Chương 89: Đấu nhau trên bàn ăn

Ăn uống thỏa thuê , lại ngủ một giấc rất sâu, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy cơ thể thoải mái hơn.

Sở Thiên Ngạo không có bên cạnh, cô một mình độc chiếm chiếc giường rất lơn, nếu như không bị còng tay xiềng chân, thì đây thật là khoảng thời gian tốt đẹp.

“Cô Mạc, ăn cơm tối. . . . . .” Vú Trương ở ngoài cửa nhẹ nhàng gọi.

Mạc Tiểu Hàn nhìn đồng hồ treo tường, đã sáu giờ rồi. Ai, lại ăn cơm, buổi trưa ăn nhiều như vậy, cho đến bây giờ còn chưa tiêu hóa kịp!

Khó khăn rời giường, đi theo Vú Trương xuống lầu. Vú Trương cười híp mắt nói: “Thiên Hi hôm nay cũng về nhà dùng cơm.”

Sở Thiên Hi? Mạc Tiểu Hàn nhất thời thấy người lạnh lẽo. Cô đối với người em gái của Sở Thiên Ngạo không có ấn tượng gì tốt đẹp. Một thiên kim đại tiểu thư ngạo mạn vô lễ, chỉ cần suy nghĩ về cô ta một chút cũng khiến đầu cô bị tổn thương.

Đi xuống lầu. Sở Thiên Ngạo đang đọc báo, Sở Thiên Hi ngồi bên cạnh hắn, đang chơi điện thoại di động.

Thấy Mạc Tiểu Hàn, Sở Thiên Hi tò mò nghiêng đầu hỏi: “Anh trai, người phụ nữ này sao còn chưa đi?”

Sở Thiên Hi học đại học, ở thành phố bên cạnh, bình thường rất ít trở về nhà họ Sở.

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo vẫn chăm chú nhìn tờ báo, không lên tiếng. Không biết là không nghe thấy hay là cố ý không trả lời.

Sở Thiên Hi cảm thấy có chút mất mặt, nhìn Mạc Tiểu Hàn, giọng nói cũng không chút khách khí: “Người phụ nữ này, cô tốt nhất nên tự biết mình, đừng có ở trong nhà người khác không chịu đi.”

Mạc Tiểu Hàn giơ tay lên, hướng Sở Thiên Hi quơ quơ: “Không phải là tôi không muốn đi, là anh cô không cho tôi đi!

Ánh mắt Sở Thiên Ngạo cuối cùng cũng rời khỏi tờ báo. Vừa đọc thấy tin trên báo, Sở thị tham gia đấu thầu một mảnh đất, lại bị tập đoàn Thân thị mua mất! Mảnh đất này nằm ở trung tâm buôn bán, Sở thị tốn rất nhiều tiền để sở hữu nó, không ngờ cuối cùng lại thất bại!

Hơn nữa! Tin tức này, hắn lại đọc được trên báo! Thủ hạ của hắn rốt cuộc có muốn sống hay không? Sao không báo cho hắn biết!

Hai người phụ nữ bên cạnh cãi vã khiến hắn phiền lòng. Đứng lên, mặt lạnh rống lên một tiếng: “Không muốn ăn cơm thì cút hết cho tôi!”

Lấy chiếc áo khoác đang vắt trên sofa đi ra ngoài cửa. “Cậu chủ, cậu đi đâu vậy? Không ăn cơm sao?” Vú Trương nhanh chóng đuổi theo.

“Tôi đến công ty. Vú chăm sóc Mạc Tiểu Hàn cho tốt.” Câu nói lạnh lùng của Sở Thiên Ngạo vừa dứt liền rời đi, trên bàn ăn chỉ còn lại Mạc Tiểu Hàn cùng Sở Thiên Hi.

Thấy bộ dạng ngạo mạn của Sở Thiên Hi, Mạc Tiểu Hàn cảm thấy chẳng còn một chút khẩu vị nào. Đứng lên nhàn nhạt nhìn Sở Thiên Hi chào: “Cô Sở! Cô từ từ ăn, tôi lên phòng trước đây.” Xoay người chuẩn bị rời đi.

“Đứng lại.” Sở Thiên Hi lên tiếng: “Nhìn tôi cô thấy chán ghét như vậy sao? Khiến cô cơm cũng ăn không vô?”

