Chương 9-4

Vừa nói, tên con trai vừa áp sát cô vào tường. Cô cười cười lấy tay giữ lấy vạt comple của tên đó

_ Vậy à?

” bụp” đầu gối cô ” húc” thẳng vào hạ bộ hắn. Gã ngã bẹp xuống đấy đau đớn. Không hẹn mà cùng, 2 kẻ đang rình trộm cùng ôm lấy ” của quý”. ” Áu! Quả này mà nó đánh mình như thế thì x0ng” Hải Thiên nghĩ mà lạnh người.

_ À! Thằng chó này! Cái đứa mà mày bảo nghèo xác là anh trai tao! Mẹ nó là mẹ tao. Quèn này! Tao cho mày quèn này!_ Cô coi tên c0n trai như ” bao cát. Cứ thế đạp không thương tiếc. Xả stress dã man. Thấy cô không có ý dừng lại, Hải Quân và Hải Thiên vội vã chạy ra lôi cô lại. Mặt cô nhóc đỏ phừng phừng

_ Tốt nhất mày nên giữ thể diện cho ông già mày! Đừng có mà sủa bậy rằng bị tao đánh. Không chả khác nào ” chát cứt vào nghệ thuật đâu!

Trước khi đi không quên buông lời đe doạ. Tất nhiên là tên đó không làm gì nổi cô. Vì nhà hắn chỉ là đối tác làm ăn với công ty mẹ cô. Dám nói ra thì quá xấu hổ…

_ Bỏ em ra!_ Lôi cô ra khu vườn của nhà hàng.

Cô hét ầm hét ĩ làm mọi người chú ý. Hải Thiên vừa lau mồ hôi vừa quát khẽ

_ Em làm ơn bé cái volume của em xuống. Mọi người nhìn kià!

_ Mày đừng hét nữa. Đánh thế đủ rồi!

Hải Quân cau màu càu nhau. Cô nhóc vừa dơ chân lên anh lập tức lùi ra xa, ánh mắt kinh hãi.

_ Còn anh! Gây thù oán gì mà nó gét thế hả?

Cô nghiến răng rít lên.

” Thật là bực mà” cô lầm rầm. Chợt, tóc vàng lúc nãy lướt qua. Cố tình làm rớt rượu vang đỏ lên váy cô. Hải Quân thấy thế tức khí định ” quạt ” cho cô ta 1 trận thì bị cô túm tay lại. Cô nhóc biết thừa là nàng ta thích anh cô. ” chờ xem”

_ Ây da! Xin lỗi em nha. Chị không cố ý!_ Tóc vàng vờ hối lỗi. Ánh mắt tỏ rõ vẻ ghen tuông.

_ Hì! 1 chút sao đâu. Tí em kêu anh Quân lau giúp!_ Cô nhóc nháy mắt thách thức. Tóc vàng cố lấy bình tĩnh. Vờ đi ngang qua cô định đẩy cô xuống hồ nước ngay sau lưng. Cô đi hài nên muốn đẩy cũng khó. Cô nhóc luồn mũi chân vào khe hở giữa gót và mũi giày 15 phân của tóc vàng. Và thế là chỉ kịp nghe ” Á” 1 tiếng. Cô nàng lao thẳng xuống hồ nước. Sau đó là những tiếng cười khúc khích

Có vẻ như tóc vàng không được ưa chuộng thì phải. Đóng nốt vai diễn ” người tốt bụng” cô nhóc nín cười mà la toáng lên

_ Ôi trời! Chị có sao không?

