Chương 9

7h : 00 . Tại sân tập thề dục của trường Quang Tuyến .

Tiếng ồn ào từ tứ phía , các lớp học tập trung trước khoảng sân của mình nghe giáo viên thể dục sinh hoạt . Vòng sân lớn và dài hun hút làm học sinh “choáng ngợp” nếu chạy bộ với khoảng đường như thế .

Còi tập hợp vang lên , các lớp xếp hàng ngay ngắn trước sân tập của mình . Triết Minh loay hoay cả buổi trời , không nhìn thấy Thiên Di , cậu liền quay sang Bách Nhật :

_ Ê , nhỏ đó đâu mất tiêu rồi ?

_ ….

Từ đầu giờ , Bách Nhật đã đưa mắt quan sát lớp và đã biết được điều đó , cậu nghi ngờ nhìn sang Triết Minh :

_ Không có chuyện gì nữa chứ ?

_ Chắc là không đâu . Tiểu Na của mày đang đứng đó kia kìa .

_ Tao có nói nhỏ điệu đà đó là của tao à ? Muốn chết hả….

Một cuộc rượt đuổi chính thức bắt đầu , cả 2 cùng “đọ sức” với nhau trên đoạn đường dài trước mặt .

—-

Thật hối hận khi Thiên Di đi theo người phía trước . Nơi này cách sân tập thể dục không xa lắm – một góc nhỏ của ngôi trường . Nhìn bọn người trước mặt , Thiên Di đã đoán được phần nào của sự việc . Đám người đó mặc đầm phục của trường khác , có vẻ là thứ “dân chơi” , toàn là “anh-chị đại” . Vẫn với vẻ mặt mặt bình thản , Thiên Di nhìn người bên cạnh :

_ Bạn muốn thế nào đây , Lập Hân !

_ Muốn thế nào là sao ? Bạn nói gì kỳ vậy ?

_ Tôi đã “có kinh nghiệm” với việc này rồi . Nói thẳng ra đi .

Thiên Di giữ cho giọng bình tĩnh nhất , nói rành rọt từng chữ mặc dù lòng ngực nó đang “đánh trống” loạn xạ .

_ Được !

Cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề chính . Lập Hân đưa tay lên , ra hiệu cho đám trước mặt rồi đứng sang một bên thích thú nhìn xem .

Một con nhỏ trong đám hung hăng tiến tới chỗ Thiên Di , nhỏ đó đưa tay lên và tát vào má Thiên Di …

_ NẾU CÁC NGƯỜI CÒN MUỐN SỐNG THÌ DỪNG LẠI ĐƯỢC RỒI ĐÓ.

Một giọng nam vang lên , cái giọng trầm trầm khiến cho cái tát khựng lại giữa không trung . Mọi ánh mắt đổ dồn về phía âm thanh được phát ra . Bước ra từ góc cây gần đó , người ấy tháo headphone trên tai ra , tay đút vào túi , gương mặt khá quen thuộc đối với Thiên Di . Nó ngây người nhìn người đó hồi lâu rồi lí nhí :

_ Chính An …

Bước lại gần Thiên Di , Chính An nhoẻn miệng cười rồi trừng mắt nhìn con nhỏ trước mặt :

_ Đừng làm mọi chuyện trở nên rối rắm . Các người có thể sẽ mất mạng bất – cứ – lúc – nào đấy .

_ Chuyện này không liên quan gì đến anh . – Một đứa trong đám đó can đảm lên tiếng.

_ Nhưng lại liên quan đến …..một tổ chức .

Kèm theo đó , Chính An đung đưa đôi cánh bạc nhỏ trên tay mình , ánh nắng mặt trời làm cho đôi cánh ấy sáng rực , chiếu lấp lánh . Cái thứ trên tay Chính An đã làm cho cả bọn ngạc nhiên . Con nhỏ trước mặt Thiên Di lùi dần về sau , cái vật ấy không một ai là không biết – đối với những nhà chính trị , bất động sản , kinh doanh …. Tất cả họ đều biết đến cái vật nhỏ bé ấy và nể nang cái tổ chức ghê rợn ấy .

_ Còn không mau cút .

Chính An gắt lên làm cả đám hoảng sợ , để lại một cái nhìn đe dọa cho Thiên Di , Lập Hân bước đi cùng bọn người đó .

Lúc này , Chính An mới quay sang Thiên Di :

_ Đã vào tiết thể dục rồi , nếu không đi là trễ thật đó .

_ Sao …cậu lại biết tôi ở đây ? – Thiên Di dè dặt nhìn Chính An.

Ngửa đầu lên trời , cho đôi cánh đang sáng lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời vào túi , Chính An bước đi kèm theo câu nói :

_ Bí mật !

—-

Đến đoạn gần sân tập , Lập Hân tức giận quay sang đám người bên cạnh rồi quát:

_ Tức thật . Cái con ranh đó …làm sao mà nó lại quen biết với người trong tổ chức chứ ?

_ Hừ . Lần này không được thì đợi lần sau . Chẳng lẽ tên đó cứ bám theo nó suốt à ? – Một con nhỏ ỏng ẹo , vuốt lại mái tóc mình rồi bĩu môi châm biếm.

Thật trùng hợp khi cuộc đua dừng lại ở đoạn đường này , Triết Minh và Bách Nhật nhìn nhau rồi nhìn sang nơi phát ra giọng nói . Đợi đến khi bọn người Lập Hân đi khỏi , Bách Nhật xoa càm rồi nói :

_ Rõ rồi ! Hèn gì không thấy nhỏ Lập Hân .

