Chương 9

Khả Nhi bán tín bán nghi:

-Sao lại rẻ vậy?

-Đương nhiên rồi…- Dương Phàm mặt không hề biến sắc: -Anh đã ra tay thì gạo xay ra cám! Bác ấy đã để cho anh hai cái áo này với giá ưu đãi đấy! Thích chứ hả? Nào, mau nói vài câu dễ nghe xem nào!

Nỗi nghi ngờ trong đầu Khả Nhi biến mất, cô vừa rút tiền trong ví vừa nói:

– Anh thật là thông minh tài giỏi, đẹp trai quyến rũ, độc nhất vô nhị…

Dương Phàm gật đầu hài lòng:

-Câu này anh thích nghe đấy! Nào, cô bé, hôn anh cái nào!

-Được…-Khả Nhi cười ngọt ngào rồi ghé sát vào bên má của Dương Phàm. Bỗng nhiên một tiếng gầm lớn như tiếng gầm của sư tử vang lên bên tai Dương Phàm: -Anh biến đi càng xa càng tốt cho tôi nhờ!

-Oa, quả nhiên không phải hạng dễ bắt nạt- Dương Phàm xoa xoa tai: -Sao trước mặt người khác em hiền như bụt mà trước mặt anh em chẳng khác gì con sư tử cái thế hả?

-Em có một cô bạn thân tên là Triệu Tương Vũ. Cô ấy rất xinh đẹp, ai cũng khen cô ấy vừa xinh đẹp vừa dịu dàng.

-Hơ?- Dương Phàm vẫn chưa hiểu ý của Khả Nhi.

Khả Nhi thở dài: -Nhưng mà trước mặt em cô ấy chẳng dịu dàng cũng chẳng hiền lành chút nào. Có một lần, cô ấy mặc một cái áo nhung màu trắng rồi hỏi em có đẹp không. Em bảo là nhìn xa giống gấu trắng bắc cực, lại gần quả nhiên đúng là gấu bắc cực. Kết quả là cô ấy lao đến tẩn cho em một trận!

-Sau đó thì sao?

-Sau đó em hỏi cô ấy câu hỏi y hệt của anh lúc nãy!

-Cô ấy nói gì?

-Cô ấy ngửa cổ lên trời cười ba tiếng : ha ha ha rồi bảo, giả vờ hiền lành để cho người ngoài xem thôi. Cậu là chị em tốt của tớ, mà đã là chị em tốt thì cần gì giả vờ cho phí công!

Dương Phàm vẫn chưa hiểu ý của Khả Nhi:

-Em có ý gì hả?

-Ý của em là: Em đã truyền đạt nguyên văn câu nói của cô ấy cho anh nghe, anh có cần em ngửa cổ lên trời cười ba tiếng ha ha ha nữa không?

-Chị em, chị em…-Dương Phàm lúc này mới vỡ lẽ, anh nghiến răng, gằn giọng: -Em thật nham hiểm!

Khả Nhi cười khanh khách rồi nhanh chân chạy vào kí túc xá.

Về đến phòng, Diệp Phi và Khương Lan thấy hai chiếc áo đẹp như vậy mà chỉ có ba trăm tệ nên vô cùng kinh ngạc, kêu ầm lên là muốn mua hai cái áo như vậy nên cứ bám lấy Khả Nhi đòi Khả Nhi phải hỏi hộ xem Dương Phàm mua chúng ở đâu.

Tang Lệ Na giở nhãn hiệu của hai chiếc áo ra xem rồi “Hả” một tiếng rõ to:

-Khả Nhi, đích thị là Dương Phàm có ý với cậu rồi!

Khả Nhi vốn đã nghi ngờ, giờ nghe thấy Lệ Na nói như vậy liền hoang mang hỏi:

-Thế hai chiếc áo này khoảng bao nhiêu tiền?

-Quần áo của thương hiệu này chỉ có bán ở các bách hóa lớn, hơn nữa xưa nay chưa bao giờ giảm giá! Đừng nói là ba trăm tệ, ngay cả ba nghìn tệ chưa chắc đã mua nổi!- nói rồi Lệ Na cười đầy ngụ ý: -Dương Phàm đã có lòng với cậu như vậy thì trước mặt anh ấy cậu cứ làm như không biết, đừng phụ lòng người ta!

Khả Nhi lặng lẽ gấp hai chiếc áo lại rồi cầm sổ tiết kiệm ra ngân hàng rút hết tài khoản tiết kiệm của mình ra

Lúc Khả Nhi đến phòng của Dương Phàm, anh đang ngồi chơi cờ vây với Giang Ba. Nhìn thấy Khả Nhi đến, Dương Phàm liền bảo:

-Em ngồi xuống đâu đó đi, đợi anh chơi nốt ván cờ này đã!- nói rồi Dương Phàm quay lại nhìn bàn cờ, lông mày nhíu lại tập trung suy nghĩ.