Mạc Tiểu Hàn rất muốn nói: “Đúng vậy.” Nhưng là vẫn nhịn được giọng điệu này. Dù sao cũng đang ở dưới mái hiên nhà người ta, không thể không cúi đầu a.

“Không phải, vì tôi cảm thấy không đói.”

Vú Trương chạy tới hoà giải: “Cô Mạc, cô nên ăn một chút đi, cô không muốn ăn nhưng bé con trong bụng lại muốn ăn nha! Phụ nữ có thai không thể đói bụng .”

Nghe Vú Trương nói như thế , Sở Thiên Hi nhíu nhíu mày, anh trai cũng thật là, phụ nữ nha, vui đùa một chút thì cũng thôi đi, sao còn để cho cô ta mang bầu đứa con nhà họ Sở?

Khó chịu mở miệng: “Cô Mạc, thật không nghĩ tới, anh tôi lại để cho cô mang thai! Sao, cô cho rằng có đứa bé, là có thể bước vào cửa nhà Họ Sở chúng ta?”

Mạc Tiểu Hàn nhàn nhạt nói: “Xin lỗi, tôi không có suy nghĩ này. Là cô suy nghĩ quá nhiều.”

Thái độ thờ ơ của Mạc Tiểu Hàn kích thích Sở Thiên Hi, giọng nói càng thêm chua ngoa: “Không có suy nghĩ này? Anh trai tôi nhiều phụ nữ như vậy, cô xem có ai mang thai không? Cô thật là có tâm cơ! Vạy mà có thể lừa gạt anh tôi!”

. . . . . . Mạc Tiểu Hàn im lặng.

“Tôi cho cô biết! Đừng tưởng rằng dựa vào đứa bé trong bụng này thì cô có thể bước vào cửa chính nhà họ Sở! Mơ cũng đừng mơ tới! Nhà họ Sở chúng tôi sẽ không nhận đứa bé này đâu!”

Mạc Tiểu Hàn cười khổ lắc đầu một cái, bước vào cửa chính nhà họ Sở? Cô đúng là không lạ gì. Nhà họ Sở không nhận đứa bé này? Rất bình thường! Đứa nhỏ này căn bản không phải của nhà họ Sở được không!

Thấy nói thế mà trên mặt Mạc Tiểu Hàn lại hiện lên nụ cười, Sở Thiên Hi tức giận hơn: “Cô cười cái gì? Cô cho rằng chỉ bằng anh tôi đối với cô có ba phút nhiệt tình, thì cô có thể chuyển thành tình nhân chính thức, lên làm thiếu phu nhân của nhà họ Sở?”

Mạc Tiểu Hàn nhún nhún vai, lành lạnh mở miệng: “Xin lỗi, tôi đối với vị trí thiếu phu nhân nhà họ Sở không có hứng thú! Mặt khác, đứa bé này cũng không phải của nhà họ Sở các người, cô đừng suy nghĩ nhiều!”

Cái gì! Mạc Tiểu Hàn vừa thốt lên xong, Sở Thiên Hi và vú Trương kinh ngạc trợn to hai mắt!

Sở Thiên Hi chỉ vào Mạc Tiểu Hàn, run rẩy nói: “Cô. . . . . . Cô điên rồi! Cô lại dám cho anh trai tôi cắm sừng! Cô. . . . . . Tôi thấy cô có vẻ chán sống rồi! Tôi muốn gọi điện thoại nói với anh trai tôi, bào thai trong bụng vốn không phải con của anh ấy, nó là một đứa con hoang!”

Vú Trương cũng đi tới: “Cô Mạc, những lời như thế không nên nói lung tung!” Cậu chủ ít khi để ý đến người phụ nữ nào như vậy, cái này cũng bởi vì cô mang thai đứa con nhà họ Sở. Nếu như cậu chủ biết đứa bé này không phải của nhà họ Sở . . . . . . Trời ạ! Bà quả thật không dám nghĩ tới!

“Không cần cô phải phí công, anh trai cô biết rồi!” Mạc Tiểu Hàn lạnh lùng nói rồi xoay người chuẩn bị rời đi.

“Người phụ nữ phách lối! Vú Trương, bà đánh cho tôi! Dù sao cũng là đứa con hoang, tại sao lại ăn ở trong nhà họ Sở chúng ta? Vú Trương, đuổi cô ta ra ngoài!” Sở Thiên Hi bị thái độ của Mạc Tiểu Hàn chọc cho tức giận đến toàn thân phát run.

