Chương 9

Và cũng có những mảnh lấp lánh nữa. Những mảnh sáng tí xíu, thầm kín sôi nổi .

Cứ mỗi lần tôi bắt gặp ánh mắt hay nghe giọng nói của anh ta cứ như thể có một mũi tên xuyên thẳng qua ngực tôi vậy.

Điều này thật kì cục. Quá kì cục.

Connor là bạn trai của tôi. Connor là tương lai của tôi. Anh ấy yêu tôi và tôi yêu anh ấy hơn nữa tôi sắp chuyển tới sống cùng anh ấy. Và chúng tôi sắp sửa có sàn nhà bằng gỗ, cửa chớp, và bàn ăn bằng đá granite. Vậy đấy.

Vậy đấy..

Tôi vào nhà và trông thấy Lissy đang quỳ trong phòng khách, giúp Jemina mặc chiếc váy màu đen bằng da lộn nhỏ nhất mà tôi từng thấy.

“Wow!” Tôi bỏ túi xách xuống và thốt lên. “Ngạc nhiên thật!” « Xong rồi đấy! » Lissy nói hổn hển, ngồi lùi lại, « Khoá kéo lên rồi. Cậu thở được chứ? »

Jemina không cử động. Lissy và tôi nhìn nhau.

« Jemina! » Lissy kêu lên hốt hoảng. « Cậu thở được chứ? »

« Hơi hơi, » cuối cùng Jemina thều thào. « Tớ sẽ ổn thôi. » Rất chậm, với thân hình cứng đơ, cô ấy đi lảo đảo về phía cái túi Louis Vuitton đang đặt trên ghế.

« Nhỡ như cậu muốn vào nhà vệ sinh thì sao? » Tôi hỏi, nhìn cô ấy.

« Hoặc đến chỗ anh ấy? » Lissy nói với giọng cười khúc khích.

« Đây mới chỉ là cuộc hẹn thứ hai của bọn tớ! Sẽ không có chuyện tớ đến chỗ anh ấy đâu! » Jemina nói giận dữ. « Không có chuyện » cô cố gắng thở vào “đính hôn đâu.”

« Nhưng nhỡ như cậu bị hấp dẫn bởi anh chàng đó thì sao? »

« Hay anh ta rờ rẫm cậu trên taxi? »

« Anh ấy không như thế!, » Jemina lừ mắt đáp trả. « Thực ra anh ấy là trợ lý cấp cao của Thứ trưởng bộ Tài chính »

Tôi nhìn sang Lissy và không thể nhịn được, tôi phá ra cười.

« Emma, đừng cười chứ, » Lissy nói. « Làm thư ký thì đã sao. Anh ấy có thể thăng tiến, tìm kiếm cho mình chút lợi ích mà… » « Ô ha ha, vui quá nhỉ, » Jemina cắt ngang. « Có thể anh ấy sẽ được phong tước ngày nào đó không chừng, để coi các cậu có còn cười được không? » « Ồ mình mong là mình sẽ làm vậy, » Lissy đáp trả. « Mà còn hơn thế nữa kia. » Cô ấy đột ngột nhìn sững vào Jemina, vẫn đang đứng tựa vào ghế, cố lấy cái túi của mình. « Ôi trời, cậu còn không thể nhấc nổi túi của mình nữa kìa? »

« Tớ có thể! » Jemina nói, với một nỗ lực kinh khủng để cúi người xuống. « Tất nhiên là tớ làm được. Nhìn đi! » Cô cố gắng hất cái quai túi lên bằng đầu móng tay sơn arcylic, và đắc thắng quàng nó lên vai. « Thấy chưa? »

« Thế nếu anh ấy mời cậu nhảy thì sao? » Lissy nói ranh mãnh. « Cậu sẽ xoay xở thế nào đây? »

« Anh ấy sẽ không mời tớ nhảy, » cô đáp trả giọng khinh khi. « Đàn ông Anh không bao giờ mời phụ nữ nhảy. »

‘ Điểm tốt đấy.’ Lissy cười toe toét. « Vui vẻ nhé. »

Ngay khi Jemina biến mất sau cánh cửa. Tôi ngồi một cách mệt nhọc xuống sofa và với lấy tờ tạp chí. Tôi nhìn qua Lissy, nhưng cô ấy vẫn nhìn lơ đãng phía trước.