Chương 86: Thật sự bỉ ổi

Con ngươi khát máu của Sở Thiên Ngạo đột nhiên thu lại. Cười lạnh đi tới cạnh Mạc Tiểu Hàn, bàn tay hung hăng nắm lấy ngọn núi mềm mại lộ bên ngoài của cô, nhẫn tâm giày vò đỉnh núi hồng nhuận.

Giọng nói trầm thấp giống như ma quỷ tới từ địa ngục: “Mạc Tiểu Hàn, tôi sẽ cho cô biết cái gì mới thật sự là bỉ ổi!”

Một tay kéo Mạc Tiểu Hàn vào lồng ngực cứng như sắt của mình, bồng cô lên, bàn tay ở trên người cô không ngừng dao động, vuốt ve không có bất kỳ tình cảm nào, thuần túy là vì trừng phạt mà giày vò!

Mạc Tiểu Hàn không nói lời nào, không phản kháng, cũng không nhìn hắn, vẫn để Sở Thiên Ngạo ôm lấy mình đi lên lầu. Trên gương mặt tái nhợt vẻ tuyệt vọng cũng không có. Chỉ là một gương mặt trầm lặng vô hồn!

Sở Thiên Ngạo thấy cô bộ dáng quật cường, lửa giận trong lòng càng sâu, bàn tay gia tăng lực độ, ở trên người cô vê ra từng mảnh máu ứ đọng.

Mạc Tiểu Hàn cắn chặt cánh môi, không kêu đau, không giãy giụa. Tại sao lại nhìn ma quỷ kêu đau? Có kêu như thế nào thì Sở Thiên Ngạo cũng không bỏ qua, hắn sẽ dùng tàn bạo để chứng minh quyền sở hữu đối với Mạc Tiểu Hàn.

Hai ba bước đã đi tới phòng ngủ trên lầu, Sở Thiên Ngạo ném Mạc Tiểu Hàn lên giường, giường lớn mềm mại mặc dù có co dãn, nhưng Mạc Tiểu Hàn vẫn theo bản năng che bụng của mình.

Cô đột nhiên hoảng sợ, ý thức được trong bụng mình còn có đứa con. Ý thức được bé con không chịu nổi bất kỳ sự hành hạ nào của Sở Thiên Ngạo!

Không được! Cô không thể đối kháng với Sở Thiên Ngạo, nếu như đối kháng, chỉ liên lụy cho đứa con vô tội trong bụng.

Ngập ngừng mở mắt, Mạc Tiểu Hàn cố gắng nặn ra một nụ cười, giọng nói mang theo sự khẩn cầu cùng cầu xin tha thứ: “Thiên Ngạo, tôi thật sự không làm chuyện có lỗi với anh. Anh có thể đừng hung dữ như thế hay không?”

Sở Thiên Ngạo cười lạnh một tiếng, lấn đến trước mặt Mạc Tiểu Hàn, mặt hướng về mặt của cô, từ trên cao nhìn xuống nói: “Mạc Tiểu Hàn, cô không phải là rất ngang ngạnh sao? Cô không phải rất thích giả bộ làm xác chết sao? Tại sao bây giờ lại mềm nhũn như thế?”

“Tôi. . . . . . Tôi sai rồi, thật xin lỗi, tôi không nên ngủ lại ở bên ngoài, sau khi tôi bị bắt cóc người đầu tiên tôi nên liên lạc là anh. . . . . .”

Không nói những thứ này còn may, vừa nói những lời này, sắc mặt Sở Thiên Ngạo càng thêm khó coi. Đôi mắt sắc bén chăm chú nhìn cô.

Đáng chết! Cô bị bắt cóc, cư nhiên đầu tiên không phải hướng tới hắn nhờ giúp đỡ! Cư nhiên không phải trước tiên liên lạc mình!

