Chương 9

Trong bữa ăn vui vẻ và hưng phấn họ gọi vài lon bia. Hải Quỳnh, Minh Trang và Phương Hồng đều không biết ống bia, cho nên bia chỉ để ba người kia uống.

Nhưng không ngờ, Phương Hồng, cô gái xinh đẹp nhất nhóm, luôn biết quan tâm giữ gìn nhan sắc của mình. Cô từng tuyên bố rượu bia là kẻ thù của sắc đẹp, cô chỉ thích uống cà phê vì có thể giảm cân, bỗng rót vào ly mình một lon bia khiến cả nhóm kinh ngạc vô cùng.

– Này, bà làm sao vậy?- Hải Quỳnh vội ngăn cản Phương Hồng đưa ly bia lên miệng uống.

– Hôm nay ngày vui mà, phải uống mừng một phen mới phải đạo chứ – Phương Hồng cười kéo tay Hải Quỳnh ra giải thích cho hàh động kì quái của mình.

– Phải…phải… hôm nay là ngày vui mà. Uống một chút cũng không sao – Lê Phương gật đầu tán thành rồi đưa ly nâng cốc với Phuong Hồng.

– Dô nào …Mừng Hải Quỳnh tìm được việc làm, và mừng cho hai người họ hạnh phúc – Ngọc Yến cũng đến chung vui.

Vậy là ba co gái, Phương Hồng, Lê Phương, Ngọc Yến cùng nhau cũng ly hết lần này đến lần khác. Hải Quỳnh vẫn lo lắng vô cùng muốn lên tiếng can ngăn như Minh trang đã lên tiếng ngăn lại.

– Mặc kệ họ.

Hải Quỳnh đành ngồi im thở dài, Khánh Vũ khẽ vỗ vai cô an ủi.

Phương Hồng uống chỉ mới hai lomn đã ngà ngà say, Ngọc Yến và Lê Phương tửu lượng tốt hơn nên uống thêm vài ly nữa mới gục ngã. Minh Trang, Hải Quỳnh và Khánh Vũ đành phải dìu ba người say này ra về.

– Đón taxi tới nhà em đi – Hải Quỳnh nhìn ba người bạn thân say bí tỉ thì lo lắng nói.

Khánh Vũ và Minh Trang cũng tán thành, trong lúc dìu ba cô bạn, Minh trang đột nhiên thấy một người khá quen khiến cô giật mình, vội vàng quay mặt trốn tránh rồi lo lắng nhìn Hải Quỳnh.

– Sao vậy – Khánh Vũ nhìn Minh Trang hỏi.

– Không có gì, em và bốn đứa nó đi xe về được rồi. Anh cứ lấy xe đi.

– Cũng được, anh theo xe về rồi giúp em đưa họ vào nhà – Khánh Vũ gật đầu đáp, hôn Hải Quỳnh một cái rồi đóng cửa giúp.

Xe chạy rồi, Minh trang mới thở phào lén lút quay lại phía sau nhìn theo bóng dáng ấy cũng đang ngồi vào xe chạy đi. Cô cắn chặt môi, nhìn Hải Quỳnh lần nữa rồi thở dài một cái khẽ lắc đầu.

Cả ba người bọn họ khá vất vả để dìu ba cô gái kia vào nhà. Cũng may giáo sư Trình đã đi ngủ rồi nếu không ông sẽ cằn nhằn cả đám. Hiểu Huy ra mở cửa vội vàng giúp ba người ho đưa ba cô nàng say xỉn vào trong phòng Hải Quỳnh. Rồi Khánh Vũ cáo từ ra về, Hiểu Huy cũng trở lại phòng của mình.

– Lâu lắm rồi năm đứa mình mới được ngủ chung nhau ha – Minh Trang leo lên chiếc giường của Hải Quỳnh cười nói, cô hít một hơi thật sâu, nhớ lại khoảng thời gian khắn khít của họ.

– Nhưng xem ra cái giường này không còn chứa nỗ năm đứa tụi mình rồi – Hải Quỳnh cười nói, cô đứng dậy đi lấy mềm trải xuống đất rồi cùng Minh Trang nằm xuống đó, nhường giường cho ba cô nàng say xỉn kia.

