Chương 9

Trước sự xúi giục của hơi men ngà ngà, Vi Lam để mặc Thiên Lãng bế mình lên tầng ba.

Anh bế cô vào thẳng phòng ngủ, ở đó có một chiếc giường nhỏ, ga trải giường là vải kẻ màu xanh lam.

Khi Thiên Lãng đặt cô lên giường, Vi Lam bất giác trốn ra sau theo bản năng.

Cô vốn không phải là cô gái bảo thủ, nhưng sau khi xảy ra chuyện với Sở Hàm, cô bắt đầu cẩn thận với cơ thể mình. Thiên Lãng lập tức nhận ra ngay.

Anh cau mày, nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Nếu em không muốn, anh sẽ đi ngay…”

Trái tim Vi Lam như bị bóp nghẹt.

Cô không muốn để Thiên Lãng đi, không muốn để cảm giác ấm áp nằm trong lòng anh đó biến mất.

Cô cần anh, dường như là người sểnh chân ngã xuống nước túm được một cái phao cứu mạng, liền ra sức túm chặt không muốn buông ra, tìm cho mình một lý do để tiếp tục sống.

“Anh Thiên Lãng”, Vi Lam hít thật sâu, sau đó lấy hết can đảm, đôi mắt nhìn anh cằm chằm, “anh nỡ lòng nào mà đi thật ư?” Một cảm giác run rẩy len vào người Thiên Lãng. Anh nhìn cô một cách trấn động, giọng trầm ấm.

“Em vừa gọi anh là gì?”

“Anh Thiên Lãng! Đâu có phải đây là lần đầu tiên em gọi anh thế đâu”. Cô nhìn anh cười một cách uể oải và duyên dáng, bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của anh.

“Đáng ghét! Em không phải là mụ phù thuỷ mà là một tiểu yêu tinh đáng sợ!” Thiên Lãng khẽ rủa một câu.

Cô không nghe rõ anh nói cái gì, mơ màng hỏi: “Sao vậy?” Anh nâng cằm cô lên, lấy cái hôn thay cho câu trả lời.

Cô không hề biết, Thiên Lãng là cao thủ hôn.

Khác với sự mạnh bạo, thô lỗ vừa nãy, lúc này đây, anh nhẹ nhàng hôn từng centimet trên da cô, dường như muốn gửi cả tâm hồn, muốn hôn tận vào trái tim cô.

Đôi mắt sâu thẳm của Thiên Lãng tựa như biển. Vầng trán rất cao, mái tóc mềm mại hơi quăn có mùi thơm của dầu gội đầu Head and shoulders.

Người đàn ông tuấn tú trước mắt này, là đối tượng khát vọng, ngưỡng mộ của bao cô gái!

Vi Lam như đang ngất ngây trong giấc mơ đẹp và hư ảo. Kể cả là mơ, cũng phải mơ lâu một chút, chân thực một chút, để mình xuất hiện trong tư thế duyên dáng nhất, gợi cảm nhất. Cô nhiệt tình đáp lại cái hôn của anh, bất giác cởi cúc của anh ra.

Giống như những gì Vi Lam nhớ, anh có bờ vai rộng, làn eo nhỏ và đôi chân dài, khắp người từ đầu đến chân không có chút thịt thừa nào và mùi nước hoa nào, mà tràn đầy mùi tự nhiên của đàn ông.

Thiên Lãng thực sự là may mắn, không những có gương mặt đẹp, mà còn có thân hình cao ráo nhưng không gầy. Bất kể là phương diện nào anh cũng đều xuất sắc.

Cô lấy tay vuốt nhẹ bộ ngực trần của anh, da anh rất trơn, thân hình cân đối, cơ bắp rắn chắc…

“Vi Lam, em quyến rũ anh nhé”. Anh túm chặt lấy tay cô.

“Không phải anh cũng đang quyến rũ em đó sao?” Cô dẩu môi nói với vẻ ấm ức: “Hơn nữa, năm 15 tuổi người ta đã bị anh nhìn hết rồi!”

Giọng làm nũng đó khiến ngay cả Vi Lam cũng cảm thấy mơ màng. Thiên Lãng lại sững người một lần nữa. Biết cô hơn 10 năm rồi, lần đầu tiên trước mặt anh, cô để lộ vẻ điệu đà của con gái.

Anh càng hôn cô nâng niu hơn, nhẹ nhàng hơn.

Vi Lam cảm nhận được rất rõ môi anh, lưỡi anh từ từ hôn xuống dưới.

Cơ thể cô đã ướt đẫm từ lâu, gấp gáp mở ra cho anh.

Cơ thể cao to cường tráng của Thiên Lãng ấn vào xương cô, hơi đau. Nhưng nhanh chóng bị dục vọng như sóng biển nhấn chìm. Đôi chân cô kẹp chặt eo anh, ngón tay miết chặt lưng anh, cố gắng nghiền nát anh vào cơ thể mình, hòa vào làm một.