Chương 85 – Mặt đỏ mặt trắng

Chu Thiến cũng không rõ đã ở bên ngoài bao lâu, mãi đến khi đêm đen buông xuống, mãi đến khi cô kiệt sức, chân nhũn ra thì mới ngẩng đầu nhìn quanh, cũng không biết là đang ở đâu. Đúng lúc nào có chiếc taxi ngang qua, cô vẫy lại. Xe dừng lại, cô ngồi lên, lái xe hỏi:

– Tiểu thư, cô đi đâu?

Chu Thiến nói ra địa chỉ biệt thự nhà họ Triệu, có một số việc dù sao cũng phải đối mặt, không phải trốn tránh là có thể giải quyết. Xe đi thật lâu mới đến nơi, đèn xe quét qua cổng, mơ hồ thấy được một bóng người cao gầy.

Bóng dáng đó thấy chiếc taxi dừng lại thì nhanh chóng chạy đến. Qua cửa kính xe, Chu Thiến thấy đó là Triệu Hi Tuấn. Vẻ mặt anh vô cùng lo lắng, khi thấy là Chu Thiến thì thở phào một hơi. Anh mở cửa xe, còn chưa kịp nói thì Chu Thiến đã thản nhiên:

– Trả tiền xe cho chị, hôm nay chị ra ngoài hơi vội, không mang tiền theo.

Hi Tuấn thấy cô, có chút lạ vì sự lạnh lùng của cô, sau đó lấy tiền thanh toán cho cô. Chu Thiến xuống xe, taxi nhanh chóng rời đi, xung quanh nhanh chóng rơi vào bóng tối, dần dần cánh cổng lớn mở ra, chiếu chút ánh sáng từ bên trong.

Chu Thiến cũng chẳng nhìn anh mà đi thằng vào trong, Triệu Hi Tuấn nói với theo:

– Chị dâu, trưa nay chị đi đâu, muộn thế này mới về, anh rất lo lắng, suốt cả chiều đều tìm chị, mẹ gọi điện thoại khắp chiều. Chị dâu, chị nên gọi về mới đúng

Giọng nói có chút trách cứ.

Chu Thiến nghe xong thì tức giận đến bật cười. Chẳng lẽ bọn họ nghĩ chuyện thế này, cô không ngoan ngoãn quay về không được? Cô dừng bước, tức giận nhìn anh. Triệu Hi Tuấn nương theo ánh đèn mỏng manh, phát hiện sắc mặt Chu Thiến tái nhợt, tiều tụy, tóc tai hỗn độn, quần áo bụi bặm thì thoáng hoảng hốt. Đến khi thấy vẻ phẫn nộ của cô thì hoảng sợ, trong đầu anh hiện lên vô số ý tưởng không tốt, mỗi một ý nghĩ đều khiến anh hốt hoảng. Anh không khỏi bước lên, lo lắng hỏi:

– Chị dâu, sao lại thế nào? Đã xảy ra chuyện gì?

Chu Thiến nhìn khuôn mặt thân thiết kia, nghĩ rằng anh đang diễn trò thì không khỏi mắng to:

– Triệu Hi Tuấn, chẳng lẽ giờ phút này em còn muốn giả ngu nữa sao? Chị là người dễ bị coi thường thế sao?

Khuôn mặt tuấn tú của Triệu Hi Tuấn biến sắc nói:

– Chị dâu, chị có ý gì? Em giả bộ gì?

Trong lòng anh ấm ức, anh về nhà thấy cả nhà đều lo lắng tìm chị dâu thì cũng lo lắng, đứng chờ suốt ngoài cổng hi vọng sớm thấy cô. Vì sao đổi lại là những lời lẽ sắc nhọn này của cô? Chu Thiến nhìn anh cười lạnh một tiếng, đi vào nhà.

Triệu Hi Tuấn đứng đó sửng sốt một hồi thì mới gọi điện cho anh đang tìm kiếm Tống Thiệu Lâm khắp nơi, nói cho anh chị dâu đã quay về nhưng có vẻ không ổn. Khiến cho anh ngạc nhiên là đầu bên kia anh trai không hề kinh ngạc, thậm chí còn chẳng hỏi anh đã xảy ra chuyện gì, chỉ vội vàng cúp máy, giống như mọi chuyện đều ở trong dự kiến của anh ấy.

Trong lòng Triệu Hi Tuấn nghi ngờ, anh đột nhiên cảm thấy thái độ khi nãy của chị dâu hẳn là có lý do. Anh nhíu mày đi vào.

Chu Thiến đi vào đại sảnh thấy vợ chồng Triệu thị đang ngồi trên sô pha. Triệu lão gia đang nhận ly trà người hầu bưng đến, Triệu phu nhân thì day day trán, Dung tẩu đứng bên Triệu phu nhân xoa dầu cho bà. Là Dung tẩu phát hiện ra cô đầu tiên, bà ngẩng đầu khẽ gọi: