Chương 9-2: Trương oo và Trác xx (2)

Trác Yến nhìn màn hình, có phần đờ đẫn.

Kỳ nghỉ này, trong vô thức, dường như cô đã gần gũi hơn với Trương Nhất Địch.

Tuy chân cô là do anh làm gãy, vì thế anh hổ thẹn nên mới chăm sóc cô, mọi thứ đều hợp tình hợp lý. Nhưng sao cô lại quên mất rằng rốt cuộc canh vẫn là người đã có bạn gái.

Đối với một người đã có bạn gái, Trác Yến mơ hồ cảm thấy cô và anh quá gần gũi, hình như có vẻ không thích hợp.

Cô lặng lẽ đăng nhập ẩn vào QQ, len lén đổi tên mình từ “Trác XX” thành “Trác Yến”.

Sau đó đi tắm.

Lúc quay về, vừa dùng khăn bông lau mặt, vùa thờ ơ liếc nhìn màn hình vi tính.

Tay cầm khăn bông, trong tích tắc động tác như khựng lại.

Avatar của Trương Nhất Địch cũng là trắng đen, chứng tỏ anh không online.

Nhưng tên của anh cũng đã từ “Trương OO” đổi thành “Trương Nhất Địch”.

Trác Yến nhìn ba chữ đó, cười cười rồi tắt máy, lên giường ngủ.

Hôm đầu nhập học, Trác Yến đến khoa đăng ký, gặp Giang Sơn ở đó.

Giang Sơn đang bận giúp thầy. Thấy Trác Yến, cậu nhướng mày cười với cô: “Ôi, nàng thọt hai chân mọc đủ rồi, đi lại không xiêu vẹo nữa! Chúc mừng chúc mừng!”.

Trác Yến bực tức lườm cậu: “Miệng chó không nhá nổi ngà voi!”, phản bác lại, rồi hỏi thêm: “Khi nào thì xong?”.

Ánh mắt Giang Sơn lóe sáng: “Sao nào, nhớ anh àh? Muốn nhanh chóng hàn huyên với anh về tình cảm ly biệt kỳ nghỉ đông này hả?”.

Trác Yến không kìm được, đưa chân lên đá cậu: “Chỉ nghĩ có mấy ngày mà cậu đã từ phần tử trí thức nửa mùa biến thành lưu manh 80% rồi hả? Đàng hoàng đi, đừng đùa! Có chút chuyện muốn… hừm… trao đổi với cậu!”.

Giang Sơn không hề phản đối chuyện cô đặt biệt danh đầy sỉ nhục cho cậu, quay sang trao đổi khe khẽ với người bên cạnh, rồi cười với Trác Yến: “Được rồi, nhờ người thay tôi một lúc. Đi, anh đây đưa cậu đi ăn một chút, nhìn cậu về nghỉ mà gầy chưa kìa, nhìn y như khế”.

Trác Yến gườm gườm nhìn cậu, phớt lờ.

Đến quán ăn vặt ngoài trường, ngồi xuống chọn món rồi, Trác Yến mới dè dặt hỏi Giang Sơn: “Sao không gọi Ngô Song đi cùng?”.

Giang Sơn nhướng mày, trầm tư: “Đến khi chọn món cậu mới nhớ hỏi tôi sao không gọi cô ấy, có thể thấy cậu cũng không thành tâm muốn gọi cô ấy theo ăn cho lắm”.

Trác Yến mím môi, gật đầu: “Đó là vì, tôi có chút chuyện muốn nói với cậu, Ngô Song không tiện theo lắm, nên ban đầu tôi mới không nghĩ sẽ gọi bạn ấy theo. Nhưng… nhưng cậu thì khác! Thái độ cậu không đàng hoàng, cậu nên nghĩ đến việc gọi Ngô Song theo, sau đó tôi nói ‘Hôm nay chỉ hai chúng ta thôi, tôi có việc muốn nói’, sau đó cậu mới không gọi Ngô Song”. Trác Yến nhíu mày túm tóc: “Phải là thế mới đúng!”.

Giang Sơn cầm ly trà lên, uống một ngụm rồi đặt lại bàn, phì cười, hỏi với giọng đùa cợt: “Trác Văn Tĩnh, rốt cuộc cậu muốn nói gì với tôi?”.

Trác Yến ho khẽ: “Tôi muốn nói là, hừm, cậu đấy, nếu đã cố sức theo đuổi Ngô Song, nhất định phải rất thích bạn ấy; mà nếu đã thích thì phải trân trọng; nếu đã trân trọng thì nên giữ khoảng cách nhất định với đứa con gái khác… chẳng hạn… như tôi… Như vậy mới có thể không làm tổn thương bạn gái cậu…”. Ấp úng mới nói hết câu.

Một lúc lâu sau mà Giang Sơn vẫn lặng thinh.

Cậu ngồi đối diện với Trác Yến, không nói gì, tay xoay xoay ly trà, ánh mắt nhìn chăm chú vào nước trà trong ly.

Mãi một lúc lâu sau mới chậm rãi lên tiếng.

“Trác Yến”. Lần này cậu lại gọi đúng tên cô: “Có phải cậu rảnh rỗi quá không?”.

Giọng cậu bình thản, không hề có chút cảm xúc nhưng lại khiến Trác Yến sững người.

“Hả?”.

“Tôi nói là, có phải cậu quá rảnh rỗi không? Ngay cả việc tôi yêu đương thế nào cũng đòi quản?”.

Trác Yến trợn mắt, không thể hiểu nổi: “Giang Sơn! Cậu không uống nhầm thuốc đấy chứ!”.

Giang Sơn nhấc ly trà lên, không nhìn cô mà từ từ uống: “Trác Yến, nếu cậu muốn quản chuyện người khác thì xử lí tốt chuyện của mình đã rồi tính. Bạn trai của cậu chẳng phải cũng chưa chắc chắn hay sao?”.

Nghe cậu nói xong, tim Trác Yến bỗng trĩu nặng.

Sắc mặt cô tái xanh: “Ai nói với cậu thế?”.

Nghĩ ngợi lại, bất giác mắng mình một tiếng “ngốc”.

Ngoài Ngô Song ra thì còn ai?

“Giang Sơn!”. Lúc cô lên tiếng, giọng đã hơi run run: “Lời cậu vừa nãy là có ý gì?”.

Giang Sơn nhìn cô, nhíu mày, cổ họng động đậy hai lần rồi quyết tâm mở lời: “Ý tôi là, nếu cậu có thời gian thì chi bằng hãy nghĩ đến chuyện của mình, tôi và Ngô Song yêu nhau thế nào thì cậu cũng đừng lo lắng làm gì!”.

Giang Sơn trước mặt, quyết liệt, xa lạ, khắc nghiệt. Trác Yến gần như không quen biết gì anh nữa.

Cô cố gắng kìm nén nước mắt.

“Được, được! Giang Sơn! Cứ xem tôi ăn no rảnh rỗi, làm chuyện người khác ghét đi! Tôi sẽ nhớ lời cậu! Sẽ như ý cậu muốn! Cậu cứ ăn nhé, tôi còn có việc phải đi trước, tạm biệt!”.

Cô đứng phắt dậy bỏ đi, bước chân gấp gáp vội vã, khóe mắt đã ươn ướt, trác tim lạnh ngắt.

Giang Sơn ngồi đó, bất động.

Ra khỏi quán, Trác Yến không kìm được, rơi nước mắt.

Thì ra từ bạn bè trở thành xa lạ chỉ cần mấy giây.

Thì ra quan tâm và tổn thương đều có thể xuất phát từ miệng một người.

Thì ra từ vui vẻ trở nên đau buồn, lại là một chuyện dễ dàng đến vậy.

Mấy ngày sau, mọi người đều có thể nhận ra Trác Yến và Giang Sơn rất kỳ lạ.

Cuối cùng một ngày nọ, Lộ Dương không nhịn được đã hỏi Trác Yến: “Văn Tĩnh, cậu và lớp trưởng có phải đang giận nhau không?”.

Tiểu Dư cũng nói: “Phải đó phải đó, tớ cũng muốn hỏi thế! Trước kia hai người cứ gặp nhau là đấu khẩu, bây giờ thì đều xem nhau như người vô hình, gặp mà coi như không thấy, thật kỳ quặc!”.

Trác Yến đang cảm thấy uất ức nên nhân dịp này kể hết mọi chuyện.

Ba cô nàng nghe xong đều tỏ vẻ mặt bối rối, tất cả đều im lặng.

Trác Yến hỏi: “Các cậu tỏ vẻ gì kỳ vậy? Sao không giúp tớ trách móc Giang Sơn?”.

Lộ Dương ho một tiếng, dè dặt đáp: “Văn Tĩnh à, chuyện này ấy mà, tớ cảm thấy Giang Sơn nói cũng không sai…”. Giọng cực kỳ mềm mỏng nhưng vẫn sợ sẽ làm tổn thương bạn, thế là càng lúc càng yếu đi.

