Chương 9

Editor: Mandy Cá Ngừ

Còn ở phía bên Mạnh Dục Thành thì bởi vì lực chú ý của tất cả mọi người đều rơi vào hai người họ nên cũng chẳng ai phát hiện bà Chu Ngữ Viên vừa biến mất đó. Sau khi xác định Khang Thái không có bị thương thì buổi thuyết minh các nhuộm vải lại bắt đầu.

“Tất cả các nguyên liệu đều phải rửa sạch trước, rồi đem đi dầm nát, sau đó mới nấu khoảng nửa tiếng…” Quá trình làm ra màu nhuộm rất phức tạp và khô khan, mỗi một màu nhuộm đều có cách chế tạo khác nhau, bộ phận được sử dụng cũng khác nhau, có loại chỉ lấy rễ cây, loại thì lấy lá, thậm chí còn có một lượng nhỏ phải cần đến động vật nữa.

Thẩm Nhã Hinh không có hứng thú đối với cách chế tạo màu nhuộm nên cô một mình chạy đến nên phơi vải đã nhuộm xong, có vài mảnh vải cực kỳ đẹp mắt thu hút được sự chú ý của cô, cô không ngờ nhuộm vải thủ công cũng có thể tạo ra được một thành phẩm đẹp như vậy, trên mặt vải còn có hoa văn tinh tế nữa.

Lúc cô đang nghiên cứu quy luật của hoa văn trên mặt vải thì bổng thấy một bóng dáng màu trắng, nhưng lúc cô ngước đầu lên nhìn thì lại không thấy đâu nữa, kỳ quái, là cô nhìn nhằm sao? Sao cô cảm giác hình như người đó là Bạch Uyển Minh?

Ở phía góc bên kia có vài cây cổ thụ rất lớn, còn trồng kèm một số loại thực vật có thể nhuộm vải nữa, Thẩm Nhã Hinh muốn chạy qua bên đó xem thử, nhưng lại bị Mạnh Dục Thành kêu trở về, “Tụi anh chuẩn bị đi vào bên trong xem nguyên liệu tạo màu, em lên xe nghỉ ngơi đi.”

“Không, em cũng muốn đi coi.” Thẩm Nhã Hinh chống đối nói, cô cũng tò mò về mấy thứ nguyên liệu đó lâu lắm rồi.

“Không được, muốn xem thì để dịp khác anh lại dẫn em đến.” Mạnh Dục Thành bá đạo nói.

Tuy rằng không thể đi xem khiến Thẩm Nhã Hinh cảm thấy có phần không cam lòng lắm, nhưng nghĩ lại thì thấy cơ hội đến đây vẫn nhiều vô kể, vả lại cô cũng hơi mệt rồi, cộng thêm việc cô vẫn đang tò mò về cái bóng màu trắng lúc nãy, nên Thẩm Nhã Hinh chỉ đành bĩu môi và ngoan ngoan quay về xe.

Nhưng vừa đi được một nữa thì cô lén ngoảnh đầu nhìn về phía sau, thấy Mạnh Dục Thành và những người khác đã đi vào trong nhà, cô liền rón ra rón rén chạy về một phía khác, nhưng kiếm hoài cũng chẳng thấy bất kỳ người nào khác.

Có lẽ là cô nhìn nhằm rồi, Thẩm Nhã Hinh thất vọng mà quay về xe, nhưng vừa ra khỏi cửa lớn thì có một bàn tay đưa tới kéo cô qua một bên, Thẩm Nhã Hinh hét lớn, nhưng khi nhìn lại thì ngạc nhiên: “Bạch Uyển Minh!”

Bạch Uyển Minh ra hiệu cho cô: “Suỵt!”, và kêu Thẩm Nhã Hinh đi theo mình. Thẩm Nhã Hinh liền bụm miệng lại và đi theo cô ấy, quẹo trái quẹo phải một hồi liền đi đến một chỗ có bộ bàn ghế đá.

Bạch Uyển Minh có vẻ rất quen thuộc với nơi này, dọc đường luôn nhắc nhở cô chú ý nơi nào cần phải cẩn thận, mấy chỗ đó thường toàn rong rêu rất trơn trượt, nếu đi mà không chú ý là chắc chắc sẽ ngã chỏng chân lên trời cho mà xem.

“Sao cô lại đến đây? Chỗ này là chỗ nào thế?”

Thẩm Nhã Hinh thấy Bạch Uyển Minh bẻ vài nhánh lá trúc phủi sạch lá cây và bụi trên chiếc bàn, cô đang suy đoán xem sao cô ấy lại đến đây, có lẽ do mấy lời mà lần trước mình nói với cô ấy chăng? Có tác dụng với Bạch Uyển Minh rồi sao?

“Ngồi đi.” Bạch Uyển Minh quét xong thì ngỏ ý kêu Thẩm Nhã Hinh ngồi xuống, “Đây là nơi mà lúc nhỏ tôi thường hay đến, bộ bàn ghế đá này là do cha tôi đặt ở đây.” Thẩm Nhã Hinh kinh ngạc tròn mắt nhìn xung quanh, hèn chi ánh mắt cô ấy nhìn nơi này lại có chút cô đơn và hoài niệm, trở lại chốn cũ đối với cô ấy mà nói chắc cũng chẳng dễ chịu gì, ngồi ở đây có lẽ sẽ nhớ đến cha mẹ mà cô ấy không biết đối mặt ra sao chăng.

“Thật xin lỗi, tôi vốn không nên hỏi mà.” Thẩm Nhã Hinh áy náy nói.

Vẻ mặt của Bạch Uyển Minh vẫn cứ lạnh lùng sao ấy, nhưng rất kỳ lạ, vẻ lanh lùng của cô ấy không khiến người ta cảm thấy thiếu lễ độ, chỉ là phải cảm thán từ tận đáy lòng, người đẹp như thế có lạnh lùng cỡ nào đi nữa thì vẫn khiến người người ta mê mẩn, nhưng cách ăn mặc của cô hơi kỳ lạ, sao cô ấy luôn mặc đồ nam thế này? Tuy nhìn cũng rất đẹp nhưng thật tiếc cho những đường cong bị che lấp đi đó.

“Không có gì, chuyện cũng đã qua rồi.” Bạch Uyển Minh nghiên đầu nhìn Thẩm Nhã Hinh, cô vốn có rất nhiều điểm thắc mắc về chuyện Bạch thị và thái độ của Mạnh Dục Thành đối với công nghệ nhuộm vải bằng thảo mộc, đặt biệt là mọi chuyện về lý do khiến cho Bạch thị năm đó bị phá sản.

Khoảng thời gian đó cô bị đưa đi Ý để học tập, cha mẹ chẳng hề tiết lộ chút thông tin gì cho cô biết cả, đợi đến lúc cô phát hiện thì mọi thứ đã muộn. Người phụ nữ mơ màng hồ đồ này lại bỗng nhiên xông vào thế giới oán hận của cô, tuy cô ấy hơi lỗ mãng, nhưng Bạch Uyển Minh có thể nhận thấy được Thẩm Nhã Hinh thật sự muốn giúp Mạnh Dục Thành, là thật lòng muốn giúp cô và Mạnh Dục Thành tháo bỏ sự hiểu lằm với nhau.

Trực giác của phụ nữ rất chính xác, lần đầu tiên thấy Thẩm Nhã Hinh cô liền biết họ là một đôi, lúc này cô càng khẳng định hơn nữa, cô cảm thấy thật hâm mộ Mạnh Dục Thành, có thể kiếm được một cô gái toàn tâm toàn ý đặt anh vào trong lòng.

Nếu những chuyện đã giày vò cô suốt bao nhiêu năm này có thể hóa giải được thì cô cũng không ngại để Thẩm Nhã Hinh làm người dẫn dắt, thật ra cô là một người cực kỳ nhát gan, nếu không có Thẩm Nhã Hinh, e rằng cô sẽ không bao giờ mở miệng hỏi.

“Có lẽ tôi vẫn nợ Mạnh Dục Thành một câu cảm ơn cho một số chuyện mà anh ấy đã làm.” Cô ấy khẽ hất đầu về phía câu lạc bộ Văn Tuyền, “Nhưng thứ mà Mạnh Dục Thành nợ tôi nhiều hơn là một lời giải thích.”

“Tôi… những gì tôi biết cũng không nhiều lắm, nhưng tôi nhất định sẽ đem những gì tôi biết nói hết cho cô nghe.” Thẩm Nhã Hinh nắm chặt nắm tay, nói với vẻ rất quyết tâm.

Bạch Uyển Minh nhịn không được cười khẽ, Mạnh Dục Thành kiếm đâu ra một cô bé đơn thuần dễ thương thế này?

“Tôi sẽ tự đi kiếm cậu ta xác định lại, nhưng tôi muốn nghe cô kể trước những việc mà Mạnh Dục Thành đã nói.”

“Nhưng Văn Diệp Nhiên cũng có kể cho tôi nghe một số ít, tôi không nhớ rõ cái nào là của ai nói rồi, sao bây giờ?” Cái này không trách cô được, cô quả thật không phân biệt được cái nào là của ai kể rồi.

“Những thứ mà họ kể có điểm nào mẫu thuẫn với nhau không?”

“Hình như là không…”

“Thế thì cứ kể chung một thể luôn đi.”

Thế là Thẩm Nhã Hinh cố gắng đem những chuyện mà cô biết kể thật rõ ràng cho Bạch Uyển Minh nghe.

Thẩm Nhã Hinh cố gắng đem những chuyện mà cô biết kể thật rõ ràng cho Bạch Uyển Minh nghe, lúc kể xong lại không nhịn nói giúp cho Mạnh Dục Thành: “Cô Bạch, tôi quả thật cảm thấy Mạnh Dục Thành không có làm gì sai cả, vả lại cô xem, lúc này chẳng phải anh ấy đang cố gắng đẩy mạnh cho việc nhuộm vải thủ công sao? Tôi nghĩ giữa hai người đã có quá nhiều hiểu lằm rồi.”

“Kêu tôi Uyển Minh đi.” Bạch Uyển Minh đưa tay giúp Thẩm Nhã Hinh lấy miếng lá khô trên đầu xuống, cô còn phải đi xác định lại sự thật, nếu những gì Thẩm Nhã Hinh nói là đúng thì những thứ mà cô nợ Mạnh Dục Thành đâu chỉ là một tiếng cảm ơn, mà còn phải có tiếng xin lỗi nữa.

