Chương 9

Trước khi tan tầm, Thư Cẩn Dư cuối cùng chờ được cơ hội, ở phòng trà nước tìm thấy Đinh Hạo Luân đang uống cà phê.

Hắn một tay bưng cà phê, thoải mái dựa vào bàn, tay áo sơmi xắn lên gần khuỷu tay, trông thật sự đẹp trai.

Quản lý phòng tài vụ Củng Thục Nghiên cũng ở bên trong, không biết đang tán gẫu cái gì với hắn mà có vẻ rất vui.

Cô nhìn thấy một màn này, một luồng khí từ ngực không ngừng bốc lên.

Hắn là đặc trợ của tổng giám đốc, cũng rất được nữ nhân hoan nghênh nha!

Nhớ tới trước kia khi bọn họ còn là người yêu, hắn luôn bình tĩnh ra mặt, cá tính hướng nội, rất ít có cơ hội nhìn thấy hắn cười to. Nhưng nay…

Thấy hắn mỗi ngày cùng mọi người nói chuyện cười đùa, quả thực giống như hoàn toàn thay đổi.

Cô nhịn không được muốn biết: Đến tột cùng là ai đã làm hắn thay đổi?

Không cần phải nói, đương nhiên là vợ mới cưới đáng yêu của hắn! Sau khi hắn cảm nhận được sự dễ chịu trong tình yêu, tự nhiên không cần phải hận đời nữa.

Nghĩ đến hắn cùng Thuần Thuần kết hôn mới được ba tháng, liền dễ dàng làm được những chuyện cô đã cố gắng mà vẫn không thể làm được trong ba năm qua, cô không khỏi ảm đạm thầm đau lòng.

“Cẩn Dư, em có chuyện gì sao?” Đinh Hạo Luân phát hiện thân ảnh của cô, lập tức đi tới, nhẹ nhàng hỏi.

“Đinh đặc trợ, em… Em có chuyện muốn nói với anh.” Cô cúi đầu, không chịu nhìn ánh mắt ôn nhu của hắn.

Cô không muốn sẽ lại bị mê hoặc!

“Hạo Luân, sắp tan tầm rồi, tôi đi trước!”

Củng Thục Nghiên cả người tràn đầy mùi hương, lúc đi ngang qua cô, cố ý tạm dừng một chút, đánh giá cô từ đầu đến chân, sau khi xác định cô không có tính uy hiếp, mới tao nhã thong dong rời đi.

Con mồi cô ta nhắm tới, tuyệt đối không cho phép có người mơ ước, nhưng cũng may mắn Thư Cẩn Dư là bà bụng bầu. Trừ phi ánh mắt của Đinh Hạo Luân có vấn đề, nếu không hắn sẽ không coi trọng Cẩn Dư!

Củng Thục Nghiên đi rồi, phòng trà nước rơi vào trầm mặc.

Thư Cẩn Dư nhìn sàn nhà, không biết nên mở miệng như thế nào, Đinh Hạo Luân tham lam nhìn cô chăm chú, chỉ muốn ôm cô thật sâu vào trong ngực.

“Tôi hôm nay… A, Đinh đặc trợ, thực xin lỗi!” Hai nhân viên trước khi tan tầm muốn đến phòng trà nước rửa cái ly, thấy bên trong có Đinh Hạo Luân cùng Thư Cẩn Dư, lập tức dừng cước bộ.

Đối với viên chức nhà nước các cô mà nói, Đinh Hạo Luân thuộc đẳng cấp trên, đối với hắn tự nhiên có chút sợ hãi.

“Các cô cứ đi vào đi, không sao.” Hắn quay đầu nói với Thư Cẩn Dư: “Chúng ta đi chỗ khác nói chuyện!”

Thư Cẩn Dư yên lặng đi theo hắn ra khỏi phòng trà nước, hai người vào thang máy, đi lên tầng cao nhất của công ty.

“Không ngờ tới ở trong công ty, cũng có thể nhìn thấy phong cảnh đẹp như vậy!”

Đinh Hạo Luân hai tay đặt lên bức tường xi măng, vui vẻ thoải mái nhìn ra ngọn núi xanh vờn quanh phía xa xa.

Thư Cẩn Dư theo tầm mắt hắn, quay đầu nhìn ngọn núi xa huyên náo ở bên ngoài, bất giác nheo mắt lại.

“Thật đẹp.” Thiên nhiên luôn khiến con người yêu thích.

“Em đến tìm anh có việc sao?” Đinh Hạo Luân mơ hồ đoán được, cô tìm hắn là muốn nói cái gì.

“Thuần Thuần có tốt không?” Cô vừa mở miệng liền cố ý hỏi.

Kỳ thật là cô muốn ám chỉ hắn, đừng quên sự cố chấp ban đầu của mình.

“Cô ấy tốt lắm, hiện tại là một phụ nữ đã kết hôn đang thụ hưởng ngọt ngào hạnh phúc.”