Chương 9

Đoàn người sau khi rời khỏi đại sảnh sân bay lập tức giải tán, ai nấy nhanh chóng về nhà hưởng thụ kỳ nghỉ hiếm có. Chỉ có thư ký Lý ở lại, bận rộn gọi điện thoại cho tài xế của Tưởng Úc Nam xem anh ta đang chờ ở đâu.

Viêm Lương chống nạng đi về lối ra bãi đỗ xe. Từ Tử Thanh cố tình đi chậm, ở bên cạnh chăm sóc cô.

Cô ta quả nhiên là một chị gái tốt. Vẫn chưa ra khỏi sân bay, Từ Tử Thanh đã bắt đầu đòi quyền lợi giúp em gái: “Tổng giám đốc, Viêm Lương đã bị thương đến mức này, anh nên cho phép cô ấy nghỉ một thời gian, ở nhà dưỡng thương.”

Tưởng Úc Nam mỉm cười, thần sắc tỏ ra xa cách: “Thế thì phải xem ý Viêm Lương thế nào. Nếu cô ấy muốn xin nghỉ phép, cứ thông báo với bộ phận nhân sự, tôi sẽ duyệt ngay.”

Nói xong, anh nhìn Viêm Lương bằng ánh mắt mờ ám.

“Vậy à?” Ánh mắt Tưởng Úc Nam nhìn Viêm Lương khiến Từ Tử Thanh hơi sững lại. Nhưng ngay sau đó, cô ta liền nở nụ cười lịch sự quen thuộc: “Đúng rồi. Tổng giám đốc, không biết anh có tiện không? Bố tôi vừa bày tiệc gia đình để đón anh. Hy vọng anh nể mặt.”

“Hôm nay à?”

“Đúng vậy.” Từ Tử Thanh tỏ ra rất chu đáo: “Anh hãy gọi cả Thư ký Lý đi cùng.”

Nói đến đây, mọi người đã tới bãi đỗ xe.

Ngoài hai tài xế của hai bên, tất cả gồm bốn người. Thư ký Lý đã chạy ra xe của Tưởng Úc Nam, mở sẵn cửa xe chờ anh.

Từ Tử Thanh dường như khó xử về việc sắp xếp chỗ ngồi. Viêm Lương chân bất tiện, cần chiếm nguyên hàng ghế sau. Từ Tử Thanh còn chưa lên tiếng, lái xe của cô ta mở miệng trước: “Hay là thế này, cô hai ngồi xe của tôi, còn cô cả ngồi xe của Tổng giám đốc?”

Từ Tử Thanh ngẫm nghĩ vài giây, cơ hồ tán thành sự sắp xếp đó. Nhưng cô ta vẫn lịch sự quay sang hỏi ý kiến Tưởng Úc Nam: “Tôi có tiện ngồi xe anh…”

Từ Tử Thanh không ngờ lời nói của cô ta bị cắt ngang.

“Hôm nay chị không cần đi công ty làm việc sao?”

Là Viêm Lương quay sang hỏi Từ Tử Thanh.

Từ đầu đến cuối Viêm Lương luôn giữ bộ mặt lạnh lùng và trầm lặng. Việc cô đột nhiên quan tâm Từ Tử Thanh, làm khóe mắt của Tưởng Úc Nam hơi cong lên, ánh mắt lộ vẻ khó tin.

Từ Tử Thanh có lẽ cũng bất ngờ, nhưng cô ta lập tức mỉm cười: “Chị xin nghỉ để đi đón em.”

Nói xong Từ Tử Thanh lại quay sang Tưởng Úc Nam: “Tôi có tiện ngồi xe anh không ạ?”

Tưởng Úc Nam phong độ giơ tay làm động tác mời. Từ Tử Thanh vội đi đến ô tô của anh, trong khi anh cố ý bước chậm lại. Ở giây tiếp theo, Viêm Lương đột ngột lên tiếng: “Tổng giám đốc, chúng ta có lẽ phải về công ty một chuyến. Tôi còn một tập tài liệu cần anh ký tên.”

“Vậy à?”

Tuy ngữ khí hơi nghi hoặc, nhưng Tưởng Úc Nam dường như không ngạc nhiên. Sau đó anh mỉm cười, phảng phất sớm đoán ra cô sẽ nói câu đó.

Viêm Lương không đợi Tưởng Úc Nam gật đầu, lập tức chống nạng đi về phía xe ô tô của anh. Không bận tâm đến Từ Tử Thanh đứng bất động một chỗ, cô ngồi thẳng vào ghế sau xe Tưởng Úc Nam.

“Thật ngại quá, Từ tiểu thư. Thư ký Lý ngồi xe cô đến điểm hẹn trước. Lát nữa tôi và Viêm Lương sẽ đi sau.” Tưởng Úc Nam nói xong liền lên xe.

Viêm Lương không khách khí đóng sập cửa xe ngay trước mặt Từ Tử Thanh.

Chiếc xe lăn bánh. Chỉ một loáng, gương mặt ngượng ngùng của Từ Tử Thanh biến mất khỏi gương chiếu hậu.

Xe ô tô bình ổn tăng tốc.

Trong xe yên lặng một cách kỳ lạ. Tưởng Úc Nam là người mở miệng trước: “Một chiêu của em đã hủy cơ hội đi riêng với tôi mà chị gái em tốn bao công sức tạo ra.”

Viêm Lương độc chiếm cả hàng ghế phía sau, chân bó bột của cô đặt lên ghế. Nghe Tưởng Úc Nam nói vậy, cô ngẩng lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh qua kính chiếu hậu.

“Tổng giám đốc, anh nói vậy là có ý gì, tôi nghe không hiểu?”

Tưởng Úc Nam nheo mắt cười: “Không tồi. Hóa ra em cũng học được chiêu giả vờ đơn thuần ngốc nghếch của chị gái em.”

Viêm Lương dẩu môi mỉm cười, thay câu trả lời.

Không ngờ anh vẫn chưa nói hết: “Nói thật, tôi thích tính cách của chị gái em hơn. Dù tâm tư và suy nghĩ ở trong lòng cô ta có ác độc đến mức nào, bề ngoài cô ta vẫn mỉm cười ngọt ngào với em. Còn em trong ngoài như một, trước sau gì cũng chịu thiệt thòi.”

Viêm Lương thầm khinh thường nhận xét của anh.

Vài giây sau, cô nói: “Tổng giám đốc, anh hiểu nhầm chị gái tôi rồi. Chị ấy tâm địa hiền lành thật mà.”

Thấy Tưởng Úc Nam lắc đầu, Viêm Lương đột nhiên cười gian xảo, cô cất giọng ngọt ngào: “Nhắc đến mới nói, anh không sợ tôi trước mặt luôn chống lại anh, nhưng trên thực tế muốn thu hút sự chú ý của anh hay sao?”

“Nếu mục đích thật sự của em là muốn thu hút sự chú ý của tôi. Vậy thì tôi thành thật nói cho em biết, em đã thành công.” Ánh mắt, vẻ mặt và giọng nói của anh vô cùng dịu dàng: “Em rất thành công.”

Một người đàn ông nói những lời chế nhạo, có thể khiến người khác cảm thấy tràn đầy tình cảm đến mức này?

Viêm Lương đấu không lại, chỉ còn cách lẩn tránh ánh mắt của anh.

Một lúc lâu sau, khi xe chạy vào thành phố, Viêm Lương mới trở lại nhịp tim vốn có, cô nói nhỏ: “Cho tôi xuống xe đi.”

Tưởng Úc Nam giả bộ ngạc nhiên: “Chẳng phải em nói có tài liệu cần tôi ký tên?”

Viêm Lương than thầm trong lòng. Luận về khả năng đóng kịch, cô làm sao có thể là đối thủ của người đàn ông này?

“Đừng vờ vịt nữa. Anh cũng biết đó là cái cớ tôi đuổi chị ta đi chỗ khác.”

Tưởng Úc Nam cười khẽ.

Xe dừng lại ở đoạn đường có nhiều taxi. Tưởng Úc Nam đỡ cô xuống xe, Viêm Lương bối rối nói một câu: “Cám ơn.”

Chỉ hai từ ngắn ngọn, nhưng ý cười trong khóe mắt Tưởng Úc Nam càng sâu hơn: “Em không định tham gia tiệc gia đình hay sao?”

“Tôi chưa bao giờ dự tiệc gia đình.”

Tưởng Úc Nam nhíu mày chờ nghe cô giải thích. Viêm Lương do dự một lát, cuối cùng vẫn mở miệng: “Tôi sợ khi nhìn thấy hai người đàn bà đó ngồi cùng bàn ăn cơm, tôi sẽ mắc ói tại chỗ.”

Viêm Lương nói xong liền vẫy taxi đi mất.

Tưởng Úc Nam đứng bên cạnh ô tô, chờ cô cà nhắc lên xe taxi mới quay về xe của mình.

Anh trầm mặc hồi lâu, mãi vẫn không ra lệnh tài xế nổ máy. Người tài xế chỉ còn cách im lặng chờ đợi. Qua kính chiếu hậu, anh ta chợt thấy ánh mắt vốn luôn lạnh lùng của người đàn ông ngồi ở ghế sau đột nhiên lóe một tia thê lương.

Người tài xế nhớ lại câu nói vừa rồi của Viêm Lương, thở dài một tiếng: “Sống trong gia đình kiểu đó cũng thật bất hạnh.”

“Vậy…Kẻ đầu sỏ gây ra sự bất hạnh đó có nên xuống địa ngục?” Tưởng Úc Nam cất giọng trầm trầm.

Thanh âm của anh rất nhẹ, nhưng vẻ mặt anh lạnh giá, không một chút hơi ấm, khiến người tài xế giật mình kinh hãi.

Lúc này, Tưởng Úc Nam mới ý thức anh vừa nói gì. Anh nhanh chóng khôi phục vẻ bình tĩnh, mỉm cười: “Lái xe đi”.

***

Nhờ sự hoạt động tích cực của bộ phận PR, tin tức Từ thị ký kết hợp đồng với bên Mỹ chễm chệ trên nhiều tờ báo lớn. Việc tuyên truyền quy mô lớn lập tức có hiệu quả, cổ phiếu của công ty đang ở trong tình trạng ảm đạm tăng giá không ít.

Ba tháng sau đó là dịp kỷ niệm thành lập công ty, đúng lúc Johnny Weir có lịch trình tới Trung Quốc. Dưới sự chỉ đạo của Tưởng Úc Nam, công ty tổ chức bữa tiệc lớn, mời cả giới truyền thông tham dự.

Bệnh tình của Từ Tấn Phu khá ổn định, chân Viêm Lương cũng đã tháo bột. Hai người đều có thể cùng tham gia bữa tiệc kỷ niệm thành lập công ty, phá vỡ tin đồn cha con bất hòa lưu truyền bấy lâu.

Từ Tấn Phu sai dì Lương đưa nhiều bộ lễ phục đến căn hộ của Viêm Lương.

Dì Lương làm việc ở Từ gia mười mấy năm, là bậc trưởng bối có quan hệ thân thiết với Viêm Lương nhất. Từ Tấn Phu sai dì Lương làm người trung gian cũng là vì lý do này.

Nhưng điều đó không ăn thua với Viêm Lương. Cô viện cớ làm thêm đến tối muộn. Dì Lương không gặp được Viêm Lương, nhưng bà có chìa khóa nhà cô. Chỉ có điều, hai lần bà để áo váy ở nhà Viêm Lương, cô đều không động đến. Lần thứ ba, dì Lương quyết định gửi thẳng đến văn phòng cô.

Tối hôm đó, Viêm Lương thật sự phải làm thêm giờ.

Trong tay cô còn một đống công việc chưa hoàn thành. Viêm Lương dán mắt vào màn hình vi tính xử lý kế hoạch tiêu thụ vừa được gửi đến. Đồng hồ nhỏ trên bàn đã chỉ chín giờ tối. Đúng lúc này, có người gõ cửa.

Vào giờ này còn có người đến văn phòng tìm cô? Viêm Lương không khỏi nghi hoặc: “Mời vào.”

Thấy người đẩy cửa đi vào là dì Lương, lại nhìn thấy hộp đồ trên tay bà, Viêm Lương cau mày: “Dì Lương, dì tha cho cháu đi. Cháu thật sự không muốn tham gia bữa tiệc đó. Cháu không cười nổi trước ống kính phóng viên.”

