Chương 9

Tuy rằng hai người bọn họ đang là một đôi, nhưng mà không phải luôn thuận buồn xuôi gió tương thân tương ái.

Chính xác mà nói, lại là mưa rền gió dữ, lúc nào cũng như chớp đổ sét đánh.

Tuy rằng cô là bạn gái của anh, nhưng trong thời gian làm việc, cô vẫn như cũ không thay đổi bản sắc mạnh mẽ vốn có, hơn nữa khi trao đổi luôn lý sự.

“Giá này không được, không thể giảm xuống, nếu bọn họ không cần, chúng ta tìm đối tác khác.” Cô kiên trì.

“Chúng ta thật vất vả trah thủ từ trước đến nay để thông lộ, sao có thể nói không muốn là không muốn.” Anh cũng kiên trì.

“Giá thấp như vậy, bị bọn họ ăn chặn tận xương, về sau làm sao có lợi nhuận, thà rằng tìm đối tác khác.”

“Tìn đối tác khác? Nói như dễ lắm ấy? Tuyến hàng này anh tìm nửa năm mới tranh thủ được hợp đồng đó.” Vương Tổ Đức tưởng chừng muốn vung chân lên mà đạp, tuyến vận chuyển này anh đã bỏ công theo sát, mời đối tác đi ăn, tặng quà, cò kè, nửa năm đánh tin tức qua lại giữa hai công ty, rốt cục người ta cũng cho một cơ hội ký ước, cô ấy có thể nói một câu không cần?

“Em hỏi anh, giá thấp vậy, chúng ta có lợi nhuận sao?”

“Rất đơn giản, sau khi ký kết, chúng ta giảm thiểu chi phí sản xuất…”

“Không được!” Cô nhanh chóng phủ quyết.

“Vì sao không được?”

“Không thể giảm chi phí sản xuất, sẽ ảnh hưởng tới chất lượng, công ty không thể mạo hiểm như vậy.”

“Không hề mạo hiểm, bởi vì…”

“Em không tán thành! Muốn giảm giá, thà rằng chúng ta đổi một đối tác khác!”

Vương Tổ Đức tức giận đến tím tái mặt mày, người phụ nữ này thật cố chấp

“Rốt cuộc em là tổng giám đốc hay anh là tổng giám đốc!”

“Em mặc kệ anh là ai, cho dù anh là chồng của em, em cũng sẽ không thỏa hiệp!”

“Em, người phụ nữ này thật là…!”

“Thế nào!”

Hai người ở trong văn phòng tranh cãi đến mặt đỏ tai hồng, toàn công ty ai cũng nghe thấy hết.

Đối với Lâm Thục Huệ mà nói, công và tư phải rõ ràng, không phải chỉ có một mình cô muốn tốt cho công ti, nên cần kiên trì sẽ kiên trì, cho dù anh có là con ông trời, cô cho rằng là sai, thì sẽ theo ý mình đến cùng.

Vương Tổ Đức chịu không nổi tính cố chấp của cô, một chút dàn xếp cũng không có, rõ ràng có thể giải quyết chuyện, cô liền cố tình không chịu thương lượng, hai người tuy rằng trở thành người yêu, ở trong công ty lại vẫn giữ khoảng cách, ai giữ ý nấy, làm cho anh muốn phát điên.

“Em, người phụ nữ này thật không biết phải trái!”

“Còn anh, người đàn ông này mới không biết tốt xấu!”

“Thật không hiểu sao anh có thể yêu được em, một chút cũng không đáng yêu!”

“Hỏi chính anh đi, tính cách em như vậy đấy, anh cũng không phải là không biết!”

“Anh đúng là mù rồi!”

“Em có điên mới đi yêu anh!”

“Phụ nữ tính tình như đàn ông!”

“Anh là tên đáng ghét!”

Hai người đồng thời hừ một tiếng, cũng đồng thời xoay người, phẫn nộ rời khỏi văn phòng, phẫn nộ trở về chỗ của mình, sắc mặt đều cực độ khó coi. (Pup: hơ hơ hai anh chị này đáng yêu ghê !)

Tình huống cãi nhau vì công việc như thế này, nhân viên đã nhìn thấy nhưng không dám nói, dù sao cũng là tổng giám đốc và phó tổng, hôm nay cãi nhau to như vậy, nhưng sang ngày hôm sau sẽ lại bình thường, hoàn toàn không giống như đã từng cãi nhau.

Bọn họ sở dĩ có thể giống như vợ chồng đầu giường ầm ĩ cuối giường làm hòa, đều là do công lao của Vương Tổ Đức.