Vờ hãi hùng, cô quay đi nháy mắt với anh trai. ” Cao thủ” Hải Quân thán phục độ ” đểu ” của cô em gái. Đấu với nó không những tổn thương tinh thần mà cả thể xác. Cha mẹ sinh con trời sinh tính. ” Tại sao ba mẹ lại sinh ra người nhân hậu như mình mà còn sinh ra đứa ác ôn vùng nông thôn như nó” Hải Quân mơ mộng tự sướng. Tóc vàng lên được bờ, phấn s0n nhoè nhoẹt. Trông tức cười vô cùng. Khuôn mặt cô ta vô cùng tức giận. Bỗng, Hải Thiên từ đâu cầm khăn xông tới. Tóc vàng lập tức trưng ra bộ mặt đáng thương khiến cho dân cư trong WC tăng ngùn ngụt. Ống thoát nước có lẽ tắc do mọi người ” ói” quá nhiều. Nhưng sau đó ả lại nghiến răng đùng đùng bỏ về

_ Trời! Sao em đứng đây để ướt hết rồi!_ Hải Thiên lau nước ở tay và tà váy cho cô nhóc. ” Thịch” Tim cô dường như đập lỗi 1 nhịp. Đôi lông mày rậm cau lại. Ánh mắt anh có gì đó như quan tâm. Mắt Hải Thiên là đôi mắt biết cười. Khiến cho người khác cảm thấy rất ấm áp. Vẻ đẹp của anh vừa nam tính. Nhưng cũng rất ngây thơ pha chút trẻ con. Cộng tác với anh cô nhận ra tính cách anh cũng trẻ con. Đặc biệt là rất hay dỗi.

_ Ngắm đủ chưa?_ Anh nheo mắt cười cười

_ Mắt tôi đâu lé mà ngắm anh!_ Cô vênh mặt lên

Chán nản với bữa tiệc này. Cô vùng vằng bắt anh trai đưa về

_ Thiên, chú đưa c0n này về giúp anh!

Anh cô nháy mắt với Hải Thiên. Anh chàng cười toe toét gật muốn rớt đầu. Cô nhóc lửa giận phừng phừng. Đem cô tới đây rồi như ” đem con bỏ chợ” thế này sao?

Cô bỏ ra khỏi nhà hàng, trong lúc đợi Hải Thiên lấy xe. Cô ra sức vung chân đạp vào thân cây bên đường. Tiếng còi ô tô vang lên làm cô giật mình

_ Đừng quên em đang mặc váy!_ Hải Thiên ngoái đầu ra khỏi cửa xe. Cô nhóc méo mặt nhìn xuống. ” hơ! Chết rồi” 1 phút tức tối cô quên rằng mình đang mặc váy. Váy ngắn lại tung bay sau những cú đạp. Hải Thiên thực ra cũng chỉ muốn nói cô giữ hình tượng 1 tí. Mặt cô đỏ bừng quay đi không dám nhìn anh

_ Lên xe!

Anh bật cười nhìn cô. Lần thứ 2 cô méo mặt. Chiếc Audi bạc này đẹp thì có đẹp. Khổ nỗi cô bị say xe. Nhìn mà đã có cảm giác đơ đơ

Anh nhíu mày nhìn cô đầy khó hiểu

_ Có cần tôi bế em lên không?

Cô nhóc giãy nảy mếu máo

_ Say xe!

Anh bật cười. Con bé ” ác ôn” này mà bị say xe sao? Mới đánh con nhà người ta bầm dập mà giờ đứng đây mếu máo đến tội

_ Chứ sao? Tôi không có xe máy!_ Anh nhăn mặt

_ Ơ!_ Cô nhóc bặm môi ra chiều suy nghĩ._ kệ anh chứ?

Hải Thiên tròn mắt nhìn cô. Tưởng nghĩ ra sáng kiến nào hay ho. Ai dè phán 1 câu “kệ” phó mặc cho anh. Cái mắt câng câng kia làm anh muốn nhéo cho mấy phát

_KỆ EM! Tôi về nhá!