Vú Trương nào dám đánh Mạc Tiểu Hàn, đừng thấy Sở Thiên Ngạo thường xuyên ầm ĩ với Cô Mạc mà hiểu lầm, trong lòng bà rất rõ ràng, cậu chủ thật sự thích cô. Nếu không thì sẽ không lý do nào mà cho phép trong bụng của cô mang thai đứa con hoang mà vẫn ở nhà họ Sở .

“Vú Trương, sao bà còn chưa đánh?” Sở Thiên Hi bực tức dậm chân! Cô luôn luôn là cô công chúa nhỏ được cưng chiều nhất trong nhà này, ngay cả Sở Thiên Ngạo lạnh lùng bá đạo nhất, cũng cưng chiều cô có thừa, hôm nay chỉ vì một tình nhân nhỏ bé kia, mà tất cả mọi người bắt đầu không coi trọng lời nói của cô rồi!

“Cô chủ, nên chờ cậu chủ trở lại hẵng tính. Trước hết xin cô bớt giận.” Vú Trương chỉ có thể dàn xếp ổn thỏa như thế. Chuyện của nhà chủ, một người giúp việc như bà sao dám mở miệng.

Nghe thấy lời nói của vú Trương, Sở Thiên Hi càng giận đến nổi điên, ngay cả vú Trương cũng không nghe lời cô, đều muốn bảo vệ người phụ nữ này! Đáng chết! Cô không tin đường đường là một đại tiểu thư nhà họ Sở như cô mà cũng không dạy bảo nổi cô ta!

Sở Thiên Hi lao tới cạnh đẩy Mạc Tiểu Hàn bật ra sau, Mạc Tiểu Hàn giật mình nhanh chóng tránh sang bên cạnh. Vừa rồi để tiện ăn cơm, còng tay của cô đã được mở ra, nhưng xiềng chân vẫn còn khóa, làm trở ngại cô né tránh.

Nhìn bộ dạng Sở Thiên Hi, hôm nay không dạy dỗ cô một phen chắc là sẽ không bỏ qua. Mạc Tiểu Hàn thuận tay cầm con dao gọt trái cây từ từ trên bàn ăn lên, để ngang trước mặt mình: “Cô Sở, cô đừng có đẩy tôi, tôi không khách khí đâu đấy!”

Sở Thiên Hi cười lạnh một tiếng: “Tôi cho cô mượn một trăm cái lá gan cô cũng không dám!” Đây là nhà họ Sở, nếu ở tại nhà mình bị một tình nhân không rõ rang làm cho bị thương, thì chẳng phải là chuyện cười sao!

Nói xong, từng bước một hướng Mạc Tiểu Hàn ép tới. Đôi mắt nhuốm lửa giận nhìn chằm chằm Mạc Tiểu Hàn.

Bàn tay cầm dao gọt trái cây của Mạc Tiểu Hàn càng ngày càng chặt. Giống như con nhím nhỏ, gai toàn thân dựng đứng lên cảnh giới.

Mắt thấy Sở Thiên Hi đã đánh tới, trong lòng Mạc Tiểu Hàn hoảng hốt, nhanh rút tay co về phía sau, muốn thu con dao lại, nhưng đã không kịp rồi !”Xoẹt!” Lưỡi dao sáng như tuyết lập tức quẹt rách cánh tay Sở Thiên Hi, máu tươi nhất thời theo làn da trắng như tuyết chảy xuống!

“A!” Sở Thiên Hi phát ra một tiếng thét kinh Thiên động địa! Vú Trương đứng bên cạnh cũng sợ tới mức ngây dại!

“Nha đầu họ Mạc này! Tôi liều mạng với cô!” Sở Thiên Hi cũng không phải là người dễ chọc, cô ta cầm chén canh trên bàn đập vào đầu Mạc Tiểu Hàn!

Mạc Tiểu Hàn cố gắng kéo xiềng chân né sang bên cạnh, đáng tiếc là không kịp, chiếc chén kiểu hung hăng nện trên đầu cô! Trước mắt như có ngàn sao bay lóa mắt!

Sở Thiên Ngạo đang ở công ty triệu tập quản lý cao cấp vào họp, đột nhiên nhận được điện thoại của vú Trương: “Cậu chủ, cậu chủ, cậu mau trở lại đi! Cô Mạc cùng cô chủ đánh nhau!”