Nhưng Phương Hồng cũng đi xuống, có phần tỉnh rượu nhưng dáng vẻ hơi xiêu quẹo nằm kế bên họ. Cả ba người im lặng hồi lâu rồi cùng nhau cười. Lâu lắm rồi mới có lại cảm giác ấm áp này.

– Buồn ngủ không? – Phương Hồng chợt hỏi.

– Không – Cả Hải Quỳnh và Minh Trang cùng đáp.

– Nói chuyện đi – Phương Hồng khẽ bảo.

– Ừ…

Vậy là ba người cùng nhau ôn lại những kỷ niệm củ. Những trò đùa quậy phá mà cả năm cùng nhau làm rồi vui vẻ cười.

– Còn nhớ trước đây tụi mình cthường nói câu nàyhay không? – Phương Hồng đột nhiên nhắc – Đối với phụ nữ, tình yêu và sự nghiệp thì tình yêu quan trọng nhất. Nhưng giữa tình yêu và tình chị em chúng ta thì tình yêu chẳng là cái đinh gì cả.

Im lặng một lát, Phương Hồng nói tiếp.

– Mình chính vì câu nói này mà đã giấu kín trong lòng một bí mật. Hôm nay mình sẽ nói ra bí mật đó – Sau đó Phương Hồng khẽ cười, cô quay người nằm nghiêng về phía Hải Quỳnh đang nằm bên cạnh thà thầm – Thật ra mình thích anh Khánh Vũ.

Lần gặp đầu tiên mình đã thích anh ấy, nhìn dáng vẻ lúng túng, mặt đỏ bừng lên ki bị tụi mình trêu, mình đã thích anh ấy. Nhưng vì Quỳnh là người chị em tốt nhất của mình nên mình chưa từng tranh giành vói Quỳnh. Hôm nay thấy anh ấy cầu hôn Quỳnh, mình cảm thấy đau lòng lắm, nhưng lại cũng thấy vui cho hai người.

– Hồng… – Hải Quỳnh khẽ kê lên xót xa

– Để mình nói hết đã …- Phương Hồng vội cắt lời Hải Quỳnh – Hôm nay mình nói ra tất cả là vì mình quyết định sẽ từ bỏ, mình sẽ không yêu anh ấy nữa. Thật đó …Cho nên, Quỳnh và anh ấy nhất định phải hạnh phúc.

Phương Hồng nói những lời này xong thì chìm vào trong giấc ngủ, một giọt nước mắt của cô khẽ trào qua mi mắt. Hải Quỳnh đưa tay lau nước mắt cho bạn mình, xót xa đến nỗi hai mắt long lanh chực rơi nước mắt. Cô đắp mền cho Phương Hồng cẩn thận rồi qay sang Minh Trang nãy giờ im lặng.

– Trang biết phải không? Biết Hồng yêu anh Vũ, cả Phương và Yến cũng biết, cho nên hôm nay mọi người mới để mặc cho Hồng uống say.

Minh Trang không đáp, lần này Minh Trang là người lau nớc mắt cho Hải Quỳnh. Hải Quỳnh đau lòng khóc nhiều hơn, cô mếu máo nói:

– Tất cả mọi người đều biết, chỉ có mình không biết. Haha…từ trước tới nay, đều là do Hồng chăm sóc cho tụi mình. Còn mình, mình chỉ biết huỏng thụ sự chăm sóc đó, mình vô tâm, không thèm để ý đến sự đau khổ của bạn mình. Vậy mà mọi người vẫn yêu mến mình, mình thấy mình thật ích kỷ và có lỗi nhiều lắm.

– Người ngoài cuộc sáng suốt hơn người trong cuộc mà, đó không phải lỗi của Quỳnh. Dù Quỳnh biết thì sao, Quỳnh không thể chia tay với anh ũ chỉ vì Quỳnh được, làm vậy là có lỗi với anh Vũ, mà Hồng cũng không thể sống vui vẻ được. Cách tốt nhất là xem như chưa từng nghe thấy, như vạy đối với cả ba người đều là một lối thoát – Minh Trang trầm ngâm nói.