Anh cười cười rồi phóng xe đi. Để lại cô nhóc đứng chết trân như Từ Hải năm xưa. Khuôn mặt giận dữ, không tiếc lời rủa xả kẻ đã bỏ rơi mình

_ Đồ chó, đồ chảnh, khốn nạn, thối tha…

Cô bực tức vừa đi vừa chửi. Cũng chả biết là đi đâu. “Dù sao thì cách nhà có 1km ý mà!” cô cười trấn an mình. 1km cũng đủ mục xương. Trời thu buổi tối se lạnh, trên c0n phố dài đèn sáng trưng. Đúng ra là cô định gọi Thụy Anh tới đón nhưng lại thôi. Đi ngắn phố tí cũng không chết

Sau khi lượn vào nhà vệ sinh công cộng ” tẩy trần ” cho khuôn mặt. Cô nhóc tí tởn chạy ra ngoài. ” đáp” luôn vào quán thịt nướng ven đường. Ai cũng nhìn với dấu? To đùng. Cũng phải thôi, mặc váy dạ tiệc mà ngồi chễm chệ ở quán thịt nướng. ” Troll”

Cơn đói đập nát bét cái dây thần kinh xấu hổ. Cô nhóc vẫn “2 tay 2 xiên”

_ Em hay quá ha???_ Hải Thiên từ đâu xồng xộc tới. Quát thẳng vào mặt cô nhóc làm mọi người giật mình. Thấy mình vô duyên, anh vội vã kéo ghế hậm hực ngồi xuống. Mồ hôi nhễ nhại trên khuôn mặt baby. Anh cởi phăng áo vest. Tháo cúc cổ làm mấy nàng đi qua muốn ” xịt máu mũi”. Cô nhóc nheo mắt nhìn anh

_ Làm gì gê thế?

_ Chân em ngắn mà đi nhanh quá nhỉ? Đi tìm em trong khi đó em đang ngồi ” mát” ở đây!_ Anh lườm cô. Không thấy cô nhóc ở đó anh đã rất lo lắng. Vốn là đi mượn xe đưa cô về. Lúc tìm được mà vừa mừng vừa tức. Mừng vì cô nàng k sao. Mà tức vì trong khi nàng đang ngồi ăn nhồm nhoàm thì anh chạy trên đường tìm cô như thằng khùng.

_ Tôi tưởng anh về cơ mà! Xí!

Cô lè lưỡi với tay đưa cho anh khăn giấy

_ Để lão Quân nhà em ” thiến” tôi à?

Anh bực mình giật phắt lấy. Thấy cái mặt đáng ghét kia mà anh hận mình không vả cho cô 1 phát được

_ Em là đồ dã man con…

Chưa nói hết câu đã bị cô tống miếng thịt vào mồm

_ Lắm mồm!

Cau mày càu nhàu. Cô chưa từng gặp người con trai nào lắm lời như anh

Hay dỗi, được mỗi cái… Xinh trai.

9h pm…

Sau khi ngốn xog đống thịt nướng. Cô ôm cái bụng ” toàn thịt ” lết đi.

_ 9h! Sớm quá! Đi ăn kem đi!_ cô kéo kéo tay áo anh. Chỉ vào cửa hàng kem bên kia đường.

_ Em sắp lăn nhanh hơn đi rồi đấy!_ Anh trừng mắt đe dọa. Ánh mắt hiện lên ý cười

_ Anh muốn chết à?_ Cô đưa nắm đấm trước mặt anh. Quả thật câu nói của anh chẳng khác nào đấm thẳng vào mặt cô. Con gái ghét nhất đụng chạm khoản ” eo ót”. Dù tính tình hơi ” men” tí nhưng cô vẫn là con gái!_ Hờ! Kệ tôi. Mấy thằng con trai bây giờ ai chẳng thích con gái tóc dài thướt tha. Chân đi cao gótttttttt!

Cô dài mồm bực bội. Anh ta việc gì phải đập thẳng vào yếu điểm của cô như thế chứ. Mà mét 6 là ok rồi. ” ai chẳng biết anh ưa con gái chân dài!” Cô lừ mắt. Anh chàng bật cười nhéo má cô

_ Em đúng là khùng!

Cô điên tiết nhướn người nhéo tai anh. Rất tiếc là tay cô chưa đủ dài. Anh nghiêng người né rồi chạy đi

_ Lăn tới đây nào!

_ Mẹ kiếp!

Cô nghiến răng đuổi theo anh.