Tiểu Dư ngẫm nghĩ rồi tiếp lời: “Văn Tĩnh, thế này, tớ cảm thấy chuyện này cũng không thể chỉ trách Giang Sơn tuyệt tình. Thực sự thì cậu đã lo hơi thái quá, chuyện của hai người ấy, cậu là người ngoài lại lo nhiều làm gì, cậu nói có phải không?”. Cô nói còn thẳng thắn hơn Lộ Dương nhiều.

Trác Yến đờ người.

Lẽ nào là cô sai?

Cô quay lại nhìn Tôn Dĩnh, định nhờ một câu nói khẳng định từ bạn mình.

Tôn Dĩnh lại chau mày: “Thực ra tớ cũng thấy chuyện này Văn Tĩnh quản có hơi thừa thãi. Nếu như cậu thật sự muốn giữ khoảng cách nhất định với Giang Sơn thì cũng không cần chạy đến nói thẳng mặt cậu ấy, đúng không? Tự cậu lặng lẽ làm cũng được mà! Trừ phi…”. Cô khựng lại, quan sát sắc mặt Trác Yến, thử nói hết: “… thực ra cậu muốn xem phản ứng của Giang Sơn chứ không thậc sự muốn vạch rõ giới hạn với cậu ấy”.

Cái “thực sự” này khiến Trác Yến sững sờ.

Là thế ư? Suy nghĩ thật sự trong sâu thẳm tim cô cũng giống như Tôn Dĩnh nói, là cô muốn xem thử Giang Sơn sau khi có bạn gái liệu có tỏ ra xa cách với “người anh em” là cô hay không?

Chẳng phải cô luôn kiên định cho rằng, cách làm này là vì muốn phân rõ vị trí của mọi người hay sao?

Vốn dĩ cảm thấy mình vô tội, nhưng bị bạn bè nói thế, lúc này Trác Yến bỗng trở nên hoang mang.

Cũng có thể, ở nơi sâu thẳm nhất trong trái tim, thực sự là có một sự dò hỏi như vậy chăng?

Nghĩ đến đó, Trác Yến tự cười giễu mình.

Nói cho cùng cho dù phóng khoáng thoải mái đến mấy, cô cũng vẫn là con gái, lòng hư vinh của những cô gái khác cô cũng có, không thể tránh khỏi.

“Haizzz! Đúng là một câu đánh thức người trong mộng! Nếu các cậu không nói thì tớ cứ nghĩ mình là một đóa sen trắng thuần khiết cơ đấy, làm sao biết được tớ cũng giống các cậu, đều là người phàm tục! Cám ơn chú vị! Tớ quyết định sẽ nhìn thẳng vào sai lầm của mình, ngã ở đâu thì sẽ kéo người khác ngã chung. Tứ quyết định tìm cơ hội xin lỗi Giang Sơn!”.

Lộ Dương và Tiểu Dư đều xua tay: “Xùy!”.

Lộ Dương sỉ vả cô: “Cậu mới là người phàm tục, đừng lôi kéo thần tiên tỉ tỉ đây xuống nước!”.

Tiểu Dư cũng kêu lên: “Giỏi! Xác ướp hoàng hậu đến từ Ai Cập!”.

Chỉ Tôn Dĩnh là không nói gì.

Một lúc sau, cô mới dặn Trác Yến: “Đừng xem chuyện này quá nặng nề, dù sao học hành mới quan trọng. Chúng ta mới năm nhất, còn lâu mới tốt nghiệp nên đừng bao giờ lơ đễnh, vì chuyện này sẽ cản trở việc học đó”.

Những lời tâm huyết này khiến Trác Yến cảm thấy ấm áp: “Ừ! Biết rồi!”. Cô thật lòng cảm ơn Tôn Dĩnh: “Tôn Dĩnh, cảm ơn cậu!”.

Ăn cơm tối xong quay về, Trác Yến bị thầy hướng dẫn túm lại.

Thầy bắt Trác Yến phải nộp một bảng biểu cho cán sự lớp.

Bảng biểu bên nữ đã đưa xong, Trác Yến đứng dậy chạy đến ký túc nam sinh.

Thực ra cô không cần phải đích thân đi. Chỉ là cô nghĩ, chi bằng nhân dịp này mở đường cho chính mình, xin lỗi Giang Sơn, bắt tay làm hòa với cậu.

Quyết định xong, trong lòng cũng thoải mái nhiều. Dù sao suốt ngày giận dỗi kẻ khác cũng không phải chuyện vui vẻ gì.

Khi không còn xa khu nhà ký túc xá nam sinh nữa thì Trác Yến bỗng khựng lại.

Phía trước có hai người đang đứng, một nam một nữ. Cô gái quay lưng lại với cô, không nhìn rõ mặt nhưng không hề khó để đoán ra là ai; vì cậu nam sinh đối diện đã nhìn thấy cô.