Sau đó, cả hai đều im lặng, mỗi người một tâm sự. Minh trang không biết nên làm như thế nào thì mới tốt hơn cho ba người bọn họ, trong tình yêu chỉ có thể lựa chọn sự ích kỷ cho bản thân mà thôi, cho nên cô đã khuyên Hải Quỳnh như vậy. Minh Trang khẽ chở mình, cô đã biết cuốn tiểu thuyết cô muốn viết là gì, mở đầu truyện cô sẽ để:” Lẽ nào tình yêu là như thế”

Khánh Vũ trở về nhà với một niềm vui vô bờ vì cuối cùng Hải Quỳnh cũng đã nhận lời cùng anh. Khi cô đeo chiếc nhẫn của anh, tim anh vui mừng không xiết.

Cứ cho anh ích kỷ cũng được, nhưng từ khi anh nhìn thấy Tần Phong thì trong lòng tựa hồ như có một cơn bão vô hình đánh tới. Anh rất sợ, sợ một ngày nào đó, Hải Quỳnh sẽ vì Tần Phong mà rời xa anh. Cho nên dù là bỉ ổi, thì anh vẫn quyết dùng thủ đoạn này để trói buộc cô bên cạnh mình.

Lúc ra ngoài, anh đã thấy Tần Phong cũng ở đó. Anh biết chắc chắn cậu ta cũng nhìn thấy màn cầu hôn của anh cho nên anh càng muốn cho cậu ta nhìn thấy anh và Hải Quỳnh yêu nhau thế nào, thân mật với nhau thế nào, cho nên anh đã hôn Hải Quỳnh.

Anh biết mình làm vậy là không tốt, nhưng anh yêu Hải Quỳnh trước, anh yêu cô từ rất lâu. Từ lúc cô mặc áo dài chạy đến trường đại học của anh tìm ba cô – giáo sư Trình.

Đôi mắt to tròn, gương mặt bầu bĩnh, hai lúm đồng tiền sâu càng làm cô xinh hơn mỗi khi cười. Dáng vẻ nhõng nhẽo ôm lấy tay ba mình của cô in đậm trong ký ức anh. Cho tới khi anh gặp ại cô lần nữa với cương vị giảng viên, còn cô là sinh viên của mình.

Lần đó, hai người cùng nhau dạo chơi bên công viên, ở ghế đá bên cạnh họ, có một chàng trai đang đeo chiếc nhẫn mình mua tặng cho bạn gái. Họ hạnh phúc đeo nhẫn cho nhau khiến người khác ngưỡng mộ vô cùng. Sau khi ngắm nhìn hai người họ, hải Quỳnh len lén nhìn Tần Phong, anh bắt gặp cái nhìn đó thì khẽ cười hỏi:

– Có thích không?

Có nhiều lúc, Tần Phong muốn mua tặng cho Hải Quỳnh một món đồ trang sức, nhưng cậu biết cô sẽ không nhận vì nó đắt giá. Cho nên cậu dẹp bỏ ý nghĩ đó. Bây giờ thấy cô vui thích như vậy, cậu cũng muốn mua tặng cô như là môt kỷ vật của hai người. Hải Quỳnh không trả lời, cô lơ đãng nhìn đi nơi khác, lát sau quay sang nhìn Tần Phong với ánh mắt dò xét.

– Anh đã mua nhẫn cho bao nhiêu cô gái rồi hả? – Hải Quỳnh cấu vào tay tần Phong một cái rõ đau rồi ghiến răng hỏi.

Tần Phong mặc dù rất đau nhưng cũng chẳng dám phản kháng, chỉ đành ngồi im chịu trận, nếu anh mà nói ra không chừng cô sẽ không thèm nhìn mặt anh nữa. Anh cũng muốn giống như bao chàng trai khác, có thể nói dối rằng:” Em là cô gái đầu tiên anh mua nhẫn tặng”.

Đối với những cô gái khác, anh sẽ không ngần ngại mà nói dối, nhưng với cô thì khác, cô biết rõ anh cặp kè với nhiều cô gái trước khi gặp cô. Trước đây, anh là một chàng trai phong lưu thích thì cặp kè nhưng không để ý đến bất kỳ ai cả. Anh sẵn sàng bỏ tiền ra chiều chuộng mua sắm cho họ nững đồ vật đắt tiền nhưng không bao giờ để ý đến lời chất vấn của bất kỳ cô gái nào.