“Cô hai, năm ngoái cô vẫn còn đi học, có thể lấy lý do cô bận học tập ở nước ngoài nên không thể trở về. Bây giờ cô đã đi làm bốn tháng rồi, cô không thể cứ chống đối bố cô như trước kia.”

Viêm Lương chống tay lên trán im lặng.

“Coi như cô hai giúp dì Lương có được không?”

Dì Lương nhìn cô lớn lên, một ánh mắt một nụ cười của Viêm Lương đều không lọt khỏi mắt bà. Biết cô đã mềm lòng, bà lập tức đặt cái hộp lên góc bàn làm việc của cô: “Dì Lương hứa với cô hai, sau sẽ không giúp bố cô làm những chuyện cô không thích. Đây là lần cuối cùng.”

Viêm Lương thở dài.

Cô tháo kính mắt, đi nửa vòng quanh bàn làm việc đến nơi đặt chiếc hộp. Cô mở nắp hộp, vẻ mặt không một chút tình nguyện: “Bộ váy này do Từ Tử Thanh chọn đúng không ạ?”

“Không, không, lần này đích thân dì Lương chọn.”

Viêm Lương sờ tay vào bộ váy, nói đúng hơn là áo xường xám.

“Thật ra tôi cũng không biết chọn lễ phục, nhưng những bộ váy kiểu Tây do cô cả chọn, tôi nhìn rất chướng mắt. Váy gì để lộ cả lưng, chẳng đẹp một chút nào. Tôi thích áo xường xám hơn. Nhà thiết kế nói đây là kiểu rất thịnh hành hiện nay, tôi liền đặt cho cô hai. Không biết cô hai có thích không?”

Viêm Lương thầm nghĩ, lần này bố cô đã cử đúng người. Cô chưa bao giờ nói đến ba câu từ chối với người cô yêu quý. Cô khoác tay dì Lương: “Cháu thích, cháu sẽ nhận bộ đồ này, để cháu tiễn dì xuống lầu.”

“Thôi khỏi, cô hai cứ bận việc đi, tôi tự mình ra về được mà.” Dì Lương nói xong vội vàng đi ra cửa. Lúc rời khỏi văn phòng, bà còn không quên dặn dò: “Cô hai nhớ thử xem có vừa người không nhé. Nếu không vừa còn kịp báo nhà thiết kế sửa lại.”

Viêm Lương gật đầu, dì Lương cuối cùng yên tâm rời khỏi văn phòng.

Viêm Lương ngơ ngẩn nhìn hộp quần áo một lúc, rồi lại đeo kính mắt.

Nhưng cô không thể tập trung tinh thần vào công việc. Cứ nghĩ đến chuyện khoác tay Từ Tử Thanh tươi cười trước đám phóng viên là cô thấy chán. Viêm Lương đọc tài liệu mãi cũng không vào đầu, cô liền ném bút, bỏ kính rồi đứng dậy đi thử áo xường xám.

Viêm Lương cởi giày cao gót, đi chân đất trong phòng. Bộ quần áo công sở trên người lần lượt bị cô ném lên ghế sofa. Viêm Lương nhanh chóng cởi chiếc áo sơmi cuối cùng rồi mặc xường xám vào người.

Xường xám đúng là dùng loại vải thượng hạng, khóa ở bên cạnh và hàng cúc tạo ra vẻ phong tình cổ điển. Thế nhưng kích cỡ này hơi nhỏ, bộ áo ngắn cũn cỡn làm Viêm Lương để lộ đôi chân dài. Hàng cúc cũng chỉ có thể cài đến xương quai xanh, để lộ nửa bộ ngực.

Dì Lương có lẽ dùng số đo từ hồi cô mười mấy tuổi, Viêm Lương lắc đầu cười khổ. Cô cố kéo hai vạt áo để cài cúc, nhưng không ngờ do dùng sức quá mạnh, cúc áo làm bằng ngọc trai bị đứt phựt.

Hạt ngọc trai rơi xuống đất, lăn ra phía cửa. Viêm Lương quay người định đi nhặt cúc ngọc trai, nhưng vào giây phút ngẩng đầu, toàn thân cô cứng đờ.

Tưởng Úc Nam đang đứng bên cạnh cửa.

Anh đứng ở đó, lặng lẽ nhìn cô, không biết từ bao giờ.