“Có thể sao?” Thẩm Nhã Hinh vui vẻ nhảy cẩn lên, cô ấy nói thế có nghĩa là cô ấy chịu hòa giải với Mạnh Dục Thành sao?

Thẩm Nhã Hinh lại ngập ngừng hỏi: “Thế cô sẽ quay về phòng thí nghiệm chứ? Nghe nói không có cô, ở đó đã trở nên rối tùm lum rồi.”

“Tôi vẫn cần chút thời gian.” Thấy Thẩm Nhã Hinh lộ vẻ thất vọng, Bạch Uyển Minh liền không nhịn được nói thêm: “Nếu sự việc quả thật như cô nói thì tôi sẽ xin Mạnh Dục Thành cho tôi quay về.” Cô bỗng nhiên hiểu được lý do tại sao Thẩm Nhã Hinh có thể ở bên Mạnh Dục Thành rồi, sự chân thành đơn thuần, không biết cách ẩn giấu suy nghĩ của mình, có lẽ Mạnh Dục Thành đã rất lâu rồi không gặp loại phụ nữ như thế chăng?

“Thế quyết định rồi nhé, đợi lúc cô quay về tôi sẽ đến chào mừng cô.” Thẩm Nhã Hinh cười tươi như hoa nói, chuyện của Mạnh Dục Thành với Bạch thị đã trở thành một cái gai trong lòng cô, nhưg giờ Bạch Uyển Minh nói như thế thì đồng nghĩa mọi việc đã có thể giải quyết rồi.

“Thế giờ cô cần kiếm anh ấy nói chuyện không?” Thẩm Nhã Hinh chỉ chỉ về phía câu lạc bộ, “Hôm nay không được, nhưng cô yên tâm, vì Bạch thị, tôi sẽ không câu nệ mặt mũi hay tự tôn gì ở đây nữa, hơn nữa Mạnh Dục Thành quả thật có ân đối với Bạch thị mà.” Để ý thấy bắt đầu có người ra ngoài, Thẩm Nhã Hinh nhìn đồng hồ đeo tay, họ thế mà đã ngồi nói chuyện hơn hai chục phút rồi sao, cô lè lưỡi làm một cái mặt xấu, “Tôi phải quay về rồi, nếu bị anh ấy phát hiện tôi không ở trên xe thì anh ấy nhất định sẽ nổi giận mất.”

“Ừ, quay về xe đi.” Bạch Uyển Minh gật đầu, vẻ lạnh lùng trên mặt bị ý cười che đi, cô là con gái một, vốn cũng rất muốn có được một cô em gái dễ thương, nếu năm đó cha mẹ cô sinh thêm một cô con gái nữa, chắc cũng sẽ dễ thương như Thẩm Nhã Hinh chăng!

Cô không nhịn được chấp tay lại, thầm cầu nguyện với cha mẹ, cô cuối cùng cũng có dũng khí đi đối mặt với sự thật rồi.

Ba bốn ngày sau cuộc nói chuyện với Bạch Uyển Minh, Thẩm Nhã Hinh ngày nào cũng mong chờ sự xuất hiện của bóng dáng màu trắng đó, Mạnh Dục Thành vẫn không phát hiện sự kỳ lạ của cô, nhưng Bạch Uyển Minh mà còn không xuất hiện nữa thì anh ấy nhất định sẽ phát hiện mất.

Nhân lúc đi lấy tài liệu, Thẩm Nhã Hinh chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống, haizzz, ngày chờ đêm chờ, cô thật sợ chờ đến hôm nào đó bỗng nhiên phát hiện mình bị biến thành một ‘Hòn vọng phu’ mất, thứ may mắn duy nhất là mấy hôm nay Mạnh Dục Thành đang bận rộn chuyện hợp tác với bên Pháp nên tạm thời vẫn không phát hiện những hành động kỳ quái của cô.

Thẩm Nhã Hinh vừa mới biết thì ra ông Khang Thái này không chỉ là một nhà thiết kế nổi tiếng, mà gia tộc của ông ta đang nắm trong tay đến hơn 30% chỉ số kinh tế của toàn Châu Âu.

Sắp đến giờ nghỉ trưa rồi, Thẩm Nhã Hinh cho rằng Bạch Uyển Minh sẽ không xuất hiện vào giờ ăn trưa đâu, thế là cô bắt đầu dọn bàn chuẩn bị xuống lầu ăn cơm, lúc Mạnh Dục Thành họp thì anh ấy sẽ không ăn cơn, vả lại cuộc họp quan trọng như thế sẽ cần đến sự xuất chinh của những thư ký cao cấp như Tống Kiến Đông, nên cô cũng chẳng có việc gì làm, đó cũng là một trong những lý do khiến cô ngày nào cũng đứng bên cửa sổ trông ngóng sự xuất hiện của Bạch Uyển Minh, cô quả thật là đang chán đến tận chân trời rồi, chán đến mức sắp điên luôn.

Ngoại trừ việc nhận điện thoại, sắp xếp lại tài liệu cho Mạnh Dục Thành thì cô căn bản cũng chẳng còn việc gì để mà làm, vì để giết thời gian, cô thậm chí ngay cả sách tiếng Pháp cũng xách đến công ty luôn rồi, theo đà này thì việc ký hợp đồng với bên Pháp là 99% rồi, nên nhân cơ hội này học nhiều chút tiếng Pháp cũng tốt.

