Chương 88

Ta hít một hơi thật sâu, hướng về phía Khang Hi dập một lạy, thản nhiên nói: “Nô tỳ không muốn!” Nguyên lai không gì hơn điều này! Ta tịnh không một chút kinh hoàng sợ hãi trong tâm trí, ta thản nhiên chờ bất kỳ vận mệnh nào có thể xảy đến với mình.

Khang Hi lặng lẽ nhìn ta, hồi lâu vẫn không lên tiếng, Lý Đức Toàn khom người cúi đầu đứng. Khang Hi nhàn nhạt nói: “Vậy là ngươi kháng chỉ.” Ta dập đầu nói: “Nô tỵ phụ nỗi khổ tâm của hoàng thượng,cam nguyện chịu phạt!”

Khang Hi nói: “Ngươi không sợ trẫm sẽ xử phạt cả nhà ngươi sao?” Ta dập đầu cao giọng nói: ” Từ xưa đến nay minh quân thưởng phạt phân minh, a mã thần ở Tây Bắc trung thành tận tâm,thận trọng cẩn thận, chưa từng gây sai lầm, nếu vì một chuyện nhỏ nhặt như rơm rác của nữ tử,loại bỏ một bề tôi tốt là điều không cần thiết, không phải là việc một thánh quân anh minh nên làm.Hoàng thượng lại thiên cổ nhân quân [nghìn đời là một vị vua nhân từ], càng không làm chuyện như thế.”

Khang Hi lạnh lùng ra lệnh cho Lý Đức Toàn: “Nữ quan Mã Nhi Thái Nhược Hi, ỷ được sủng ái sinh kiêu ngạo, lời nói và việc làm tồi tệ, trách đánh hai mươi roi, tống xuống Hoán Y Cục, chuyên cùng thái giám giặt giũ quần áo trong cung.” Lý Đức Toàn thấp giọng nói: “Dạ!”

Ta hướng về phía Khang Hi dập đầu ba cái, Lý Đức Toàn dẫn ta đi ra, sai Vương Hỉ: “Chuẩn bị hình ghế.” Vương Hỉ trông sắc mặt Lý Đức Toàn khó coi cũng không dám nói nhiều, hấp tấp đi chuẩn bị.

Lý Đức Toàn thở dài: ” Nhược Hi, ngươi thực sự đã phụ nỗi khổ tâm của vạn tế gia rồi!” Ta cúi đầu không nói. Không quá lâu, hình ghế đã chuẩn bị xong, người cầm trượng đứng yên một bên, Vương Hỉ nhìn vòng quanh, thắc mắc hỏi: “Đánh ai vậy?” Lý Đức Toàn nhàn nhạt ra lệnh: “Bịt miệng Nhược Hi lại, phạt hai mươi trượng.”

Vương Hỉ kinh hãi,há nửa miệng nhìn về phía ta, ta nở một nụ cười, tự động nằm úp xuống trên hình ghế, nhắm hai mắt. Hai bên người hầu đứng nhét chặt miệng ta lại.

Một tiếng kêu rên rỉ, quá đau đớn! Thoạt đầu còn có thể âm thầm ghi nhớ số roi,từng roi từng roi một vụt xuống, cơ thể từ từ bắt đầu co quắp rúm ró, đau đến mức tim trở nên hắc loạn, bất kỳ một tiếng kêu nào cũng không còn phát ra nỗi.

“Đưa nàng quay về phòng.” Lý Đức Toàn ra lệnh xong thì xoay người rời đi. Vương Hỉ vội vàng gọi người kéo sập hoa, đưa ta quay về phòng, dọc đường không ngớt nói: “Tỷ tỷ, tỷ cố chịu đựng thêm một chút nữa nhé.”

Ngọc Đàn nghe tiếng động ra đón, đứng ngớ ra giây lát, che miệng kinh hoàng thét lên: “Làm thế nào mà toàn máu là máu thế này?” Vương Hỉ cuống lên trách mắng: “Còn không đi chuẩn bị nước, thuốc chữa vết thương?” Ngọc Đàn vội vàng xoay người đi.

Vương Hỉ chỉ huy thái giám đem ta đặt một chỗ ổn định, phất tay đuổi chúng đi, cúi xuống bên cạnh giường hỏi: “Đã gây nên chuyện gì vậy? Khi ta đến gọi tỷ tỷ, sư phó sắc mặt còn rất tốt, hẳn là không phải có chuyện gì xấu mà!”

Ta thở gấp nói: “Đừng hỏi nữa, biết nhiều cũng vô ích. Sau này chú ý đi theo Lý Am Đạt, mọi việc đều phải thật lưu tâm, bớt nói một chút. Ngươi thông minh có thừa, nhưng mà bép xép thì cũng không ít, chưa có được cái cẩn thận như sư phó của ngươi.”

Ngọc Đàn bưng nước cầm thuốc tiến vào, Vương Hỉ chuyển tấm bình phong che chắn bên cạnh giường, người tránh ra phía bên ngoài bình phong. Ngọc Đàn dùng kéo cắt bỏ một mảnh y phục, “Tỷ tỷ cố chịu một chút, y phục bị máu dán luôn lên vết thương, khi lấy có chút đau rát.” Ta gật đầu, cắn gối, Ngọc Đàn rất nhanh mà gỡ bỏ miếng vải y phục. Ta cắn chặt răng, qua một hồi,một đầu toát đầy mồ hôi lạnh.