Chương 9

Sau khi vết thương đã được rửa sạch và băng bó, mặt anh trở nên xám xịt và anh đã kiệt sức. Anh đã ngủ suốt thời gian còn lại của ngày, anh chỉ tỉnh khi nhận thức được ai đó đang đổ nước xuýt và trà hạ sốt vào cổ họng anh. Toàn bộ gia đình thì đang ” nhẫn tâm” chăm sóc anh

Như anh mong đợi, thuốc phiện đã đẩy anh vào những cơn ác mộng, tràn ngập những loài sinh vật từ trái đất quắp và kéo anh đi, chúng kéo mạnh anh xuống dưới một bề mặt đất nơi những ánh mắt sặc sỡ cứ nhấp nháy trước mặt anh trong bóng tối

Bị chết chìm trong ma túy, Leo không thể hoàn toàn tỉnh táo được anh chỉ còn biết đấu tranh với những đau đớn cùng sự giận dữ của bản thân và cả những ảo giác nữa. Điều dễ chịu nhất đến với anh chính là khi một miếng vải mát được đặt lên trán anh và trên tất cả đó là một sự hiện diện đầy nhẹ nhàng và thoải mái luôn thường trực bên cạnh anh

” Amelia? Win?” anh nói lầm bầm trong sự bối rối

” Suỵt…”

” Nóng quá,” anh nói với một biểu hiện đau đớn

” Anh cứ nằm yên đấy.”

Anh mơ hồ nhận thức được rằng còn hai hay ba lần khác khi miếng khăn mát được thay thế. Một sự mát mẻ, dễ chịu lan tỏa giữa cặp lông mày thanh tú…một bàn tay cứ nhẹ nhàng mà vuốt ve , mà nấn ná bên má anh. Khi anh tỉnh dậy vào sáng hôm sau, anh cảm thấy rất mệt, anh vẫn còn hơi sốt, và phải giam mình trong một bầu không khí vô cùng ảm đạm. Điếu đó tất nhiên là bình thường do hậu quả của thuốc phiện, nhưng chính cái sự thật này cũng không thể làm giảm đi bóng tối ảm đạm đang tràn ngập nơi anh.

” Anh bị sốt nhẹ,” Cam nói với anh. ” Anh cần uống nhiều trà cỏ thi (1) hơn nữa để có thể hạ sốt. Nhưng đã không còn dấu hiệu mưng mủ nữa. Hãy nghỉ ngơi, và tôi mong anh sẽ khỏe hơn vào ngày mai.”

” Loại trà này có vị giống nước mương vậy,” Leo lẩm bẩm. ” Và tôi sẽ không ở trên giường cả ngày hôm nay đâu.”

Cam nhìn anh tỏ vẻ cảm thông. ” Tôi hiểu anh trai ạ. Anh không cảm thấy bản thân đủ ốm để có thể cần phải nghỉ ngơi, nhưng anh cũng chẳng đử sức mà làm bất cứ việc gì đâu. Chính vì vậy, anh phải cho bản thân cơ hội được lành bệnh.”

” Tôi sẽ xuống nhà và ăn sáng.”

” Bữa sáng đã xong rồi. Họ đã dọn sạch bàn ăn rồi.”

Leo quắc mắt đầy giận dữ, anh cau mày với chỗ viêm tấy trên vai mình. ” Merripen đã đến đây chưa. Tôi muốn nói chuyện với anh ta.”

” Anh ấy đã ra ngoài với những tá điền rồi, họ đang gieo hạt củ cải”

” Amelia đâu?”

” Đang chăm sóc đứa bé. Thằng bé đang mọc răng.”

” Win thì sao?”

” Cô ấy đang ở cùng quản gia, họ đang kiểm kê và đặt hàng. Beatrix thì đang mang những chiếc giỏ cho những già làng trong thị trấn. Và tôi thì phải đến thăm một tá điền người đang thiểu hai tháng tiền thuê nhà. Tôi e rằng không ai rảnh để cùng anh tiêu khiển đâu.”

Leo chào đón sự thật đó với sự yên lặng đầy khó chịu. Và rồi anh mới cố để bản thân hỏi về người mà anh muốn gặp hơn ai hết. Con người này đã không lo lắng đến thăm anh hay thậm chí là hỏi thăm tình hình ốm đau của anh cho dù cô đã hứa là sẽ bảo vệ anh. ” Marks đâu?”

” Lần cuối cùng tôi gặp cô ấy thì cô ấy đang bận may vá. Có vẻ như có rất nhiều đồ đang chờ cô. Chúng chất thành đống,và…”