Chương 87: ❤️ Phiên ngoại 2 (Mở đầu phần 2) ❤️

Tất cả mọi việc yên ổn, bình thường trở lại cũng đã là chuyện của 4, 5 năm nữa. Lúc này cả bọn đã 25, 26 tuổi. Công việc, tập đoàn đều ổn cả kể cả việc cầu hôn giữa hắn và nó. Mấy đôi kia đương nhiên cũng tính đến việc kết hôn.

– NHIÊN TỈ, HÂN TỈ!!!!!

Nó và cô đang ngồi dưới nhà nghe thấy tiếng nhỏ liền có dự cảm không lành, nhìn lên liền nhỏ đầu tóc….rũ rượi -“- úi giời. Lúc này Phương cũng từ trên nhà lao xuống, đầu tóc cũng rũ rượi thiếu điều quần áo rách nát nói:

– HUHU….HUHU….

2 con chị nhìn 2 con em với cái ánh mắt không thể yêu thương nổi, bộ có ai chết hay sao mà bọn mày rú ầm lên thế -“-

– Làm sao thế? Ai chết à? Rú ầm lên lại loạn nhà bây giờ!

– Hân nó nói đúng đó, mấy đứa định ám hại cái lỗ tai của bọn chị trước ngày cưới sao?

2 con em không nói nhiều mà chạy xuống kéo 2 con chị lên nhà khiến cho người làm kinh ngạc: “Ôi Nhị tiểu thư với cả Phương tiểu thư bị làm sao vậy? Không phải vừa mới từ trại tâm thần ra đó chứ?”

Đương nhiên là 2 bả đó không bị điên đâu mà chỉ làm cho 2 bả chị điên lên thôi…..lí do cức kì đơn giản…..váy cưới của mấy bả đã bị rách tùm lum lại còn bị vấy bẩn.

Nó hét ầm lên:

– Mấy đứa làm gì vậy?

Nhỏ cúi đầu ăn năn nói:

– Bọn em lỡ nghịch ngu một tí thôi mà….mong 2 tỉ rộng lượng tha thứ!

Nó đương nhiên không chấp nhặt mấy chuyện này nhưng mà ngày mai đã là đám cưới rồi phải làm sao? Chẳng lẽ lại đi mặc áo phông, quần bò?

Đúng lúc này cô lên tiếng:

– Ôi, Nhiên bây giờ phải làm sao? Không thể đặt làm 4 chiếc váy cưới đâu! Hơn nữa mấy chiếc váy này còn rất cầu kì….2 đứa….

Ngay lập tức nhỏ với Phương cụp tai lại, sợ sợ….

– Ê Hân, mày thấy nếu chúng ta tự thiết kế váy cưới sẽ ra sao?

Mặt cô lập tức tối sầm lại…..cô tí hét ầm lên:

– Mày bị điên hả con kia? Đừng có hâm như thế chứ -“- Mày nghĩ thiết kế với làm ra 4 cái váy cưới là dễ sao? Nếu mày bị hâm thì tao có thể bỏ qua -“-

Nó đập vào đầu cô một cái rồi nói:

– Nếu tao bị hâm thì mày là con gì? Tao nghĩ là bọn mình có thể biến tấu từ cái đống đồ dạ hội kia, rất nhiều bộ có thể biến tấu được như chiếc váy dạ hội đuôi cá màu xanh nhạt của tao hay chiếc váy công chúa màu xanh lá nhạt của An hay chiếc váy ngắn màu xanh bạc hà của Phương thậm chí là cái vai trễ vai màu xanh ngọc của mày! Chỉ cần biến tấu một chút là được mà!

Cô lúc này cũng gật đầu hưởng ứng còn 2 bả kia thì đương nhiên cái gì cũng đồng ý, thế là bộn người nhanh chóng lấy ra 4 bộ váy kia rồi vào phòng thiết kế “biến tấu một chút”.

Lúc hoàn thành cũng đã đến 10h mất rồi, chưa ăn tối đương nhiên là phải đói rồi nhưng người làm đã đi về hết cho nên họ đánh tự úp mì ăn vậy:)   – An, Phương mau mau úp mì đi!

– Tại sao 2 chị không tự làm? -nhỏ phụng phĩu nói.

Hân lườm nhỏ một cái rồi nói:

– Thế làm ơn cho tôi hỏi là ai đã làm rách váy cưới ạ? Mau mau làm đi sau ngày mai chưa chắc đã có cơ hội nấu mì cho tụi tôi đâu ạ!

