Chương 9

Gần hai tuần sau, Kerry vẫn còn tận hưởng sự mãn nguyện về kết quả của phiên tòa. Nàng đã kết án bị cáo là kẻ sát nhân. Tối thiểu những cậu con trai của nạn nhân sẽ không phải lớn lên trong lúc biết rằng kẻ giết mẹ chúng vẫn nhởn nhơ qua lại ngoài đường phố trong năm hoặc sáu năm. Điều đó sẽ xảy ra nếu bồi thẩm đoàn nhận định là ngộ sát theo biện hộ của bên bị. Tội sát nhân bị kết án tù ba mươi năm không được phóng thích trước thời hạn.

Giờ đây, một lần nữa ngồi ở phòng đợi trong phòng mạch của bác sĩ Smith, nàng mở cái cặp không bao giờ rời khỏi nàng và lấy ra một tờ báo. Đây là lần kiểm tra thứ hai của Robin, và sẽ chỉ là thủ tục, nên nàng có thể thư giãn. Vả lại, nàng nóng lòng đọc những diễn biến cuối cùng về vụ án Jimmy Weeks.

Như Frank Green đã đoán trước, mọi việc chuyển biến không tốt cho bị cáo.Nhiều cuộc điều tra trước đây về việc đút lót, kinh doanh nội bộ và rửa tiền bị buông xuôi vì thiếu bằng chứng. Nhưng lần này, người ta đồn rằng công tố viên có một hồ sơ vụ án kín như bưng. Chỉ cần vụ án thực sự bắt đầu. Việc lựa chọn bồi thẩm đoàn đã được tiến hành từ mấy tuần trước, và dường như không ai thấy được đoạn kết.Xem ra điều đó khiến Bartlett và Kinellen vui mừng, nàng nghĩ, vì sẽ có nhiều tiếng đồng hồ làm việc để tính vào hóa đơn.

Bob đã giới thiệu Kerry với Jimmy Weeks một lần, khi nàng tình cờ gặp họ trong một nhà hàng . Lúc này nàng nhìn ảnh ông ta trong lúc ông ta ngồi với chồng cũ của nàng tại bàn của bên bị. Cởi bỏ bộ còm lê may đo và vẻ mặt sành điệu giả dối đó đi, ông sẽ lộ nguyên hình một tên côn đồ chính hiệu, nàng nghĩ.Trong bức ảnh, cánh tay của Bob choàng sau lưng ghế của Weeks với vẻ bảo vệ. Đầu họ gần nhau. Kerry nhớ Bob vẫn thường có cử chỉ đó.

Nàng đọc nhanh bài báo, rồi bỏ tờ báo trở vào trong cặp. Lắc đầu, nàng nhớ lại mình đã hoảng sợ như thế nào lúc, một thời gian ngắn sau khi Robin chào đời, Bob đã kể cho nàng nghe anh đã nhận lời làm việc với Bartlett & Associates.

– Tất cả các khách hàng của họ đều đang có một bàn chân trong tù, – nàng đã phản đối. – Và bàn chân kia chắc cũng sẽ vào trong đó nốt.

– Và họ thanh toán các hóa đơn đúng thời hạn. – Bob đã đáp lại.- Kerry, em cứ tiếp tục làm việc trong phòng công tố nếu em muốn, còn anh có nhiều dự tính khác.

Một năm sau anh đã thông báo những dự định đó bao gồm cả việc kết hôn với Alice Bartlett. Chuyện cũ, lúc này Kerry tự bảo trong lúc nàng nhìn quanh phòng đợi. Hôm nay, trong phòng còn có một cậu thiếu niên lực lưỡng với một miếng băng trên mũi và một phụ nữ lớn tuổi mà các nếp nhăn rất sâu giải thích lý do sự có mặt của bà ta.

Kerry liếc nhìn đồng hồ tay. Robin đã kể cho nàng nghe nó đã chờ trong phòng khám suốt nửa giờ. “Ước gì con mang theo một cuốn sách”, nó nói. Lần này chắc chắn nó đã mang theo một cuốn.

“Cầu Chúa bác sĩ Smith sẽ sắp xếp thời gian hợp lý cho những cuộc hẹn”, – Kerry tức giận nghĩ trong lúc nàng liếc mắt về phía phòng khám, mà cánh cửa vừa mở ra.

Ngay lập tức, Kerry sững sờ, và cái liếc mắt của nàng trở thành một cái nhìn chằm chằm. Cô gái đang bước ra khỏi đó có một khuôn mặt với một mái tóc đen, cái mũi thẳng, đôi môi như hờn dỗi, hai con mắt cách xa, cặp lông mày uốn cong. Kerry cảm thấy cổ họng thắt lại. Đó không phải là cô gái nàng đã trông thấy lần trước – nhưng hai người rất giống nhau. Rất có thể họ là bà con. Nếu họ chỉ là bệnh nhân, chắc chắn bác sĩ Smith không thể cố gắng làm cho họ giống nhau, nàng nghĩ.