Sở Thiên Ngạo giận dữ quát: “Người này phụ nữ căn bản là không tim không phổi! Đừng giả bộ ra vẻ lấy lòng tôi! Nếu không phải trong bụng cô có một nhãi con, chỉ sợ cô sớm đã mắng mười tám đời tổ tông của tôi rồi!”

Không quan tâm đến lời cầu khẩn của Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Ngạo quặt hai tay Mạc Tiểu Hàn chéo ra sau lưng, một tay khác nhẹ nhàng vuốt ve vào vùng bụng khẽ đội lên của Mạc Tiểu Hàn.

Động tác của Sở Thiên Ngạo rất nhẹ, thậm chí trên mặt còn mang theo vẻ tươi cười, nhưng Mạc Tiểu Hàn lại cảm thấy rợn cả tóc gáy!

Người đàn ông này, rốt cuộc muốn làm gì?

Mạc Tiểu Hàn trợn to hai mắt, hoảng sợ nhìn Sở Thiên Ngạo: “Sở Thiên Ngạo, anh muốn làm gì!”

Sở Thiên Ngạo cong ngón tay lên, tạo thành một quả đấm, đặt trên bụng của Mạc Tiểu Hàn. Mang trên mặt một nụ cười tàn nhẫn, nhìn Mạc Tiểu Hàn nhẹ nhàng nói: “Mạc Tiểu Hàn, nếu như quả đấm của tôi đập xuống, cô đoán xem, đứa con hoang trong bụng cô sẽ như thế nào?

Mạc Tiểu Hàn sợ tới mức rơi nước mắt.

Cố gắng co rút cơ thể, muốn né tránh Sở Thiên Ngạo, khóc lóc cầu khẩn: “Đừng! Đừng đụng vào con của tôi! Nếu anh muốn trút giận, trút giận vào tôi đi! Đừng thương tổn con của tôi! Van xin anh!”

Từng giọt nước mắt theo khóe mắt chảy xuống, cơ thể trắng nõn giống như một đóa hoa Ngọc Lan, làn môi hồng kiều diễm, vườn cỏ xanh đen, tất cả đều tạo thành kích thích đánh sâu vào thị giác.

Cổ họng Sở Thiên Ngạo không khỏi nóng lên. Đáng chết, người phụ nữ này, luôn có thể dễ dàng khơi dậy lửa dục của hắn!

Sở Thiên Ngạo giật cái cà vạt trên cổ đã sớm bung ra, kéo hai tay Mạc Tiểu Hàn trói lại. Lại từ trong tủ quần áo lấy ra hai cái cà vạt khác, rồi tách hai chân Mạc Tiểu Hàn cột vào cuối giường.

Mạc Tiểu Hàn không dám giãy giụa. Để cho Sở Thiên Ngạo tách hai chân của cô ra, tư thế khuất nhục này cứ như thế xuất hiện trước mặt hắn.

Hàm răng hung hăng cắn vào cánh môi, một tia máu đỏ thắm từ khóe miệng chảy ra, trên gương mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt tạo thành màu sắc rất đẹp.

Sở Thiên Ngạo không kiên nhẫn được nữa, cúi người, đầu lưỡi theo vết máu từ từ liếm hôn dần lên, cằm, khóe môi, cuối cùng ngậm chính xác vào cánh môi mềm mại của Mạc Tiểu Hàn.

Ánh mắt này khiến Mạc Tiểu Hàn ý thức được, tư cách cơ bản nhất để kháng cự với Sở Thiên Ngạo cũng không có!

Hai mắt tuyệt vọng nhắm lại, ngoan ngoãn hé miệng, để cho đầu lưỡi linh hoạt của Sở Thiên Ngạo tiến quân thần tốc. Ở trong miệng cô tùy ý hút lấy ngọt ngào cùng hương thơm của cô. . . . . .

Sở Thiên Ngạo điên cuồng mãnh liệt hôn Mạc Tiểu Hàn, đầu lưỡi ở trong miệng cô cuốn lấy tất cả, từng góc đều không bỏ qua.

