Chương 9.2

Tình cảm như mật ngọt, câu này thì ra là thật, Thẩm Kiều khởi động xe của mình, tâm tình vui vẻ vô cùng. Tình cảm giữa cô và Trình Dịch Dương càng ngày càng tốt, nhớ đến một câu thêm dầu vào mật, vào lúc này quả là xác đáng, mỗi phút bọn họ ở chung cô đều thỏa mãn muốn bật cười, ngay cả mẹ cũng nói, cô ngày ngày vui vẻ giống như nhặt được bảo vật, miệng đến giờ cũng không khép lại. Nhặt được bảo vật có gì vui vẻ, hạnh phúc của cô mới là số một, tất cả là do có Trình Dịch Dương làm bạn.

Cô chưa từng nghĩ tới cuộc sống hôn nhân giữa bọn họ, sẽ sung sướng như vậy, được một người đàn ông, cưng chiều, thương yêu như vậy, cô thật hưởng thụ, thật không hề giống những cuộc tình đã trải qua.

Cảm giác Trình Dịch Dương mang cho cô thật không giống những cuộc tình trước kia. Cô không biết đây có phải là tình yêu hay không, cô chỉ biết không thể rời bỏ hắn, mỗi khi nghĩ đến sẽ tách ra khỏi hắn cô liền có cảm giác không sống nổi. Lệ thuộc vào một người đàn ông như vậy đối với cuộc đời Thẩm Kiều là điều hoàn toàn mới lạ. Có lẽ, yêu hay không yêu không quan trọng nữa, cô chỉ cần biết Trình Dịch Dương vô cùng quan trọng đối với sinh mệnh cô, vậy là đủ rồi.

Xe đang hối hả chạy bỗng nhiên chiếc xe Porche lao ra chặn lại trước mặt, người trên xe thể thao xuống xe khiến cô có vài phần giật mình trợn tròn hai mắt.

Tách ra chưa tới một năm, thế nhưng cô đã cảm thấy xa lạ với dung mạo của hắn, giống như người đi tới không phải là bạn trai cũ của cô mà là một người cô không quen biết.

Kling đi tới bên cửa xe cô, nhẹ nhàng gõ một cái, cô rất không tình nguyện hạ cửa kính xuống, dù sao bon họ chia tay cũng không phải vì lý do tốt đẹp gì, ngay lập tức cô nghĩ tới tốt nhất cả đời này đừng gặp người này. Cô hận nhất là bị người ta lừa gạt tình cảm, nhưng khi bị hắn lừa gạt lại không phải rất đau.

“Kiều, đã lâu không gặp.” Kling vẫn cao lớn, đẹp trai như vậy, mái tóc vàng cắt đúng mốt, tròng mắt lam nhạt, quần áo cao cấp trên người khiến hắn càng anh tuấn.

“Ừ.” Cô nhàn nhạt gật đầu, đối với hắn, cô đã không có cảm giác mãnh liệt. Tình cảm của cô thật cực đoan, yêu chính là yêu, hận chính là hận, mãi cho đến hôm nay nhìn đến hắn lần nữa, cô mới phát hiện, thì ra trong lúc vô tình, cảm giác đối với Kling đã mất đi. Xem ra, thời gian thật là một phương thuốc tốt, vào giờ phút này,thế nhưng cô lại vô cùng nhớ đến ông chồng với cái đầu tóc ngắn, khuôn mặt nghiêm túc của mình.

Kling cúi đầu xuống, trong đôi mắt xanh là tương tư mênh mông, “Kiều, một năm qua này, anh thật sự vô cùng nhớ em.”

Cô nhếch môi châm chọc: “Chúng ta chia tay, Kling.”

“Kiều, đó là hiểu lầm, anh có thể…”

Cô giơ tay lên ngăn lời của hắn, “Kling, đàn ông phạm sai lầm chính là phạm sai lầm, cơ hội chỉ có một lần, tôi sẽ không cho lần thứ hai, anh nên biết tôi hận nhất người khác gạt tôi, điểm này không thể tha thứ.”

“Anh bị hãm hại đấy!” Kling gầm nhẹ.

“Hãm hại?”

“Đúng!” Hắn căm hận nói.

Cô cười một tiếng, mang theo vài phần thoải mái, “Hãm hại hay không đã không quan trọng, Kling, giữa chúng ta đã không thể, có nhớ không, tôi kết hôn, chuyện của anh với tôi đã không còn liên quan.”

“Nếu như có liên quan?”

“Có ý tứ gì?”

“Em biết tại sao không?” Kling cười cười, nhưng là nụ cười lại không nhiễm lên tròng mắt, “Đi theo anh, em rất nhanh có thể biết nguyên nhân.” Xoay người, hắn quay về xe hắn.