Chương 9

« Cậu ấy bị ám ảnh về một vụ tai nạn xe. Mất đi người mình yêu quý…Cảm giác ..ko dễ chịu chút nào ».

Từng lời nói của Huy như găm vào da thịt của Nhật.

Buốt giá !

Đúng rồi ! Mất đi người mình yêu thương quả ko dễ chịu chút nào…

Một giọt nước mắt vô thức rơi ra…

Đã bao lâu rồi…cậu ko khóc… ?

~***~

Ngày hôm nay đẹp quá. Gió dìu dịu thổi qua khung cửa sổ. Một vài bông hoa layơn nhỏ khẽ đung đưa theo chiều gió.

Chúng đang vui ư ?

Vui vì điều gì…trong khi…

– Hey ! Hỡi cô gái xinh đẹp. Đoán xem ta là ai đây.

Nó trố mắt nhìn vào kẻ lạ mặt phía đối diện.

– Siêu nhân ư ?

– Oh yes ! Ta chính là siêu nhân đây. Đặc biệt…ta là ‘siêu nhân ước’ , hôm nay, ta sẽ là siêu nhân ko công một ngày cho cô gái xinh đẹp đây. Cơ hội ngàn năm có một đấy. Ước đi nào !!! – Siêu nhân múa máy tay chân. Nhưng sao vụng về quá. Chắc bởi vì, siêu nhân này …chân dài quá…trong khi bộ quần áo siêu nhân lại quá chật.

Chậc…

Linh cười. Nụ cười thích thú .

Siêu nhân cũng cười toe .

– Hay là hôm nay đổi ngược lại nhá . Cô gái xinh đẹp phải làm theo siêu nhân. Được ko ?

– Làm cái gì ?

– Một ngày ko khóc nhé . Một ngày cười thật tươi.

Linh nhìn Huy .

Gật đầu .

Phải. Ngay lúc này đây. Nó cần Huy, cần cười với cậu bạn chí cốt .

« Một ngày cười thật tươi nhé ! »

~~****~~~

Chiều dần ngả xuống. Tiết trời se lạnh. Không gian như thấm đượm nỗi buồn của lòng người.

Nó ko khóc. Cũng sẽ ko buồn. Bởi lẽ, nó đã hứa với Huy…

Huy đèo nó trên chiếc xe đạp màu cam rực rỡ. Màu cam- màu của sự sôi động. Của lòng nhiệt huyết đang căng tràn …của Huy. Màu Cam cũng khiến nó cảm thấy ấm áp hơn. Nó yêu màu cam mà.

Nó cùng Huy lượn khắp thành phố. Hay nói chính xác hơn thì…Huy chở nó đi đâu, nó theo đấy. Càng về chiều, thành phố càng đông đúc, náo nhiệt hơn. Nó vẫn cứ ngồi sau xe Huy, tận hưởng cái cảm giác yên bình, dễ chịu ấy. Lòng nặng trĩu giờ đã vơi bớt buồn phiền.

Huy cũng im lặng. Có lẽ , cậu chỉ cần thế này thôi. Cậu chỉ muốn Linh luôn tin tưởng và có thể dựa vào bờ vai vững chãi của cậu bất cứ khi nào con bé cần. Như thế là quá đủ.

Con bé ngồi sau cậu lại khe khẽ hát. Chà! Giai điệu quen thuộc. Nó đã trở nên yêu đời trở lại chưa nhỉ? Chắc là chưa đâu. Thoang thoảng đâu đây trong lời nói của con bé, cậu vẫn có thể cảm nhận được nỗi buồn…

Lượn khắp buổi chiều. Huy đỗ xe trước bờ hồ. Hai đứa im lặng ngồi bên nhau.

– Hết buồn chưa?

– Chưa.

– Cười lên xem nào.

– Không cười được.

– Cậu hứa với tớ thế nào hả?

– Một ngày cười thật tươi?

– Thế mà cậu đã cười đâu.

– Cậu đã làm gì để tớ cười ?. – Linh nhìn Huy, cự nự.

À phải rồi! Quên! Cậu im lặng theo nó suốt từ chiều đến giờ mà.

– Lên Vincom đập gián nhé !