5 phút sau thì 4 bát mì đã được bưng ra thơm phức, cảnh tượng này thật hiếm có nha: 4 người cùng nhau ăn mì, nói chuyện vô cùng vui vẻ…..ngày mai đi lấy chồng rồi không hiểu còn được như vậy không? Thật muốn lưu giữ mãi những kỉ niệm này.

– Nếu đi lấy chồng rồi thì chúng ta sẽ ít được quây quần như thế này nhỉ? -Phương lên tiếng.

– Phải rồi, sẽ ít lắm đâu thể ngày nào nghe Phương cùng với An hét ầm lên vì làm sai việc gì đó hay thậm chí là thức khuya để cùng nhau xem phim, tâm sự…. -cô cũng nói.

Nó thật sự chưa muốn rời xa mấy người này đâu nhưng dự định của nó và hắn là sẽ sang Mĩ để phát triển tiếp sự nghiệp của gia đình cũng như xây dựng sự nghiệp riêng.

– Tao sẽ giữ mãi nhưng kỉ niệm ở đây cùng mày cũng như với An và Phương bởi vì bọn mày luôn là người an ủi tao những lúc tao buồn hay nhớ lại kỉ niệm xưa cũng như là lúc vui vẻ nhưng biết gì không? Cái gì cũng phải có mở đầu mới chỉ là sớm hay muộn, cho nên yêu tâm đi tao sẽ quay trở lại đây mà! Khi nào ổn định trở lại tao nhất định sẽ quay trở lại đây!

– Tao sẽ coi đó là lời hứa nhé!

~ Ngày hôm sau ~

Đám cưới diễn ra vô cùng suôn sẻ với số lượng khách mời chỉ vỏn vẹn 100 người. Bởi vì nó không muốn chuyện kết hôn được mọi người biết đến rộng rãi, hơn nữa việc này sẽ được thông báo khi con họ đều lớn lên.

Sau lễ cưới, ngay lập tức nó với hắn bay sang Mĩ. Khi chia tay nó với hắn thì cô, nhỏ cùng Phương không kìm được nước mắt mà chạy lại ôm nó.

– Này Nhiên, mày hứa rồi đấy!

– Con nhỏ này, tao hứa rồi mà! Đừng lo!

Nhỏ chạy lại không cho nó đi rồi nói:

– Em không cho chị đi nữa, chị ở lại Việt Nam đi có được không? Em thật sự sẽ rất nhớ chị đấy!

– Con bé này, chị đã lên kế hoạch sẵn rồi, đừng như vậy nữa chị sẽ lo lắm đấy! Nhờ Dực với mọi người chăm sóc con bé này hộ! Cả Phương nữa đứng có khóc, sẽ khiến Thiên lo lắng lắm đấy!

Cuối cùng cái gì đến cũng phải đến, nó và hắn lên máy bay bay sang Mĩ để viết nên một câu chuyện mới.

~ 6 năm sau ~

Hôm nay tất cả người làm trong biệt thự Hoàng Gia đang vô cùng tất bật chuẩn bị vì ngày hôm nay là ngày nó cùng hắn trở về. Cái lũ nhoi nhoi kia thì đã ra sân bay để chào đón “Đại ca” và “Đại tỉ” rồi. Đương nhiên ngoài cái lũ kia thì còn có thêm 3 đứa con nít:

❤️ Nguyễn Đăng Huy (5 tuổi): là con trai của Hoành Hân.

❤️ Phạm Thiên Thư (4,5 tuổi): là con gái của Dực An.

❤️ Hoàng Thiên My (5 tuổi): là con gái của Thiên Phương.

Phải mất một lúc sau thì mới thấy nó cùng hắn đi ra….đằng sau lại là một nhóc tì “tiểu soái ca” tên Vương Tuấn Tú (6 tuổi).

– Nhiên, mày về rồi! -cô ôm chầm lấy nó.

– Ừ tao về rồi đây!

Sau 5 năm, hiện nay nó cùng hắn đang sở hữu riêng 1 biệt thự bên Anh, 1 công ty mỹ phẩm và còn đang đầu tư và phát triển thời trang trẻ em đương nhiên những người mẫu nhí này sẽ là 4 đứa nhóc tì.

– Tiểu Kelvin thật là soái ca lạnh lùng nha! -nhỏ lên tiếng.

Đương nhiên rồi, bố nạnh nùng với mẹ nạnh nùng đương nhiên con trai cũng nạnh nùng:)

– Dì An quá khen rồi! *cười* -ôi cũng mồm mép nữa.

Thế là ồn ào một góc sân bay và một câu chuyện nữa sẽ mở ra.

———————————————————————————