Thẩm Nhã Hinh vừa định kéo cửa phòng làm việc ra thì cửa lại bị một người khác từ bên ngoài đẩy vào, hai người ở hai mặt cánh cửa đều bị dọa cho hết hồn.

“Woa, sao anh ở đây, hù chết em rồi.” Thẩm Nhã Hinh vỗ vỗ lồng ngực, trái tim vẫn đang nhảy bùm bụp, một phần là vì hết hồn, nhưng phần nhiều hơn là do vui vẻ.

Lúc Mạnh Dục Thành bận rộn thì cứ như con rồng thấy đầu không thấy đuôi, thỉnh thoảng có gọi điện thoại đến thì cũng toàn là những mệnh lệnh dặn dò không hề dịu dàng tí nào với cô, tỷ như ăn cơm đúng giờ, buổi tối không được xem tivi quá lâu, ngủ hoặc là ngủ sớm một chút, làm lúc cô nhận điện thoại thì cứ theo bản năng mà thẳng lưng ngồi cực kỳ nghiêm chỉnh bằng bộ dáng trông cực kỳ tức cười, nhưng ngay cả nhận được những cuộc điện thoại như thế thì cô cũng rất vui vẻ mà bắt máy.

Thẩm Nhã Hinh biết cô đã yêu sâu đậm người đàn ông này rồi, sự gặp mặt bất ngờ này như cây kim ghim vào lòng cô vậy, ghim thủng những nhung nhớ đang phồng dần lên trong trái tim, khiến cô không nhịn được chảy nước mắt, chỉ mới vài ngày không gặp mà cô đã nhớ anh như thế rồi.

Trong tình yêu, không ai có thể giữ được bình tĩnh cả, cho dù là một cô gái hoạt bát vui vẻ như cô cũng không thoát được ma chú đó, quay đầu nhìn lại thì phát hiện từ lúc cô gặp anh, nước mắt luôn đặt biệt nhiều, chẳng lẽ phụ nữ quả thật được làm từ nước sao?

“Khóc gì thế?” Mạnh Dục Thành sững người, đưa tay đóng cửa rồi ôm cô vào lòng.

Anh để cô ở lại phòng làm việc một mình khiến cô thấy tủi thân sao? Nhưng những cuộc đàm phán kinh tế lúc nào cũng khô khan phiền phức, anh mấy hôm nay cố gắng tăng ca cũng chỉ là muốn nhanh chóng giải quyết để ký kết được hợp đồng này rồi dẫn cô về nhà, nhưng kế quả lại khiến cô tủi thân rơi nước mắt rồi sao.

Mạnh Dục Thành ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô, hôn lên những giọt nước bên khóe mắt, dùng sự dịu dàng hiếm có để dỗ dành cô, cô ngoan ngoãn tựa vào lòng anh, không nhịn được hít sau vài hơi mùi vị của anh, anh không hút thuốc, lúc họp cũng có lệnh cấm hút thuốc, anh không bao giờ cho phép người nào hút thuốc trong phòng, nên trên người anh cũng không bao giờ có mùi thuốc lá khiến người ta khó chịu, cảm giác được mùi vị của anh bao bọc lấy rất tuyệt.

“Em mới không có khóc.” Thẩm Nhã Hinh bĩu môi không chịu nhận, nhưng giọng mũi nồng đậm đã tiết lộ tình trạng của cô lúc này.

“Không có? Thế cái này là cái gì, trời mưa rồi sao?” Mạnh Dục Thành cười nhạo cô, khẽ nhéo cái mũi vểnh lên của cô, “Xem này, khóc đến nổi mũi cũng sưng lên luôn rồi.”

“Thấy ghét.” Thẩm Nhã Hinh bị anh chọc cho bật cười, “Sao anh bỗng nhiên quay về thế? Buổi chiều không cần họp sao?” Mạnh Dục Thành nhìn dáng vẻ mong chờ của cô thì không nhẫn không nói: “Vẫn còn phải họp nữa, nhưng anh có nhiệm vụ giao cho em.”

“Sao anh bỗng nhiên quay về thế? Buổi chiều không cần họp sao?” Mạnh Dục Thành nhìn dáng vẻ mong chờ của cô thì không nhẫn không nói: “Vẫn còn phải họp nữa, nhưng anh có nhiệm vụ giao cho em.”

Haizz, thật không nên nhất thời mềm lòng hứa với cô tạm thời không công khai tình cảm mà, Mạnh Dục Thành anh từ khi nào thì phải phải lén lén lút lút như vậy chứ? Thậm chí ngay cả việc ôm bạn gái mình một cách quang minh chính đại cũng không được.

“Nhiệm vụ gì?” Thẩm Nhã Hinh mở to đôi mắt long lanh nhìn anh, việc mà cô nguyện ý làm nhất chính giúp anh chia sẻ công việc. Nhưng chỉ tiếc là năng lực quá có hạn, việc mà cô có thể giúp không nhiều, nên vừa nghe mình có nhiệm vụ cô liền quên đi sự buồn rầu lúc nãy, xém tí nữa là đã vỗ tay hoan hô rồi.