Bờ môi của hắn cùng đầu lưỡi nóng bỏng, giống như một quả cầu lửa đang thiêu đốt. Càng hôn càng sâu, càng hôn càng dày đặc. Thân thể của hắn cũng càng lúc càng nóng, khiến cơ thể lạnh như băng của Mạc Tiểu Hàn như bị bỏng khẽ tê dại, trong đầu một mảnh hỗn độn!

Sở Thiên Ngạo vẫn không chịu buông tha cô. Bàn tay mang theo kỹ xảo trêu đùa xoa lên nơi mẫn cảm nhất của cô, đến mức cũng kích thích cô run rẩy thật nhỏ.

“Mạc Tiểu Hàn, thân thể của cô so với miệng cô còn thành thực hơn!” Sở Thiên Ngạo tà khí cười một tiếng. Gia tăng sức lực trêu đùa.

Đầu óc hỗn loạn của Mạc Tiểu Hàn bị những lời này làm cho thức tỉnh. Cô rốt cuộc đang làm gì? Cô lại đang ngượng ngùng tiếp nhận trêu đùa của Sở Thiên Ngạo!

Giống như một con thú cưng bị nuôi nhốt, mong đợi thức ăn của chủ nhân!

Sở Thiên Ngạo hài lòng nhìn Mạc Tiểu Hàn mở to hai mắt, sâu trong đáy mắt của Mạc Tiểu Hàn, rõ ràng phản chiếu bóng dáng của hắn. Trong mắt Mạc Tiểu Hàn có hắn, rất tốt.

Mạc Tiểu Hàn bị ánh mắt nhìn chằm chằm của Sở Thiên Ngạo làm cô cảm thấy khó xử, một lần nữa nhắm mắt lại.

“Mở mắt, nhìn tôi!” Sở Thiên Ngạo ra lệnh. Mạc Tiểu Hàn không dám phản kháng, không thể làm gì khác hơn là mở mắt nhìn thẳng vào mắt Sở Thiên Ngạo.

Gương mặt anh tuấn của Sở Thiên Ngạo bị dục vọng làm cho đỏ ửng, nhìn qua cực kỳ quyến rũ. Thấy Mạc Tiểu Hàn ngoan ngoãn mở mắt, khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tà khí, giọng nói trầm thấp từ tính vang lên: “Chỉ cần cô ngoan ngoãn, tôi sẽ khiến cô rất thoải mái!”

Lời nói trắng trợn khiến hai gò má Mạc Tiểu Hàn đỏ bừng. Sở Thiên Ngạo yêu muốn chết khi cô có bộ dáng như vậy.

Sở Thiên Ngạo rốt cuộc muốn cô mấy lần, Mạc Tiểu Hàn nhớ không nổi rồi, cuối cùng cô trong trạng thái mê man nửa mê nửa tỉnh.

Trong ánh trăng mờ, hình như Sở Thiên Ngạo ôm cô đi tắm rửa, động tác dịu dàng mà che chở. Giống như cô là búp bê dễ vỡ.

Chỉ có điều Mạc Tiểu Hàn cảm thấy đó nhất định là ảo giác của mình. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh. Sở Thiên Ngạo hận đến muốn giết chết cô, làm sao có thể dịu dàng như vậy với cô?

Ánh nắng sớm xuyên thấu qua rèm cửa sổ chiếu vào chiếc giường lớn. Khi Mạc Tiểu Hàn mở mắt ra, phát hiện Sở Thiên Ngạo đang nhìn cô.

Mạc Tiểu Hàn nhanh chóng dùng chăn bao bọc mình chặt hơn một chút, thân thể cũng lén ở phía dưới lớp chăn hướng bên giường di động, không muốn đụng phải cơ thể Sở Thiên Ngạo.

