Chương 9

Lúc Tô Tín đi ra khỏi phòng, trên tay ngoại trừ cái cặp còn có cái túi thuận đường đi mua ở quảng trường X hôm trước.

Đi được một đoạn đột nhiên anh ta dừng bước. Hé miệng cười cười đưa túi giấy cho tôi.

“Cho em.”

Tôi sợ giật bắn người, khẩn trương nhìn anh.

Dường như đoán được phản ứng của tôi, cười cười giải thích: “Không phải bom mìn gì, mở ra xem thử.”

Tôi mở túi giấy ra.một cái nón len màu hồng đan xen một đóa hoa màu trắng, rất đáng yêu. Tôi còn chưa kịp nghiên cứu kỹ lưỡng, Tô Tín đã giựt lại, đội lên đầu tôi.

Cố gắng đội lên lần thứ nhất, khó khăn đội lên anh ta vui vẻ nói: “Kỳ Nguyêt, đầu em to thật.”

Không đợi tôi trợn mắt nhìn, anh lại ra sức đội vào,.

“Thầy Tô! Đầu em còn đang bị thương!”

Không để ý tới tôi, nhìn nhìn cái đầu tôi, ánh mắt đảo đảo nói: “Được rồi, đi thôi.”

Tôi kéo cái nón xuống, bỏ vào túi giấy, trả lại cho anh hỏi: “Tại sao cho em cái này?”

Khi không không có việc gì mà quan tâm, không phải gian xảo thì cũng trộm cắp.

“Chẳng lẽ em không cần?” Anh ta cầm túi giấy, nhíu mày hỏi tôi.

“Tại sao em lại cần cái này?”

“Vậy tại sao hôm qua em trùm nón áo, không phải là vì trên đầu em có sẹo sao?”

Tôi 囧, hôm qua tôi trùm đầu là vì không muốn có quan hệ gì với Tân Hân, không phải vì vết băng trên đầu, anh ta vì cái này là để tâm, quả nhiên không phải người bình thường, suy nghĩ thật kì quái.

“Thầy, thầy nghĩ nhiều rồi, tâm tư của thầy thật là tinh tế hơn những cô gái khác nha.” Tôi cười nhạo anh ta.

Anh ta mắc nghẹn, im lặng một lúc rồi tiếp tục đi tiếp.

Tôi suy nghĩ cân nhắc trong lòng, Tô Tín đột nhiên tặng đồ cho mình, chắc là muốn dùng chính sách dụ dỗ, mật ngọt chết ruồi làm mình dỡ xuống phòng bị sắt thép của bản thân đây, sau đó sử dụng chính sách áp bức bóc lột, giăng bẫy một lưới bắt hết con người mình. Không được, mình nhất định phải tỉnh táo, kiên quyết chống lại, bảo trì lý trí.

Lúc này anh đưa cái túi cho tôi, nghiến răng phát ra hai chữ.

“Mang vào.”

“Tại sao nhất định bắt em mang?” Tôi vội vàng kháng cự.

“……..Che mưa.”

-_-|||

Tôi không nói gì, DiễnđànLêQuýĐôn.nhìn cái nón màu hồng hồng trong tay anh ta.

Anh liếc tôi, lạnh lùng nói: “Trên đầu em vẫn còn băng gạc, nhìn xấu quá tôi ăn không vô, nếu không thì, khỏi đi nha?”

Con bà nó, thì ra đại nhân anh ăn cơm phải nhìn đầu tôi, không nhìn cái bàn.

Tôi đoạt lấy cái túi, đội cái nón lên, chiến sĩ như tôi có thể bị giết, bị sĩ nhục nhưng không thể so sánh với đồ ăn được!

●●●●●●

Đây là lần thứ ba tôi tới “Cá”.

Lần này bà chủ không mở nhạc của Trần Khởi Trinh, trong không khí tràn ngập âm thanh của Lenka, mấy lọ thủy tinh trên cũng không còn hoa cúc mà đổi thành những đóa hải dụ tinh khôi, đặc biệt xanh tươi.