Cậu nhìn cô, chỉ lạnh lùng liếc qua rồi thu ánh mắt lại.

Sau đó đưa tay ôm lấy cô gái đó, cuốn cô ta vào lòng.

Cái ôm đó trong mắt Trác Yến rất kỳ quặc, đột ngột và cố ý như đang khiêu khích.

Trác Yến nhìn Giang Sơn và Ngô Song đang ôm nhau ở đó, nhếch môi cười cười rồi cúi đầu, quay lưng, đi thẳng.

Bảng biểu cứ gọi điện thoại bảo đại diện bên nam đến lấy thôi.

Trác Yến là người mau quên, không thù dai. Trong tưởng tượng của cô, Giang Sơn chắc cũng giống cô. Thế là cô nghĩ, đợi qua một thời gian nữa Giang Sơn chắc cũng sẽ hết giận thôi.

Lúc đó cho dù không thể tự nhiên như trước, nhưng là bạn học bình thường, gặp nhau chào hỏi một chút chắc cũng không vấn đề gì.

Nhưng hình như cô đã tưởng lầm về cơn giận của người khác.

Từ sau chuyện đó, từ đầu chí cuối Giang Sơn đều xem cô như người xa lạ.

Lúc gặp nhau chỉ xem như không nhìn thấy cô, vẻ mặt lạnh lùng bước ngang qua.

Cô chủ động chào cậu, cậu như không nghe thấy, phớt lờ và không đáp lại.

Trác Yến thấy buồn bã, có phần ấm ức.

Cô chỉ là một lần vô tâm sơ suất, mà với cậu lại biến thành chuyện không thể tha thứ.

Cuối cùng ngày kia…

Trong phòng học, Giang Sơn hỏi: “Ai có bút xóa không? Cho tôi mượn!”.

Trác Yến vội vàng đưa bút xóa của cô cho cậu.

Cô vẫn như trước, tươi cười nhìn cậu, đợi cậu đưa tay đến lấy.

Cậu lại nhìn đi chỗ khác, cúi đầu dùng bút gạch thẳng hai chữ sai.

Hai vết đen sì xuất hiện trên mặt giấy.

Khóe môi Trác Yên trễ xuống.

Nụ cười cố nặn ra cũng không thể giữ được nữa.

Trác Yến đứng phắt dậy, bước đến chô Giang Sơn, gõ gõ bàn cậu.

Giang Sơn ngước lên, lạnh lùng hỏi: “Cậu có việc gì?”.

Trác Yến hít một hơi thật sâu: “Có phải cậu vẫn còn giận tôi?”.

Giang Sơn cười phì: “Giận cậu? Tại sao?”.

Trác Yến nhìn cậu, hàng lông mày cau lại rồi giãn ra, hít vào rồi thở ra, giọng khàn khàn: “Giang Sơn, hai chúng ta đừng giận dỗi nhau nữa! Còn phải học cùng nhau bốn năm, không thể cứ xem nhau như kẻ thù trong bốn năm chứ! Cậu đừng hẹp hòi, giận lâu như thế còn chưa đủ hay sao?”.

Giang Sơn lại cười giễu: “Tôi hẹp hòi?”. Cậu vứt bút đi, hai tay khoanh trước ngực: “Trác Yến? Cậu sao thế hả? Trước đây cậu bảo tôi và Ngô Song đừng có lằng nhằng mơ hồ nữa; được, tôi nghe lời cậu; sau đó cậu bảo tôi là tôi và cậu cần giữ khoảng cách, được, tôi cũng nghe theo; những chuyện này chẳng phải đều do cậu bảo? Sao khi tôi làm theo lời cậu lại biến thành kẻ hẹp hòi?”.

Trác Yến nghe Giang Sơn nói, suýt nữa thì khóc.

Cậu nói, về tính về lý, đều không thể bới ra được chỗ sai nào, nhưng vì sao cô lại cảm thấy uất ức đến thế?

Cúi đầu xuống, không để cậu nhìn thấy khóe mắt hoe đỏ, Trác Yến hạ giọng nói: “Tốt thôi, đều là lỗi của tôi, xin lỗi!”.

Nói xong quay đầu bỏ chạy ra khỏi phòng.

Sau lưng, Giang Sơn ngồi trên ghế, cầm bút tiếp tục viết tài liệu.

Nhưng cứ viết một chữ lại sai một chữ, sai một chữ lại xóa một chữ. Cuối cùng, không kiên nhẫn nữa, bút bị cậu ném “cạch” sang một bên, tài liệu viết đã hơn nửa trang cũng bị cậu xé tan nát, ném xuống đất, không hề do dự.