Mạnh Dục Thành lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ, tốc độ thay đổi của cô cũng quá ư là nhanh rồi, con người đơn thuần như thế nào mới làm được vậy cơ chứ, “Chiều anh sẽ hợp với người trong công ty, nên cần người tiếp đãi Khang Thái…”

“Để em, để em, đảm bảo sẽ hoàn thành nhiệm vụ một cách xuất sắc.” Chưa kịp đợi anh nói hết câu cô đã ngắt lời, chỉ sợ bị anh thu hồi quyền lợi, không phải chỉ là tiếp đãi một người bạn nước ngoài thôi sao, quá dễ rồi.

“Ừ, bữa trưa ông ấy muốn ăn những món nhạt một chút, lúc nãy có người góp ý nói gần đây có một nhà hàng làm những món hầm cách thủy rất ngon, em biết nhà hàng đó không?” Mạnh Dục Thành phủi những sợi tóc rối trên mặt cô xuống, ngón tay lưu luyến trên da thịt mềm mại của cô.

“Ừm, em biết chỗ đó, gần nơi này có nhà hàng nào ngon em đều biết hết.” Thẩm Nhã Hinh nói với vẻ đắc chí rồi bắt đầu kể cho anh nghe nhà hàng nào ăn món gì ngon, thậm chí ngay cả nơi nào bỏ nhiều bột ngọt cô cũng biết nữa.

Mạnh Dục Thành phì cười, “Em mới đến Dương Khải có bao lâu mà sao nhà hàng quán ăn nào em cũng ăn qua hết vậy?”

“Nào có đâu.” Cô nghịch ngợm nháy mắt với anh, “Có internet mà, quán ăn nào ngon đều sẽ được dân mạng giới thiệu, anh biết không, gần chỗ này có một tiệm làm bánh trứng trái cây rất là ngon, thần kỳ lắm luôn á, em lớn như vậy mà chưa từng…” Chiếc môi nhỏ nhắn đang liếng thoắng không ngừng bị một cánh môi dày bịt lại, Thẩm Nhã Hinh ai oán trách mắng: “Bên ngoài có người đó.”

Ôm lấy chiếc eo nhỏ nhắn của cô, Mạnh Dục Thành không nhịn được hôn sâu hơn nữa, cặp môi anh đào mê người trong mơ, còn có những chiếc răng ngọc của cô nữa… hô hấp bắt đầu trở nên gấp gáp, ngón tay anh vuốt ve dái tai mềm mại của cô, khiếng cô ngâm ra tiếng, đầu lưỡi quẫn quít đưa sâu vào trong khoang miệng cô.

Thẩm Nhã Hinh bị nụ hôn cuồng nhiệt này hôn đến mơ hồ đầu óc, nếu không phải được anh gắt gao ôm lấy thì e rằng cô đã té xuống mất rồi. Bỗng nhiên có một vật cứng nóng ép lên bụng dưới của cô, cô không nhịn được muốn lấy tay gạt nó ra, nhưng sau khi nghe thấy tiếng rít hơi của anh cô mới sực nhớ ra thứ đó là gì, cơ thể cô bỗng chốc cứng ngắt tại chỗ!

Gặp quỷ, anh đã cố gắng khắc chế bản thân như thế rồi mà cô còn cố ý chọc ghẹo anh nữa, Mạnh Dục Thành nắm lấy chiếc cằm nhọn của cô, ánh mắt thăm sâu nhìn cô: “Buổi tối về anh sẽ thu thập em, hay là… em muốn bây giờ?” Ám chỉ của anh đã quá rõ ràng, Thẩm Nhã Hinh không chịu nổi nữa bèn xoay mặt qua một bên không thèm nhìn anh, đáng ghét, ở đây là phòng làm việc đó, tuy rằng đã được ngăn cách bởi một cánh cửa, bên hông còn có một tấm kính lớn mà bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong nhưng bên trong lại có thể thấy rõ ràng mọi thứ bên ngoài ngăn cách lại, nhưng cô vẫn sợ bị người ta phát hiện mà.

“Đừng… bên ngoài có người.” Sự phản kháng yếu ớt của cô khi lọt vào mắt Mạnh Dục Thành lại thành quyến rũ mê người, anh xấu xa bấm khóa trái cửa lại, kéo cô qua bên tấm kính thủy tinh lớn.

“Anh làm gì vậy?” Hành động đột ngột của anh khiến cô đề cao cảnh giác, cô có dự cảm xấu!

“Làm cái này.” Anh bế bổng cô lên, rồi đưa tay vén váy cô, để cặp đùi thon dài trắng trẻo quấn lên eo anh, u cốc rất vừa khít mà đặt ngay nơi đó của anh.

“Đừng đừng, buông em ra đi.” Cô không dám la lớn mà cũng không dám làm hành động gì sợ phát ra tiếng, chỉ có thể tức giận nhéo vai anh, nhưng vai anh quá chắc, ngược lại khiến cho tay cô bị đau, anh định làm gì thế trời? Chẳng lẽ muốn cô ở đây… “Em còn nhúc nhích lung tung nữa thì anh làm thiệt đó.”

