Chương 89

Mới vừa có thể bước xuống giường đi lại, Hoán Y Cục đã cho người tới kêu ta mau thu dọn đồ đạc qua đó. Ngọc Đàn vội tìm đến hai thái giám giúp ta xách đồ, ta nói nàng ở lại, ta tự mình đi qua sẽ tốt hơn. Nàng không nói một lời, cố chấp bước theo đằng sau.

Thái giám chủ sự Hoán Y Cục Trương Thiên Anh thấy ta cùng Ngọc Đàn một trước một sau đi vào, liền đứng lên đón chào, ta hướng về phía hắn hành lễ thỉnh an, hắn một mặt cười nói: “Không dám nhận, không dám nhận.” Một mặt vẫn thản nhiên nhận lễ. Ngọc Đàn thoáng tỏ ra khó chịu, làm lễ qua loa với Trương Thiên Anh, hỏi: “Chỗ ở đã sắp xếp xong rồi chứ ạ?”

Trương Thiên Anh cười nói: “Đã sớm bố trí ổn thoả rồi.”. Nói xong kêu người đi vào, dặn dò dẫn ta về phòng.

“Là cái thá gì chứ? Ra vẻ ta đây nhanh đến vậy?” Ngọc Đàn thấp giọng mắng. Ta nói: “Trước kia thì hắn thỉnh an ta, hôm nay ta hành lễ với hắn, đều là cung quy mà thôi. Muội trước nay vẫn thông minh lanh lợi chẳng lẽ ngay cả đạo lý này cũng không hiểu sao? Nếu mới thế này muội đã chịu không nổi thì mau trở về đi thôi!”.Ngọc Đàn bất mãn nhìn thẳng về phía trước, cũng không nói thêm nữa.

Ta đánh giá xung quanh, cười nói: “Rất sạch sẽ, sáng sủa.”. Ngọc Đàn quan sát bốn phía, nghiêm mặt lạnh lùng kêu người đem đồ vào. Nàng đang giúp ta sửa sang lại đệm chăn, có hai cô nương vui cười tiến vào, thấy Ngọc Đàn cùng ta, nét cười cũng nghiêm lại, vẻ mặt cung kính hướng về phía Ngọc Đàn thỉnh an. Ngọc Đàn bước nhanh tới, một tay lôi kéo cười nói: “Hai vị tỷ tỷ xin đứng lên, ta ngày thường quá mức lười biếng, ít khi lui tới bên này, nhìn hai vị tỷ tỷ có vẻ quen mắt, nhưng lại không nhớ tên.”

Cô nương cao gầy, hai má có vài điểm tàn nhang, trả lời: “Nô tỳ tên Xuân Đào.”. Cô nương bên cạnh cao vừa phải, dung mạo coi như tú lệ, cười trả lời: “Nô tỳ là Diễm Bình.”. Ngọc Đàn cầm hai phần bạc đưa ra, cười nói: “Sau này còn có rất nhiều chuyện muốn làm phiền nhị vị, đây là một chút tâm ý của ta.”. Hai người từ chối một phen, sau cũng đều cười thu nhận. Ngọc Đàn cười hỏi: “Viện này có bao nhiêu người vậy?”. Diễm Bình cười trả lời: “Tổng cộng có bốn gian phòng, mỗi phòng ở ba người, tất cả là mười hai người.” Ngọc Đàn cười không nói gì.

Diễm Bình lại cười hỏi: “Cô nương có gì cần mang vào giúp không?”. Ngọc Đàn nói: “Đồ đạc đều sắp xếp cũng gần xong, đa tạ tỷ tỷ.”. Nói xong xoay người nắm tay ta đi ra ngoài, Diễm Bình cùng Xuân Đào cúi người đưa tiễn. Ngọc Đàn vừa bước chân ra khỏi viện môn, mặt liền xụ xuống.

Ta cười nói: “Được rồi, nhìn cũng đã nhìn rồi, có thể chuẩn bị cũng đã chuẩn bị tất cả, đi về đi thôi!”. Ngọc Đàn buồn bã hỏi: “Tỷ tỷ có thể quen được không? Trước kia ở nhà thì không cần nói rồi, dù là lúc vừa mới vào cung, phòng mặc dù nhỏ hẹp, nhưng là một người một phòng.”. Ta nói: “Càn Thanh cung là nơi nào đây? Còn Hoán Y Cục lại là chỗ nào chứ?”. Nàng chỉ bỉu môi nói: “Muội biết muội không nên nhiều chuyện khiến tỷ tỷ phiền lòng, nhưng là muội không nhịn được.”. Ta nói: “Ta hiểu mà, quay về đi thôi! Ta cũng phải trở về hỏi thăm một chút xem ngày thường cần làm công việc gì.”. Ngọc Đàn thở dài, nói: “Muội đi về trước, sau này sẽ trở lại thăm tỷ tỷ.”. Ta gật đầu. Nàng xoay người rời đi.

Bên trong phòng Xuân Đào cùng Diễm Bình đang nói chuyện, loáng thoáng nghe thấy tên của ta cùng Ngọc Đàn, cố gắng nhẹ chân bước, đi tới bên dưới cửa sổ. “Ngọc Đàn cô nương xuất thủ thật sự rộng rãi, một năm tiền công của chúng ta cũng không bằng một lần được thưởng của nàng.”