Chương 9

Văn phòng nhà xuất bản Lam Kình, Tổ Dĩnh và Gia Lệ đương thảo luận kế hoạch tuần san cho năm tới.

“Ách… Chuyện Sài tiên sinh kia… Bồ không tức giận sao?” Gia Lệ xin lỗi vì chuyện lần trước, đã mấy ngày rồi, cô ấy hết giận chưa nhỉ?

Tổ Dĩnh chuẩn bị đưa tài liệu cho Gia Lệ, nghe thế, liếc nhìn Gia Lệ một cái, lại cúi đầu tiếp tục chỉnh sửa, nói mát: “Tức giận? Mình đâu dám tức giận với đại tác giả như bồ chứ?” Cô cố ý làm thế, Gia Lệ quả nhiên căng thẳng.

“Này, nói vậy là sao?”

“Vốn dĩ là vậy mà ~~” Tổ Dĩnh nhún nhún vai, mỉa mai nói. “Dù sao thì, ngàn lỗi vạn lỗi đều là do biên tập tôi gây ra, dù sao thì, những tác giả như bồ đều rất có cá tính, muốn cái gì chúng tôi cũng đâu thể quản được, dù sao thì, nếu chọc cho các vị không vui, đến lúc đó họ buông một câu không viết nữa, cuối cùng chẳng phải tôi là người xui xẻo nhất hay sao. Bỏ đi bỏ đi, tôi đáng kiếp mà, tự tôi tạo nghiệp chướng…”

“Bồ, bồ đã nói vậy, mình cũng chẳng biết làm sao bây giờ.” Gia Lệ mếu máo, rất vô tội.

Tổ Dĩnh cười. “Này, đừng dỗi, trêu bồ chút thôi. Mình không để bụng nữa rồi, nhưng cũng vì chuyện đó, hại mình phải hẹn hò với Sài Trọng Sâm.” Haizzz! Uổng công rồi.

“Anh ta hẹn bồ?” Gia Lệ cười hì hì. “Anh ta hẹn bồ sao? Hắc hắc, anh ta thích bồ đó.”

“Hắc hắc ~~” Tổ Dĩnh cười híp mắt. “Không biết nữa, nhưng Bạch Bạc Sĩ bao ăn bao ở bồ lâu như vậy, lại còn giúp đỡ bồ, hắc hắc, anh ta yêu bồ hả?”

“Gì cơ, không biết nữa!” Gia Lệ thu dọn tài liệu. Không ổn, mau tránh!

“Ồ ~~ anh ta không yêu bồ, nhưng… Bồ yêu anh ta?”

“Này!” Gia Lệ kháng nghị. “… Chỉ là bạn bè.” Cô nói xong liền thấy chột dạ. Tình cảm với Bạch Bạc Sĩ vừa mới nảy nở, cô không muốn nói quá nhiều.

Tổ Dĩnh gật đầu, có tiếng chậc chậc. “Từ kẻ địch trở thành bạn bè, uhm uhm uhm, chắc hẳn đặc sắc lắm đây, hãy viết một bài miêu tả quá trình này đi.” Quan hệ giữa bọn họ rất mờ ám nha!

Không ổn! “Mình về đây.” Gia Lệ nhanh chóng nhét tài liệu cho vào túi.

“Hai người nắm tay chưa?” Tổ Dĩnh hỏi. Cô không tin cô nam quả nữ sống chung lâu như vậy, chưa phát sinh chuyện gì.

“Kế hoạch lần này rất thú vị.” Mau mau mau, bút cũng nhét vào túi.

“Một lần hai lần ba lần? Hay là trực tiếp bỏ qua bước ban đầu?”

“Tạm biệt!” Gia Lệ nhảy dựng lên, đẩy ghế ra bỏ chạy. Ai dè túi sách va phải cốc nước, làm nước bắn tung tóe lên chiếc váy của Tổ Dĩnh.

“Ừ ——” Tổ Dĩnh vẫn bình tĩnh duy trì tư thế ngồi đoan trang tao nhã, lẳng lặng nhìn xuống chiếc váy ướt đẫm.

Gia Lệ luống cuống. “Ách… Thật xin lỗi!” Vội lấy khăn giấy lau giúp Tổ Dĩnh.

“Gia Lệ!” Tổ Dĩnh quát.

“Á ~~” khỉ thật, tại sao chân tay vụng về thế, cô vội vã lau chùi chiếc váy.

“Gia Lệ.” Tổ Dĩnh gọi.

“Á ~~” cô luống cuống tay chân.

“Gia Lệ, hai người đã lên giường rồi.” Câu nói của Tổ Dĩnh không phải để hỏi.

Uỳnh! Những lời này như tia chớp bổ trúng xuống Gia Lệ, cô mặt đỏ tía tai ném khăn giấy đi. “Ổn rồi, mình đi đây, tạm biệt. Rảnh thì liên lạc, lần sau tám tiếp!”

“Chờ đã.” Tổ Dĩnh túm cô lại, ấn xuống ghế sô pha, ánh mắt sắc bén. “Chúng ta hãy thúc đẩy tình bạn một chút, kể cho nhau nghe tâm sự phái nữ, chia sẻ những bí mật nho nhỏ trong cuộc sống.” Hôm nay đúng lúc rảnh rỗi, phải tra hỏi cô cho rõ.