Sở Thiên Ngạo không nhịn được nhíu nhíu mày: “Bà không can họ lại sao?” Công ty đang hoạt động lại xuất hiện phiền toái lớn như vậy, phía sau còn có hai phụ nữ huyên náo không thể bình yên được.

“Cậu chủ, cậu chủ, tôi can không ngừng a! Cánh tay cô chủ bị Cô Mạc đâm bị thương rồi ! Chảy rất nhiều máu!” Vú Trương hốt hoảng nói. Cậu chủ luôn luôn thương yêu em gái mình. Nếu Thiên Hi thật sự xảy ra chuyện gì, bà không thể chịu nổi trách nhiệm.

“Tôi lập tức trở về.” Sở Thiên Ngạo cúp điện thoại, vội vã nói vài câu với mấy vị quản lý cao cấp, sau đó chạy nhanh về nhà.

Vừa vào cửa, Sở Thiên Hi đã khóc ầm ĩ nhào tới: “Anh trai, anh phải làm chủ cho em! Người phụ nữ họ Mạc này, dùng dao gọt trái cây đâm vào cánh tay em!” Sở Thiên Hi giơ cánh tay đã được băng bó, uất ức hướng Sở Thiên Ngạo tố cáo.

Sở Thiên Ngạo nhìn cánh tay băng bó thật dày của Sở Thiên Hi, đôi mày rậm nhíu lại thật chặt. Người phụ nữ Mạc Tiểu Hàn, lá gan thật đúng là càng lúc càng to! Lại dám động tay động chân với em gái hắn!

Con ngươi âm lãnh nguy hiểm nheo lại, hung hăng nhìn chằm chằm mạc Tiểu Hàn đường đường chính chính ngồi trên ghế sofa.

“Cánh tay em gái tôi là do cô dùng dao gọt trái cây đâm vào sao?” Giọng nói tàn độc mang theo một chút nghi ngờ, hy vọng đây chỉ là một sự hiểu lầm. Mạc Tiểu Hàn hẳn không phải là người tàn nhẫn như vậy.

“Đúng. Là tôi.” Mạc Tiểu Hàn nhàn nhạt nói. Trên mặt không có một chút đau lòng cùng lo lắng.

Nói vừa dứt lời, Sở Thiên Hi cũng không buông tha khóc lớn lên:” Anh trai, anh xem, cô ta đả thương em, vậy mà một chút áy náy cũng không có! Em đâu có chọc ghẹo cô ta, tại sao cô ta lại có thể như vậy chứ!”

Sở Thiên Ngạo trong lòng cũng cảm thấy có chút kỳ quái, bình thường Mạc Tiểu Hàn không phải là người hung hãn như thế này. Chẳng lẽ còn có ẩn tình gì?

Xoay người hỏi vú Trương: “Chuyện gì đã xảy ra kể tường tận cho tôi nghe.”

Sở Thiên Hi hướng vú Trương nháy mắt. Vú Trương hội ý, không thể làm gì khác hơn là nói dối: “Sauk hi cậu đi rồi, Cô Mạc nói không có đói không muốn ăn cơm, cô chủ liền khuyên cô ấy mấy câu, kết quả Cô Mạc không biết chuyện gì xảy ra liền tức giận, cô chủ muốn đi qua khuyên cô ấy, nhưng cô Mạc lại dùng dao gọt trái cây đâm cô chủ!”

Mạc Tiểu Hàn thật là hết ý kiến, vú Trương ơi vú Trương, bình thường thấy bà là người cũng đàng hoàng phúc hậu, sao bây giờ lại nói dối tới mặt không đổi sắc?

Vú Trương là bảo mẫu của Sở Thiên Ngạo, nên Sở Thiên Ngạo rất tin tưởng bà. Nghe bà cũng nói như vậy, càng tin là Mạc Tiểu Hàn vô cớ lên cơn điên, đâm Sở Thiên Hi bị thương, nhất thời giận dữ, đột ngột nắm tóc Mạc Tiểu Hàn kéo lên: “Mạc Tiểu Hàn, lá gan cô càng lúc càng to! Ngay cả em gái tôi mà cô cũng dám khi dễ!”

Mạc Tiểu Hàn ngước ánh mắt trong trẻo nhìn chằm chằm Sở Thiên Ngạo: “Anh cứ như vậy mà khẳng định chuyện này là lỗi của tôi?”