Chương 9

Trong phòng, trên giường y phục xếp thành núi nhỏ, cánh cửa tủ quần áo mở toàng, y phục mặc lại cởi, cởi lại mặc. Ngồi ở bên ngọn núi nhỏ, Đinh Tử Nhu chỉ đạo cho co gái đang vội vàng mặc mặc cởi cởi quần áo.

“NO, NO, cậu mặc cái này nhìn rất hung dữ.”

“NO, NO, NO! Xin cậu, mặc quần Jean đi gặp mặt trưởng bối sao?”

“Come on! Cậu xác định muốn mặc T-shirt?”

“Ông trời của ta a, cậu mặc như vậy rất giống một bàng khác nữ lang a!”

(Ai biết “bang khắc nữ lang” là gì chỉ cho ta =.=)

“Rất tốt, rốt cục cũng có thứ ra dáng âu phục, nhưng là… Cậu xác định phải mặc màu đen ? Mặc như vậy thật giống như đi dự đám tang a!”

Một cái chân ngọc quét tới, đạp hướng núi y phục tạm thời, y phục sụp đổ, Đinh Tử Nhu nhảy xuống giường.

“Lão Đại đừng phát giận a!”

“Mẹ kiếp cậu – ý kiến thật nhiều. Cậu là đang chơi mình có phải hay không?”

Hùng Bảo Bảo mồ hôi đầm đìa, cô nhìn chằm chằm Đinh Tử Nhu tính nhẫn nại hoàn toàn tiêu hết.

Đinh Tử Nhu quắt miệng.

“Oan uổng a, lão Đại, mình là vì muốn tốt cho cậu ai!”

Vừa nghe thấy Hùng Bảo Bảo phải gặp mẹ chồng tương lai, cô lập tức phóng qua, giúp cô ấy chọn trang phục a.

Bảo Bảo đứng ở trước giường, hai tay ôm đầu.

“Đáng giận, con bé Đàm Tinh Hà kia rốt cuộc muốn làm gì?”

Buổi tối, lúc cô nhận được điện thoại của Đàm Tinh Hà ——

“Ngày mai mẹ tôi muốn gặp cô lúc sáu giờ tối. Mẹ tôi không muốn cô nói với anh tôi. Nhớ đến đúng giờ.”

Sau đó nói địa chỉ nhà hàng, liền cúp điện thoại.

Cứ như vậy gọi điện thoại tới phân phó một tiếng, cũng không để ý cô có bận việc gì hay không, nào có loại đạo lý này?! Có hiểu cách tôn trọng người hay không a? Bảo Bảo một bụng khí, buồn nôn nhất chính là vẫn không thể cùng Hạ Thụ nói, nha đầu kia rốt cuộc muốn làm sao?

“Thôi , mình không đi.”

Bảo Bảo phất tay một cái.

“A? Cậu muốn lỡ hẹn sao?”

Đinh Tử Nhu đã chạy tới đứng ở bên cạnh Bảo Bảo.

“Cái gì lỡ hẹn?”

Bảo Bảo ngẩng đầu trừng Tử Nhu.

“Bọn họ có hẹn sao? Tùy tiện bỏ lại một câu, mình liền phải đi? Có lầm hay không?”

“Nhưng là… Đối phương là mẹ Đàm Hạ Thụ! Cậu có thể không đi được sao, như vậy sẽ đắc tội bà ấy đó…”

“Đinh Tử Nhu.”

Hùng Bảo Bảo đè lại bả vai bạn tốt, đối với cô giảng giải đại nghĩa:

“Chúng ta hành xử chính là vì một chữ “lí”, không phải sao? Bọn họ không tôn trọng mình, mình đương nhiên là có quyền không để ý bọn họ, bất kể bà ấy là gì của Hạ Thụ.”

Quyết định không đi, Bảo Bảo thở phào nhẹ nhõm, ngồi xếp bằng trên mặt đất.

“Lão Đại, như vậy tốt sao?”

Đinh Tử Nhu cau mày, cô thành tâm thành ý suy nghĩ một cách thỏa đáng:

“Cậu cùng Đàm Hạ Thụ hẹn hò, là thực sao?”

Bảo Bảo liếc cô một cái.

“Mình gioogns như đang chơi trò chơi sao?”

Nói nhảm, đương nhiên là chân thật.

“Kia… Các cậu hẹn hò có thuận lợi không?”

“Ở ngoài dự tính của mình…”

“?”

Đinh Tử Nhu khiêu mi.

Bảo Bảo nhếch miệng cười.

“Thuận lợi.”

Chẳng qua trong lúc đó xuất hiện một cái Đàm Tinh Hà mắc bệnh yêu anh trai.

“Đàm Hạ Thụ là một quái thai, nhưng là mình thích.”

Hảo dọa người a! Đinh Tử Nhu dùng sức chớp mắt mấy cái, cô thế nhưng từ trên mặt Lão Đại, nhìn thấy một loại cảm xúc tên là ôn nhu. Wow, Lão Đại sau khi yêu đương, cả người lòe lòe tỏa sáng ai.

“Lão Đại… Cậu thật rất thích anh ta.”