Bắp chân Sở Thiên Ngạo đang gắt gao cuốn lấy bắp chân của cô, nhận thấy Mạc Tiểu Hàn chuyển động, cánh tay dài căng cứng, đem Mạc Tiểu Hàn ôm vào ngực mình. Ôm thật chặt.

Mạc Tiểu Hàn không thể làm gì khác hơn là tỏ vẻ tươi cười, thận trọng nói: “A, tôi muốn đi toilet.”

“Không cho đi. Ở cùng với tôi.” Đôi mắt của Sở Thiên Ngạo vẫn nhắm, nhìn không ra bất kỳ cảm xúc gì trên mặt.

Thiệt là, sao lại có người bá đạo như vậy! Toilet cũng không cho đi! Thật là không có thiên lý! Tội phạm trong ngục cũng sẽ không bị mất tự do đến nỗi toilet cũng không cho đi như thế!

Mạc Tiểu Hàn chỉ dám nói thầm trong lòng, chứ không dám nói ra bất kỳ phản kháng nào.

Được rồi, dù sao cô cũng không phải gấp gáp cho lắm, cùng hắn trên giường dây dưa đi! Một lát ngộ nhỡ không nhịn nổi liền đi tiểu luôn trên giường, ghê tởm chết hắn! Tốt nhất để tên ác tâm như hắn về sau cũng không đụng tới mình.

Sau khi có tính toán, trên mặt Mạc Tiểu Hàn thoáng hiện lên nụ cười nhàn nhạt.

Nụ cười này lại làm cho Sở Thiên Ngạo hiểu lầm. Cho là Mạc Tiểu Hàn thấy hắn giữ cô lại bên mình thật cao hứng, những đường cong trên gương mặt anh tuấn trở nên nhu hòa một chút.

Hai người cứ nằm im lặng như vậy. Nghe tiếng những chú chim nhỏ ríu rít trong vười hoa. Mạc Tiểu Hàn đột nhiên có một loại ảo giác, giống như mình trở lại khi còn bé.

Khi đó, cô cũng cứ lẳng lặng nằm ở trên giường như thế này. Chờ mẹ tới gọi mình rời giường. Cô thích cảm giác đôi tay mẹ đưa vào chăn kéo mình lên. Thích biểu tình giận trách nhưng nuông chiều trên mặt mẹ. Khi đó, cô còn là một cô công chúa nhỏ được nâng niu che chở trong lòng bàn tay . . . . . .

Thời gian yên tĩnh thoáng qua rồi biến mất, giọng nói của Sở Thiên Ngạo phá vỡ sự yên lặng.

“Mạc Tiểu Hàn, hỏi em một vấn đề.” Giọng nói Sở Thiên Ngạo nhàn nhạt. Mạc Tiểu Hàn hoàn toàn không nghe thấy phía sau giọng nói đó có một tí căng thẳng.

“Hả?” Mạc Tiểu Hàn miễn cưỡng đáp lại.

“Mạc Tiểu Hàn, em có yêu tôi không?” Sở Thiên Ngạo nhắm mắt lại hỏi.

Chỉ có nhắm mắt lại hắn mới có thể hỏi ra những lời này. Loại vấn đề này, nếu như mấy tháng trước, bị hắn nghe được, hắn sẽ cảm thấy ghê tởm đến buồn nôn, quả thật không thể chịu được. Mấy tháng trước, hắn tuyệt đối sẽ không nghĩ đến sẽ có một ngày, mình cũng sẽ hỏi một người phụ nữ như vậy!

Phụ nữ, trong mắt hắn cho tới bây giờ đều giống như quần áo mặc đến lúc chán ghét liền vứt bỏ, ngay cả như thú cưng cũng không bằng. Bởi vì động tình với phụ nữ, theo ý hắn, quả thực là người cấp thấp mới có hành động này!

Nhưng hôm nay, hắn lại hướng Mạc Tiểu Hàn hỏi ra những lời này?