Ngoài ra còn gặp phải ngời quen – Tô Minh Á.

Cậu ta đi cùng với hoa khôi của hệ toán học Hàn Liễu, bên cửa sổ trong suốt sát đất, hai người tuần nam mỹ nữ như trong tranh bước ra.

Bọn họ ngồi gần cửa ra vào nên lúc tôi vừa vào cửa, cậu ta đã nhìn thấy tôi.

Cậu ta sửng sốt một lúc rồi đứng dậy khẽ cười, Hàn Liễu thấy thế cũng quay lại nhìn, cô ta coi như không thấy tôi, dịu dàng cười với Tô Tín người đứng sau tôi: “Chào thầy Tô.”

“Uh,” Tô Tín được chào hỏi cũng không cảm xúc gì, chỉ vuốt cằm gật đầu, trên mặt mang theo chút xa cách.

Tôi đang muốn trêu ghẹo Tô Minh Á một chút, không ngời Tô Tín đã đẩy đẩy tôi, ý bảo tôi đi tiếp.

“Thầy Tô, bạn gái?” Cô hoa khôi cẩn thận hỏi han, giọng nói nhẹ nhàng.

“Học trò.”

Tô Tín để lại hai chữ rồi cất bước tìm chỗ trống ngồi.

Tôi vội vàng theo sau, vừa ngồi xuống anh đã đưa menu cho tôi: “Em gọi đi, em sao tôi vậy.”

Khuôn mặt Tô Tín không chút thay đổi giao phó cho tôi, tôi thì vẫn còn nhìn nhìn đang đánh giá cái bản tuấn nam mỹ nữ kia, đột nhiên trong nháy mắt giác ngộ: Tô Minh Á, cậu ta cùng cô gái khác ăn cơm!

Tôi lật lật menu, ra vẻ không để ý chỉ thuận miệng nói: “Thật đáng ghét, Tô Minh Á cùng con gái khác ăn cơm.”

Tôi vừa nói vừa lén nhìn phản ứng của Tô Tín, quả nhiên không ngoài mong đợi, sắc mặt có chút biến đổi.

Tôi tiếp tục rèn sắt khi còn nóng: “Thầy Tô, chắc là thầy cũng không thích cô tay, thật là, đoạt lấy em trai của chúng ta.”

Tô Tín đặt cái muỗng nhỏ xuống, dựa vào ghế sofa mềm mại, ôm cánh tay, chăm chú nhìn tôi một phút đồng hồ,

“Kỳ Nguyệt, sao em luôn nghĩ muốn chiếm tiện nghi của tôi?”

“Em chiếm tiện nghi của thầy khi nào?” Tôi bất mãn nhíu mày.

Đôi mắt hẹp dài, lấy lại menu trong tay tôi, ánh mắt rét lạnh lướt qua tôi nói: “Minh Á trở thành em trai của em khi nào?”

Khí thế thật dũng mãnh, tôi vội vàng sửa chữa: “Không không, là em trai của thầy, một mình thầy, chỉ là một mình thầy.”

Anh ta nở nụ cười, cảnh xuân sáng lạng làm rực rỡ bao nhiêu tâm hồn, “Kỳ Nguyệt, đầu óc em được làm từ chất liệu gì nhi?”

“Vàng.”

Anh ta nói chết liệu, tôi lập tức nghĩ tới vàng.

“Uhm.”

Quả thật anh ta vui vẻ gật đầu, đối với đáp án của tôi cực kỳ hài lòng.

Tô Tín gọi hai phần bò bít tết tiêu đen rồi im lặng cúi đầu uống café xem tạp chí.

Hàn Liễu vẫn không ngừng đánh giá bàn bên này. Hàn liễu có bộ dạng rất điềm tĩnh, tóc dài, đôi mắt phượng nhếch lên, y hệt Tô Tín, xinh đẹp. Một cô gái như vậy mà trong đầu có thể chứa bao nhiêu vi phân và tích phân, nói thật, tôi cực kỳ hâm mộ.