Nhưng Hải Quỳnh thì khác, anh yêu cô,yêu rất nhiều, đến nỗi anh luôn lo sợ sẽ có một ngày cô rời xa anh. Anh rất sợ mất cô, bởi vì cô khác với những cô gái bám lấy anh, bởi vì cô luôn chiếm lấy vị trí quan trọng nhất trong trái tm anh.

Nghe cô hỏi, Tần Phong chỉ ước rằng, có thể gặp cô sớm hơn. Để anh khong trở thành kẻ phong lưu, để có thể tự tin nói với cô rằng:” Đây là chiếc nhẫn đầu tiên anh mua vì em”

Tần Phong cứ nghĩ Hải Quỳnh sẽ chất vấn cho đến khi nào anh thành thật khai báo thì thôi, nhung nào ngờ cô lại dựa vào lòng anh mà thì thầm:

– Em không cần một chiếc nhẫn đắt tiền, em muốn một chiếc nhẫn thật khác với những chiếc nhẫn mà anh đã mua cho những cô gái kia.

Giọng cô đượm buồn nhưng châ thật khiến Tần Phong cảm thấy xót xa vô hạn. Cô khác với những cô gái khác. Cô không cần vật chất, không cần những thứ anh có. Nhưng thứ cô cần thì anh phải cố gắng mới có được. Anh ôm thật chặt cô vào lòng buồn bã, ánh mắt cúi xuống.

Không ngờ khi cúi xuống anh lại bắt gặp những bịch bánh mà hai người ăn nãy giờ, trong đầu bỗng lóe lên một ý tưởng. Anh khẽ cười vuốt tóc cô nói:

– Anh sẽ cho em một chiếc nhẫn thật khác.

Nói rồi anh buông cô ra, với tay lấy những cọng nhôm màu vàng gnười ta dùng để quấn đầu bịch bánh lại cho sang trọng. Anh nhanh nhẹn uốn cong cọng nhôm lại tạo thành vòng tròn, rồi quấn hai đầu thật chặt, nắn hai đầu cõng nhôm lại thành một cái bệ giữ kim cương. Chỉ có điều không hề có viên kim cương nào trên đó cả.

Hải Quỳnh im lặng nhìn Tần Phong làm, đôi mắt sáng lên, cả người cảm thấy ấm áp vô cùng, cô thích chí nhìn từng động tác của anh.

Tần Phong làm xong nhìn nìn ngắm ngắm tác phẩm của mình khẽ gật đầu ưng ý rồi mĩm cười nắm lấy bàn tay trái nhỏ nhắn của Hải Quỳnh, từ từ đeo chiếc nhẫn bằng nhôm vào ngón áp út thon dài của cô, càng làm cho ngón tay thê xinh đẹp.

Tần Phong đắt chí nhìn tác phẩm của mìn trên ngón tay của Hải Quỳnh rồi gật đầu cười nói:

– Vô cùng đặc biệt. Có một không hai trên đời này.

Hải Quỳnh nhìn điệu bộ khoa trương của Tần Phong không nhịn được đành phá ra cười, sau đó ôm chầm lấy anh, khẽ nói bên tai anh:

– Được, vậy thì suốt đời suốt kiếp này, em chỉ đeo một chiếc nhẫn của anh thôi.

Sau đó, môi hai người ấm áp tìm lấy nhau, trao cho nhau một nụ hôn thật nhẹ nhàng êm ái đầy ngọt ngào và hạnh phúc.

Tần Phong giật mình tỉnh giấc. Thì ra những kỷ niệm êm đềm từng chút từng chút hiện về trong giấc mơ của anh. Anh đau khổ tự hỏi với chính bản thân mình.

“ Tại sao cô dã từng hứa chỉ đeo một chiếc nhẫn của anh thôi, vậy mà lại quên đi, lại deo trên tay chiếc nhẫn của người con trai khác. Tại sao?”

Một cám giác đau đớn, hối hận, luyến tiếc dâng tràn vào tim anh, bóp chặt nó ra thành ngàn mảnh. Nỗi đau này tràn ra hành những giọt nước mắt mặn đắng rơi dài tên gương mặt anh rơi xuống gối, nhanh chóng lan ra thành nỗi đau.

Thì ra tất cả mọi thứ trước đây đều là hồi ức của anh mà thôi, còn cô, cô đã quên đi từ lâu rồi.