Chương 9 – Anh thích em

“Vậy anh có người trong lòng không?” Cô không buông tay mà truy vấn, cho dù không phải Chung Thi Âm, trong trường nhiều nữ sinh thích anh ấy như vậy, người người sáng lạn đẹp đẽ động lòng người, anh ấy là đàn ông con trai, phải có lúc động lòng đi.

Tình cảm anh em này khiến cho cô không thấy được tình cảm thật sự của anh. Anh biết, chỉ cần một ngày không giải trừ gông xiềng này, cô vĩnh viễn cũng sẽ không thấy được rằng, tâm tình anh cũng chí hướng về cô. Anh nhìn cô, suy nghĩ thật lâu. Đôi mắt cô lưng tròng nước mắt, biểu tình lo lắng khó nhìn. Sự lo lắng trong đôi mắt ấy cho anh hy vọng. Cô cũng để ý anh có hay không người trong lòng, để ý anh là không phải chỉ nhìn một mình cô. Có được loại để ý này, anh nghĩ, anh rốt cuộc có thể đem một lòng một dạ tình yêu này nói cho cô. Anh nhìn cô, vỗ về cô, dịu dàng mở miệng nói, “Anh, thực là có một người trong lòng.”

Tư duy của cô như thể trong phút chốc đã bị đông cứng lại, khiến cho cô không thể tự hỏi, anh ấy có người trong lòng, mà cô vẫn ỷ lại anh hai có người trong lòng! Bọn họ là anh em, mà hắn thế nào, sớm hay muộn cũng sẽ mang về cho cô một người chị dâu. Đây là điều cô đã sớm nhận thức được, nhưng là vì sao, lại có một khắc, cô không hy vọng như vậy. Bên người anh, ngoại trừ cô còn có nữ sinh nào khác đâu.

“Em không muốn biết cô ấy là ai chăng?” Anh đợi đã lâu cũng chưa nghe được. Như đã lường trước được vấn để, anh chỉ nhìn cô đang cúi đầu mà ngẩn người. Chính anh đã mở miệng trước.

“Không muốn.” Cô thấp giọng nói. Nếu có thể, cô vĩnh viễn không muốn biết người kia là ai, không muốn biết là ai cùng cô chia xẻ người con trai giống như thiên thần này.

“Nhưng là anh muốn cho em biết…” Anh nghĩ tới, tình yêu say đắm của anh đối với cô đã lấy đi lực nhẫn nại của anh. Rốt cuộc cũng đến ngày nào đó, anh sẽ không để ý đến cô có khả năng thừa nhận hay không mà bắt buộc cô phải tiếp nhận tình yêu của mình. Anh dịu dàng nâng cằm của cô lên, lại chạm phải ánh mắt trốn tránh của cô. Anh giữ khuôn mặt của cô trong tay, nhu tình bao trùm môi cô, tựa như trong ngày biểu diễn ở lễ Kỷ niệm thành lập trường hôm ấy, anh đã dùng hành động nói cho cô, người anh yêu là ai.

Cô mở to hai mắt nhìn, xấu hổ và giận dữ đổ ập vào trong trí não cô. Cô giãy dụa muốn rời xa thân thể anh, đánh vào lồng ngực anh, nhưng là cô, vẫn chìm thật sâu vào trong lồng ngực ấy. Không phải là cô chìm đắm, mà là anh không cho cô rời đi. Tay anh, môi anh, đều giam cầm thân thể của cô cả rồi.

Bạch Nhật Huyên nổi giận nhìn đôi mắt mê tình của anh, “Anh như thế nào có thể đối với em như vậy, anh làm sao có thể hôn em được?! Em là em gái của anh nha!!” Vuốt cô để trong ngực anh, phát tiết cảm xúc đầy tội lỗi trong lòng mình. Cô thế nhưng lại bị anh trai ruột hôn! Không phải biểu diễn, không phải hí kịch!

Bạch Nhật Tiêu ôm chặt thân thể không khống chế được của cô, “Anh đang muốn nói cho em biết người trong lòng anh là ai!” Cô ở trong lòng anh bất an giãy dụa, cô muốn cật lực đẩy anh ra, đây là điều anh không cho phép, “Huyên Huyên!! Anh thích em, người trong lòng của anh vẫn là em!” Anh hoàn toàn quyết tâm mà gần như quát lên đối với sự hoảng hốt của cô, cho đến khi cô bởi vì khiếp sợ mà ngừng giãy, anh mới có thể nhìn ánh mắt của cô, thâm tình nói, “Huyên Huyên, anh yêu em.” Anh, rốt cuộc đã có thể nói ra miệng lời nói đã nhịn rất nhiều năm, lòng tràn đầy chờ mong cô nhận tình yêu của mình.