“Thầy.”Không khí quá nặng nề, tôi gọi một tiếng.

“Hum?” Anh ta lật cuốn tạp chí, không ngẩn đầu lên, ngón tay thon dài cầm ly café, tao nhã nhấp một miếng.

“Thầy Tô, em cảm thấy được thầy và cô gái kia có tướng phu thê.” Tôi thuận miệng nói.

Phụt – Tô Tín phun café rồi.

Khép lại cuốn tạp chí, liếc nhìn tôi, anh bình tĩnh rút khăn giấy ra lau miệng, không nhanh không chậm nói: “Kỳ Nguyệt, em không chiếm được tiện nghi của tôi thì giúp người khác chiếm tôi hả?”

“Thầy Tô, có lẽ thầy có thể tha thứ cho mình tự yêu bản thân, nhưng mà em xem bên trong quán này, thì không thể tha thứ cho việc đói bụng ăn quàng.”

Tròng mắt anh đảo đảo, đôi lông mày nhếch lên, nheo mắt lại y chang như một con hồ ly.

“Đói bụng ăn quàng?”

“Cái này…….Kỳ thật là, em như vậy đâu có chỗ nào xứng với thầy, sao thầy có thể đói bụng ăn quàng như vậy.”

Tôi cười cười, dien⊹dan⊹le⊹quy⊹don⊹comnhưng tròng lòng thầm khinh bỉ chính mình 100 lần 1000 lần.

“Có lẽ vậy, muốn đói bụng ăn quàng cũng là tôi tự mình làm.” Tô Tín đặt cái muỗng xuống, nhún nhún vai nói giọng khoa trương: “Tôi lại ở đây ăn cơm trưa với em. Oh, I’m crazy!”

Tôi đang chuẩn bị mở miệng phản bác thì điện thoại trên bàn rung liên hồi.

Tô Tín hất hất cái cằm ý bảo tôi nghe điện thoại.

“Alo……..”

“Kỳ Nguyệt, cậu đi chết đi.” Âm thanh Tân Hân lớn vô cùng, muốn thủng màng nhĩ tôi, khẽ nhíu mày tôi đưa điện thoại ra xa một chút.

Tô Tín cũng có thể nghe được, anh buồn cười nhìn tôi, cầm ly nước lên nhấp nhấp miệng.

“Cậu đừng nói cho tớ cậu vẫn còn đang ngồi với Tô Tín, lâu như vậy làm tình cũng xong rồi!” Cô nàng vẫn không biết sống chết tiếp tục hét to.

Rất không may, thầy Tô của chúng ta lại tiếp tục phun café.

“…….Con quỷ này cậu nhỏ giọng một chút đi.”

Tân Hân hạ thấp âm thanh, nhưng cực kỳ phẫn nộ.

“Mới vừa rồi ra canteen ăn cơm, lại đụng hội trưởng các cậu, anh ta nói, nhắn lại với Kỳ Nguyệt, nhớ giao bản thảo cho tôi, trước khi tập san trường ra vào buổi chiều, cậu tốt nhất gửi vào mail cho anh ta, bằng không từ nay về sau họp thường kỳ cậu không cần đi!”

Tôi giơ đồng hồ đeo tay lên, 12h40.

Kỳ Nguyệt, bình tĩnh, mày phải thật bình tĩnh.

Tôi bình tĩnh cúp điện thoại Tân Hân, gọi cho hội trưởng.

“Kỳ Nguyệt!!!!!” Đầu bên kia gầm lên giận dữ: “Cô còn có mặt mũi gọi cho tôi à?”

“Cái kia………..Anh nghe tôi giải thích…….”

“Tôi không muốn nghe giải thích, về sau cô không cần gặp tôi nữa!”