Triết Minh sững người hồi lâu , nhíu mày quay sang Bách Nhật :

_ Nhật nè , tối hôm đó , Thiên Di đến nhà tao dọn dẹp . Hình như …..chồng chưa cưới của Thiên Di là …..chủ tịch của tổ chức …

_ Sao ? Chồng chưa cưới của Thiên Di ? Nhỏ ta có chồng rồi hả ? – Bách Nhật ngạc nhiên thốt lên.

_ Mày chú tâm vào vấn đề chính đi . Việc chồng chưa cưới , cô ta nói là do gia đình hứa hôn . Cô ấy không có thích tên đó đâu .

Nhận ra thái độ “bất bình thường” của thằng bạn , Triết Minh mơ hồ biết được điều gì đó . Khẽ thở phào , Bách Nhật chợt nhớ lại lời khi nãy Triết Minh nói . Một lần nữa , cậu lại ngạc nhiên thốt lên :

_ Mày nói ai là chủ tịch của cái tổ chức đó ?

_ Trương Vĩnh Khoa .

_ Sao chứ ? Mọi chuyện phức tạp rồi đây . Tại sao Thiên Di lại có quan hệ với cái tổ chức này nhỉ ?

_ Tao nghĩ …cô ấy chưa biết đến tổ chức này đâu . Chiều nay , tao và mày đến nhà tên đó không ?

_ Được . Nhưng ….mình là “thuộc hạ” của hắn sao trời ?

Ánh nắng vàng rực đã dịu hẳn , bầu trời trong xanh , cả một vùng trời rộng lớn . Âm điệu vi vu của gió . Mát . Trở về với sân tập , Thiên Di và Chính An đã có mặt . Đến cuối giờ học , tiếng cười giòn tan của các nhóm bạn , tiếng nói rôm rả của nam và nữ hòa huyện vào nhau . Tạo nên một âm thanh hỗn loạn , ồn ào . Nó góp phần sôi động hơn cho cái sân tập rộng lớn .

—-

Trước cổng ngôi biệt thự sang trọng nhưng mang một nét lạnh lùng tiềm ẩn . Triết Minh và Bách Nhật bước xuống xe với bộ …..đồ học sinh .

_ Thưa cậu chủ , có người của gia tộc Hàn và gia tộc Vương đến .

Hơi ngạc nhiên nhưng Vĩnh Khoa vẫn ra hiệu cho cô người hầu mở cổng . Ngồi ở phòng khách , với cái dáng vấp như đang ngồi trong tổ chức , ánh mắt Vĩnh Khoa trở nên sắt bén , sâu thẳm trong đôi mắt đen láy ấy , một nét lạnh lùng thường trực ở tổ chức .

_ Chào – Triết Minh kéo Bách Nhật ngồi xuống ghế và gật đầu với Vĩnh Khoa.

_ Các cậu tìm tôi có việc gì ?

_ Anh là ……người đứng đầu tổ chức ư ? Sao trẻ thế ? – Bách Nhật thốt ra một câu …vô duyên chưa từng có .

Nhếch môi cười , Vĩnh Khoa nhìn thẳng vào mắt Bách Nhật :

_ Cậu nghĩ người đứng đầu tổ chức phải già à ?

_ Không . Tôi đùa thôi . Mà ….anh là chồng của thư …..à không , của Thiên Di thật hả?

_ Nhật , mày nhiều chuyện quá . Vào vấn đề chính đi . – Thúc vào hông Bách Nhật một cái , Triết Minh nhìn sang Vĩnh Khoa rồi tiếp – Bọn tôi sẽ vào tổ chức. Chuyện này chắc anh đã biết rồi nhỉ ! Thêm nữa , tổ chức này …rất nguy hiểm. Chuyện Thiên Di quen với người trong tổ chức sẽ nhanh chóng được truyền tụng ra ngoài , hơn nữa , nếu biết cô ấy là hôn thê của anh , anh có chắc cô ấy sẽ được an toàn không ?

Lời nói của Triết Minh xoáy vào người Vĩnh Khoa . Cậu đã từng nghĩ đến vấn đề này . Dù Thiên Di là vợ cậu sẽ rất nguy hiểm nhưng …nếu cậu không thích nó , thì cậu sẽ không bao giờ có điểm yếu .

_ Tôi biết . Vì vậy nên tôi đâu thích con nhóc ấy . Khi ông tôi về nước , có thể tôi sẽ tìm cách để hủy hôn. Các cậu …cũng sẽ gặp nguy hiểm nếu tham gia vào cuộc chơi của tổ chức đấy .

Thà nguy hiểm còn hơn cưới một con nhỏ mình không thích . Cả Triết Minh và Bách Nhật đều nghĩ thế . Cười một cái , Bách Nhật dõng dạc đáp :

_ Chủ tịch trẻ tuổi , đẹp trai à . Nếu anh không cẩn thận và nhanh chóng tìm cho ra “chìa khóa vàng” , bọn tôi sẽ đoạt lấy chức vụ của anh đấy.

_ Muốn thách thức tôi sao cậu Vương ? Tôi thừa nhận ….tôi đẹp trai hơn cậu đấy . Nhưng có chắc là 2 người sẽ ra tay “bóp cò” không ?

_ Nếu không dám , tôi sẽ không đồng ý vào tổ chức đâu .

Không khí căn thẳng bao trùm lấy 3 người con trai . Cuộc trò chuyện nữa thật nữa đùa , pha chút thách thức , hài hước …..đã tạo nên một mối quan hệ vô hình giữa 3 người trẻ tuổi trong một tổ chức khát máu.