– Chán phèo à. Cậu ko nhớ là cậu thua tớ bao nhiêu làn rồi hở ?

– Lần này ngoại lệ. Mọi lần tớ toàn nhường cậu mà .

– Thôi đi. – Nó trề môi. Phản đối kịch liệt câu nói hoàn-toàn-sai-sự-thật của cậu bạn . Mà cũng ko thể ngờ, một con người hoàn hảo như Huy…lại luôn thua nó, trong tất cả các trò chơi ở vincom. Đặc biệt là đập gián. Tệ hại nhất.

Chủ nhật. VinCom đông khủng khiếp. Ấy vậy mà chúng nó vẫn len vào được một cách dễ dàng mới sợ chứ. Hay là mấy chị soát vé thiên vị cho Huy nhỉ ? Chà ! Có thể lắm. Nhìn mặt mấy bà chị là biết. Lù lù hai chữ « dại trai ! » trên trán kìa…

Nó cùng Huy bước tới bàn đập gián. Chuẩn bị chiến đấu.

– Hey ! lần này đừng hòng tớ nhường. – Huy cười toe.

– Xì – Nó trề môi. – Đừng dối lòng nữa. Tiếp tục chuẩn bị thua nhá.

Thế rồi, 2 đứa nó lao vào cuộc chơi quên ngày tháng… ý nhầm, quên giờ giấc. Và phần thắng. Dĩ nhiên ! Thuộc về Linh.

Nhưng mà cũng công nhận. Trò này vui lắm. Nó cười, cười nhiều là đằng khác. Cái miệng nhỏ xinh cứ toe toét ko ngớt.

Nó cứ đập, đập hết con này đến con khác. Luôn tay, nhanh…Mỗi con gián tựa như một nỗi buồn vậy, bay hết rồi. Bay đi để trả lại nụ cười như nắng mai của nó, như vốn dĩ nó phải thế.

Huy nhìn nó. Hãnh diện. Linh cười. Ha… Nhìn con nhỏ cười ko cười theo mới lạ.

Vui quá!

Huy thích nhìn thấy nó cười. Nó cười… đẹp lắm!

~~~~~~~~*********~~~~~~~~~

– Vui ko?

– Cũng vui.

– Cậu… đừng buông nữa nhé. Được ko?

– …

– Hứa đi nào. Vứt bỏ cái quá khứ đau buồn ấy đi. Sống tốt hơn với những gì mình đang có, như thế cuộc sống sẽ có ý nghĩa gấp nhiều lần.

– Có thể…vứt bỏ dễ dàng …thật sao?

– Đương nhiên rồi. chỉ cần cậu nghĩ đến những cái tốt đẹp nhất. Nghĩ rằng, mỗi ngày ta được sinh ra trên thế gian, được sống… đã là điều hạnh phúc và có ý nghĩa nhất rồi. Bên cạnh cậu vẫn còn rất nhiều người quan tâm tới cậu và…ko ai muốn nhìn thấy một Trần Hà Linh lúc nào cũng ủ rũ đâu.

– Nhưng…

– Mẹ cậu… đã rất đau lòng khi thấy cậu như thế.

– …

– Tớ cũng vậy. Ko dễ chịu chút nào đâu.

Nó vòng tay ôm ngang bụng Huy ( lúc này, Huy vẫn đang đèo nó), tựa vào lưng cậu bạn.

– Cho tớ mượn nhờ lưng cậu một chút nhé. Tớ buồn ngủ rồi.

Huy cười nhẹ. Tiếp tục đạp. Những guồng xe có phần nhẹ nhàng hơn. Chậm chạp hơn.

Dường như…con bé đã hiểu ra… “Giũ bỏ quá khứ buồn, sống tốt hơn với những gì mình có.” Nó ko cô đơn.

Trời ko trăng. Nhưng có sao. Lấp lánh cả một bầu trời. Ánh đèn đường chiếu rọi vào chiếc xe đạp màu da cam nổi bật đang lặng lẽ lăn trên đường. Bóng hình đôi trai gái in xuống mặt phố với bao suy nghĩ khác nhau. Nhưng sao… đâu đó..trên môi 2 người bạn trẻ…vẫn thấp thoáng nụ cười .