỏng của hắn vào cơ thể cô, lập tức, cả người Âu Xảo Lệ liền trở nên mềm nhũn.