Bên kia gầm xong rồi cúp luôn, tôi bất đắc dĩ để điện thoại xuống, vẻ mặt đầy lo lắng.

Tô Tín nâng mắt nhìn tôi, thờ ơ hỏi: “Sao thế, bạn trai à, thấy em đi ăn với tôi sao? Nổi giận rồi à?”

“Thầy, sức tưởng tượng của thầy đừng có phong phú như vậy được không? Dì Quỳnh sẽ mặc cảm đó.”

Anh ta cười cười rồi lại không để ý tới tôi nữa.

Tôi có chút phiền não, lúc mới vào học kì đầu tiên, tôi có phỏng vấn vào hội học sinh, trải qua nhiều trận chiến, không dễ dàng có được khen ngợi của học trưởng cho vào hội học tập, lúc bắt đầu thì rất nhiệt tình nhưng càng về sau thì càng không có hứng thú.

Đối diện, diendanlequydon。comTô Tín đang yên lặng xem tạp chí, dưới ánh đèn ấm áp, hàng lông mi dài cong vuốt đẹp đến mức kinh người, tư thái trầm ổn mang theo khí chất mê người.

Tôi nhìn anh, tâm tư phiền muộn từ từ bình tĩnh lại. Trong đầu tôi đột nhiên phát ra ánh sáng.

Gọi lại cho hội trưởng, không đợi anh ta mở miệng, tôi đã giành trước la lên: “Hội trưởng, kỳ này tôi không có viết bản thảo!”

Quả nhiên hội trưởng hét lên còn to hơn tôi: “Cô đã không viết còn ở đây nói lí lẽ gì!”

“Hội trưởng, anh có biết trường chúng ta mới mời một vị giáo sư anh tuấn, trẻ tuổi không? Tôi đã tính toàn sẽ đi phỏng vấn anh ta, lần này tuyệt đối sẽ giao bản thảo đúng hạn, anh đừng chấp nhặt những lỗi nhỏ này của tôi, cho tôi cơ hội đi.”

Hội trưởng hình như bị một tràng dài này dọa sợ, sau một lúc mới trả lời: “Cô đừng hòng lừa gạt tôi, vị giảng viên kia cực kỳ thanh cao khiêm tốn, tôi đã thử nhiều lần nhưng vẫn không chịu tiếp nhận phỏng vấn!”

Thanh cao? Khiêm tốn? Tôi nhịn không được phóng tầm mắt khinh thường đến người đối diện.

“Tôi nhất định làm được, mong hội trưởng hãy tin tôi!”

Bên kia trầm mặc một lúc rồi nói: “Tôi cho cô cơ hội lần này, Kỳ Nguyệt, đừng làm tôi thất vọng lần nữa!”

Tôi nghe anh ta nói àm trong lòng có chút chua xót. Đúng vậy, học kỳ này tôi đã làm cho anh ta thất vọng hơi bị nhiều.

Chờ tôi đặt điện thoại xuống, thở phào nhẹ nhõm nhìn Tô Tín đang cười như không cười, anh ta khẽ mở miệng nói: “Kỳ Nguyệt, hình như tôi cảm giác được tôi đang bị bán, còn phải giúp học trò mình kiếm tiền?”

“Thầy Tô, thì ra thầy có giác quan thứ 6 nha.” Tôi cười cười nịnh nọt.

Đôi chân mày anh nheo lại, có chút nổi giận nói: “Đừng có đánh trống lãng.”

“Thầy Tô, là em không đúng, nhưng mà việc này liên quan đến tiền đồ của em, thầy nhẫn tâm nhìn tiền đồ của học trò mình bị hủy đi sao?”

“………..” Anh nâng cằm lên có chút suy nghĩ, mỉm cười nói: “Nếu đã vậy, một đổi một, tôi không làm ăn lỗ vốn.”

Trong lòng tôi căng thẳng, xem tình hình này chắc là tên cầm thú này ỷ mạnh hiếp yếu rồi.