Lời uy hiếp âm hiểm của Mạnh Dục Thành khiếng Thẩm Nhã Hinh lập tức im lặng ôm cổ anh, nhỏ nhẹ cầu xin, “Chồng à, đừng ở đây mà, buổi tối người ta sẽ hoàn toàn nghe theo anh hết…” Cô không dám nhìn thẳng vào mắt anh, cũng không dám tưởng tượng tối nay sẽ ra sao, nhưng dù có làm gì đi nữa thì cũng tốt hơn là làm tại đây gấp trăm lần.

“Muốn em làm gì cũng được? Em đều sẽ ngoan ngoãn nghe theo anh?” Anh cười khẽ, nắm lấy tâm lý lo sợ của cô mà tiến hành ký kết một hiệp ước bất bình đẳng.

Thẩm Nhã Hinh do dự một hồi, hình ảnh bị anh ức hiếp lúc trước vẫn đang ẩn hiện trong đầu, nhưng Mạnh Dục Thành như đang cố ý nhấn mạnh sự tồn tại của mình vậy, phần eo khẽ dùng sức khiến cho hoa huyệt nhạy cảm bị đụng cho run rẩy.

“A… em hứa em hứa, mau thả em xuống.” Thẩm Nhã Hinh la lên, cô hạ quyết tâm đáp ứng yêu cầu của anh, chỉ cần bây giờ anh chịu tha cho cô là được, chứ cứ tiếp tục như vậy thì những người bên ngoài sẽ phát hiện mất.

“Ngoan.” Mạnh Dục Thành chậm chạp không nỡ mà khẽ ma sát qua lại ở eo cô, nhìn dáng vẻ cắn chặt môi không biết làm sao của cô, anh thật muốn cô ngay bây giờ mà, nhưng cuối cùng vẫn chỉ in một nụ hôn nhẹ lên môi cô rồi buông tay thả cô xuống, “Về nhà sớm chút, ngoan ngoãn đợi anh.” Thẩm Nhã Hinh nhanh chóng vuốt thẳng lại chiếc váy, chỉ sợ bị người ta nhìn ra được cái gì đó. Sau đó ngay cả mắt anh cũng không dám nhìn mà chỉ nhìn chằm chằm mặt đất nói: “Thế em đi trước đây.”

“Đi đi, Khang Thái đang ở phòng nghỉ của công ty dưới lầu 4, em qua đó kiếm ông ta.”

“Dạ.”

“Đợi chút.

“Sao vậy?” Thẩm Nhã Hinh nhìn anh.

Mạnh Dục Thành nở một nụ cười thấy ghét nhìn cô nói, “Mặt em đỏ chót à, tốt nhất là nên đi rửa mặt trước đã.”

Đáng ghét, ăn hiếp người quá đáng mà, Thẩm Nhã Hinh đi đến tầng 4 rồi mà vẫn tức giận mắng anh, người đàn ông này lúc nào cũng chọc cô để kiếm vui hết, con người trầm tĩnh trước mắt người khác với người đàn ông độc miệng hư đốn trước mặt cô khiến cô bị quay mòng mòng đến mức chóng mặt., chỉ hơi chút không để ý liền bị rơi vào cái bẫy xấu xa của anh ngay.

“Haizz.” Thẩm Nhã Hinh ngồi trong phòng VIP mát mẻ, trước mặt là những món ăn tinh tế, cô đã thở dài lần thứ N lần rồi, cô càng nghĩ càng cảm thấy Mạnh Dục Thành hồi nãy là cố ý, mục đích là để ép cô nói tối về sẽ nghe theo anh hết.

Thật đáng ghét, Thẩm Nhã Hinh phát hiện anh không chỉ thích thao túng cơ thể cô, mà còn thích khiếng cho cô phải chủ động đi làm một số việc khiến cô xấu hổ nữa, a a a a a a, càng nghĩ càng tức mà, sao anh có thể như vậy chứ!

“Thẩm tiểu thư không thích món ăn ở đây sao?”

Khang Thái không hiểu nhìn cô gái thanh tú trước mặt, cho dù thức ăn có ngon cỡ nào đi nữa mà bên hông lại có một người không ngừng thở dài thì cũng sẽ khiến người ta ăn không ngon miệng rồi.

“Không không, sao có thể chứ, món ăn ở đây đều rất ngon.”

Thẩm Nhã Hinh liền nhanh chóng xin lỗi, đưa tay mở nắp cái chung nhỏ trước mặt ra, cô chọn món bồ câu hầm với đương quy và táo đỏ, mùi vị rất tuyệt mà lại không ngán nữa.

Ngược lại, người la làng đòi ăn món thanh đạm là ông Khang Thái đây lại chọn món giò heo hầm với đậu phộng khiến cho Thẩm Nhã Hinh xém thì rớt mắt kiếng.

Khang Thái không hiểu nhìn cô gái thanh tú trước mặt, cho dù thức ăn có ngon cỡ nào đi nữa mà bên hông lại có một người không ngừng thở dài thì cũng sẽ khiến người ta ăn không ngon miệng rồi.

“Không không, sao có thể chứ, món ăn ở đây đều rất ngon.”

Thẩm Nhã Hinh liền nhanh chóng xin lỗi, đưa tay mở nắp cái chung nhỏ trước mặt ra, cô chọn món bồ câu hầm với đương quy, táo đỏ, mùi vị rất tuyệt mà lại không ngán nữa.

Ngược lại, người la làng đòi ăn món thanh đạm là ông Khang Thái đây lại chọn món giò heo hầm với lạc, khiến cho Thẩm Nhã Hinh xém thì rớt mắt kiếng.

“Ngon thì sao lại than thở hoài?”

Khang Thái gắp một miếng giò heo nhỏ lên, kỹ thuật cằm đũa của ông ta rất tốt, chấm với nước sốt đặt biệt của nhà hàng này mà ăn đến mức híp cả mắt.

“Không có gì, lúc nãy chỉ là đang suy nghĩ một chuyện khác mà thôi.” Thẩm Nhã Hinh cũng gắp một miếng thịt bồ câu đưa vào miệng thưởng thức.

“Đúng rồi, sao trên menu ở đây lại không thấy có vi cá, không phải người phương Đông rất thích ăn vi cá sao?”

“Ừm, giờ thì rất ít quán ăn nào còn bán vi cá nữa, bảo vệ môi trường mà, tôi cảm thấy như vậy rất tốt.” Vì miếng vi cá lại giết chết một con cá mập là việc tàn nhẫn cỡ nào, sao họ có thể xuống tay được chứ? Vả lại cô cũng không cho rằng vị cá có dinh dưỡng gì cao, chẳng qua chỉ là một dạng vảy cá mà thôi!

“Như thế rất tốt, Tổng giám đốc của các cô cũng là một người không tệ.” Không ngờ chủ đề của cuộc nói chuyện lại chuyển sang Mạnh Dục Thành, Thẩm Nhã Hinh đang vểnh tai lên nghe ông ta nói: “Cậu ta rất chú ý đến vấn đề môi trường, lúc chúng tôi đề nghị tăng số lượng đơn hàng thì bị cậu ta từ chối bởi lý do sẽ phá hoại môi trường nếu bất chợt gia tăng sản suất.” Khang Thái khẽ nhún vai, “Rất hiếm khi gặp người Trung Quốc nào lại chú ý đến vấn đề môi trường như thế.” Thẩm Nhã Hinh tuy rằng miệng thì nói việc công ra việc congi, nhưg thật ra trong lòng đang vui đến mức nở đầy hoa ra đấy, Mạnh Dục Thành ủng hộ quy trình nhuộm vải thủ công bằng thảo mộc cũng là vì thích ý nghĩa bảo vệ môi trường của nó, in ấn công nghiệp sẽ cho ra một lượng nước thải có lẫn nhiều chất hóa học lớn, nhưng nhuộm bằng thảo mộc lại không lo đến vấn đề này.

“Còn nữa, cô có biết anh chàng tên Văn Diệp Nhiên không?”

“Văn Diệp Nhiên? Nghe nói anh ấy ra nước ngoài rồi, ngài kiếm anh ấy có chuyện gì sao?” Bởi vì ông ta khen Mạnh Dục Thành nên Thẩm Nhã Hinh bỗng nhiên cảm thấy thật có hảo cảm với ông, cô chủ động nói: “Nếu có việc gì gấp thì có thể nhờ Tổng giám đốc giúp ngài liên lạc với anh ấy thử.” “Cũng không có chuyện gì gấp, dù sao cũng đã đợi nhiều năm như vậy rồi.” Khang Thái ngẩng đầu nhìn trời nói.

“Về việc tấm hình đó sao?” Thẩm Nhã Hinh tò mò hỏi, nếu ông ấy đã chủ động nhắc đến thì cô cũng muốn nhân cơ hội này để mà giải đáp thắc mắc trong lòng, người trong hình rốt cuộc là nam hay nữ đây?

“Đúng vậy, tôi nhờ cậu ấy giúp tôi tìm người trong hình.” Khang Thái lấy tấm hình trong ví da ra đưa cho Thẩm Nhã Hinh xem, “Lần đến Đài Loan này tôi đã quyết tâm phải kiếm được người trong hình rồi.”

Thẩm Nhã Hinh chớp chớp mắt, hỏi với vẻ e dè: “Tấm hình này có vẻ đã rất lâu rồi, ngàu không nhớ người trong hình tên gì và sống ở đâu sao?”

“Tôi nhớ hình như tên là Minh Minh.”

Minh Minh… cái tên này cho nam cho nữ đều được mà, như thế thì vẫn như không có đáp án thôi, nhưng Thẩm Nhã Hinh lại tiếp tục cố gắng, “Thế hai người gặp nhau ở đâu?”

“Ở vùng nông thôn.” Khang Thái thấy dáng vẻ như muốn ói máu của Thẩm Nhã Hinh bèn bất đắc dĩ bổ sung thêm, “Lúc đó người dẫn tôi về là bà ngoại, nhưng giờ ngoại đã mất rồi, mà những người khác thì đều không biết tôi và ngoại đã từng đi những nơi nào, nên tôi cũng chỉ có thể lục lọi trong trí nhớ để mà đoán nơi đó là vùng nông thôn mà thôi.”

Thì ra là vậy, “Thế… người trong hình là nam hay nữ?” Thẩm Nhã Hinh không nhịn được cứ phải hỏi vòng vo như vậy nữa nên bèn trực tiếp hỏi thẳng luôn.

“Sao tôi biết chứ.”

“HẢ?”

“Nhìn trong hình thì có vẻ là nam, nhưng trẻ em ở độ tuổi này vốn chẳng thể phân biệt được là nam hay nữ mà, nên tôi cũng chẳng biết.” Không ngờ vấn đề này ngay cả chủ nhân của tấm hình cũng không biết, Thẩm Nhã Hinh chịu bó tay rồi, tại sao ngay cả người đó là nam hay nữ cũng không biết mà lại dám chạy đến Đài Loan kiếm người chứ trời!

“Nhưng mặc kệ người đó là nam hay nữ đều là người mà cả đời này tôi muốn có được, người trong mộng của tôi.” Dù sao cũng là một người Pháp nên cũng không thoát khỏi bản tính lãng mạn được, màn tỏ tình đó của Khang Thái khiến Thẩm Nhã Hinh xúc động không thôi.

“Được thôi, mặc kệ là nam hay nữ, tôi đều chúc ông sớm ngày kiếm được người đó.” Nói xong rồi cô còn cười với vẻ xấu xa và tặng thêm một câu: “Nếu là nam thì ông chỉ đành dẫn cậu ta về nước mới cưới rồi.”

Khang Thái chưa kịp đáp lời thì có bóng người chạy đến cười lạnh và nói: “Người phụ nữa không biết xấu hổ này, chỉ với loại thân hình như cô đây mà cũng bày đặt quyết rũ Mạnh Dục Thành à?” Thẩm Nhã Hinh bỗng nhiên bị người ta mắng một cách vô duyên, cô đưa mắt nhìn thì thấy là một người phụ cao cao ốm ốm, trông chừng năm mươi mấy tuổi, trên người đeo rất nhiều trang sức đắt tiền, trên khuôn mặt được chăm sóc bảo dưỡng kỹ càng chứa đầy vẻ kinh bỉ.

“Bà là ai?”

Khang Thái nhíu mày, bản tính luôn tôn trọng phái nữa mới khiến ông không mắng chửi lại, bất kể là dạng người gì, chỉ cần đột nhiên cắt ngang cuộc đối thoại của người khác đều là hành vi thiếu lễ độ.

“Tôi là dì của Mạnh Dục Thành.”

Chu Ngữ Viên nhìn Khang Thái bằng ánh mắt khinh thường, bà đã phái người điều tra qua thân thế của hắn ta, hắn chẳng qua chỉ là một đứa con riêng mà thôi, chẳng có địa vị vững chắc nào trong gia tộc cả, “Đừng có nhiều chuyện mà nhúng tay vào việc nhà của chúng tôi, không liên quan gì đến ông cả.”

“Việc nhà các người?” Khang Thái mờ mịt hỏi lại, “Là tôi hiểu sai về văn hóa của người Trung Quốc sao? Dì của Mạnh Dục Thành cũng họ Mạnh à?” Thẩm Nhã Hinh dù là đang rơi vào tình trạng bế tắc như thế này mà cũng bị ông ta chọc cho phụt cười, trông dáng vẻ lịch lãm của ông ta thì ra là đang giấu nghề, chỉ dùng một câu nói thôi là đã khiến cho đối phương tức chết rồi.

“Hồ ly tinh, cô đừng tưởng rằng quyến rũ được một tên đàn ông ngoại quốc liền đắc ý, tôi nói cho cô biết, nhà họ Mạnh tuyệt đối không chấp nhận cho loại phụ nữ như cô gả vào đâu!” Thẩm Nhã Hinh bị bà mắng đến nỗi tức giận rồi, dù cho là ai đi nữa, bị người ta chỉ vào mặt mắng như thế thì sao mà nhịn được, “Quan hệ giữa tôi mà Mạnh Dục Thành là chuyện cũng hai chúng tôi, lúc này tôi đang tiếp đãi khách hàng quan trọng của công ty, vấn đề này phiền bà nói sao được không?”

“Bị Mạnh Dục Thành phân cho đi làm việc khác rồi sao? Ha ha, tôi còn tưởng cô thông minh lắm chứ.” Chu Ngữ Viên cười chăm chọc rồi nói với vẻ hả hê: “Mạnh Dục Thành giờ đang ở công ty gặp một cô gái ‘danh môn khuê tú’ đấy, hai nhà đều môn danh hộ đối, loại phụ nữ lai lịch không rõ như cô sao có thể bì được cơ chứ.” Từng câu từng chữ mà người đàn bà đó nói ra đều đang mắng chửi cô có thân phận không trong sạch, nhục mạ cô còn có thể, nhưng Thẩm Nhã Hinh sao có thể nhịn nhục để bà nhục mạ cha mẹ mình cơ chứ? Nhưng dù sao đi nữa thì người phụ nữ này cũng là dì của Mạnh Dục Thành, bà là trưởng bối, là người lớn hơn, “Bà nên nhanh chóng rời khỏi đi, nếu không tôi sẽ mời quản lý tới đấy.”

“Cô tưởng tôi muốn đứng ở đây sao? Thật là làm dơ chân tôi hết mà, tôi chỉ đến để nói cho cô biết một tiếng, khôn ngoan thì nên cách Mạnh Dục Thành xa một chút.” Chuu Ngữ Viên nói xong liền biết mất như một cơn gió.

Khang Thái và Thẩm Nhã Hinh bốn mắt nhìn nhau, thật không hiểu rốt cuộc là mô tê gì ở đây nữa!