Chương 88 – Sương đêm

Chu Thiến vốn đã bước một chân ra ngoài, nghe được lời Triệu lão gia tử nói thì thật sự không nhịn được, thu chân, xoay người nhìn Triệu lão gia tử đang nổi giận đùng đùng, nhíu mày nói:

– Triệu lão gia, ông luôn cao cao tại thượng, duy ngã độc tôn (Chỉ có biết bản thân là nhất), ông thích nắm giữ vận mệnh của mọi người trong lòng bàn tay mình, cho tới giờ ông cũng rất thành công, ai cũng bị ông quản chế gắt gao. Ông dựa vào cái gì, chẳng qua là dựa vào tài phú trong tay ông mà thôi nhưng cũng không phải ai cũng ham tiền tài của ông cả. Không phải ai cũng vì tài phú của ông mà phải khom lưng chịu sự khống chế của ông. Tôi không cần tiền của ông, cũng không để ý có thể quay lại Triệu gia hay không, tôi có thể dùng hai bàn tay của mình mà gây dựng cuộc sống mà tôi muốn. Sự uy hiếp của ông không có chút tác dụng gì với tôi cả. Hơn nữa, tôi cũng xin khuyên ông, ông đừng chỉ biết dùng thủ đoạn này mà uy hiếp những người bên cạnh. Ông từng quan tâm đến suy nghĩ của bọn họ chưa? Ông biết bọn họ muốn gì sao? Ông quá bá đạo, một ngày nào đó, ông sẽ khiến cho bọn họ phải rời bỏ ông, đến lúc đó, ông còn có thể uy hiếp được ai?

Người trong đại sảnh bị lời nói của cô làm cho chấn động, sợ đến há hốc mồm. Triệu lão gia tái mét mặt, trong mắt ánh lên tia nhìn đáng sợ, ngực thở dốc nhưng không nói gì. Ở sau đó, cách ông không xa, Triệu Hi Tuấn đứng trên cầu thang, thần sắc kích động, hai mắt sáng bừng. Còn Triệu phu nhân thì vẻ mặt phức tạp, có chút đăm chiêu.

Triệu Hi Thành dần dần bình tĩnh lại. Anh nhìn Chu Thiến, lúc này ánh sáng trên người cô thật rung động, anh đột nhiên cảm thấy, vợ mình như một kho báu, càng tìm hiểu sẽ càng khiến người ta kinh ngạc, vui mừng. Cô gái này bề ngoài dịu dàng như nước nhưng tính cách cứng rắn như sắt đá, hai sự tương phản dung hợp trên người cô lại thành lực hấp dẫn trí mạng, có lẽ đây là nguyên nhân khiến anh bị thu hút. Cô gái này từng rộng lòng với anh, dịu dàng, chân thành dâng hiến nhưng giờ anh đã tự tay phá hoại tất cả. Cô khiến anh phải trả giá đắt cho sự hoang đường trước kia của mình, chẳng lẽ cứ để cô rời xa anh như vậy sao? Không, cô gái này đã khắc sâu vào tim anh, nếu muốn quên cô đi trừ phi bắt anh moi tim gan mình. Nhưng cô gái này cũng không phải là người dễ dàng chịu khuất phục trước những thủ đoạn cứng rắn. Điều này anh hiểu hơn ai hết. Nếu cô cảm thấy tạm thời rời đi sẽ vui vẻ thì để cô đi thôi, một ngày nào đó, nhất định anh sẽ đưa được cô quay về.

Nhân lúc này, anh nên giải quyết chuyện của Văn Phương cho tốt.

Triệu Hi Thành khôi phục lại vẻ bình tĩnh, chỉ yên lặng nhìn cô, trong mắt đầy sự nhớ nhung lưu luyến, dường như muốn truyền đạt tất cả tình cảm của mình đến cô.

Lúc Chu Thiến tiếp xúc đến ánh mắt của anh thì cúi đầu, xoay người, kiên quyết rời đi, không quay đầu lại

Anh em Hi Thành một trước một sau đuổi theo, đi tới cửa thì không hẹn mà cùng dừng bước nhìn bóng dáng yểu điệu đó biến mất trong màn sương mông lung.

Triệu Hi Tuấn nhìn bóng đêm dày đặc bên ngoài hỏi anh:

– Anh, đã muộn thế này rồi chị dâu đi đâu? Có nguy hiểm không, có nên để lái xe đưa chị đi?

Triệu Hi Thành nhìn bầu trời sương đen hi vọng có thể nhìn được bóng dáng của cô: