Chương 9 – Cớ sao lại yêu

Vào dịp cuối tuần, công ty có tổ chức một buổi tiệc với quy mô lớn, toàn bộ Tập đoàn Dung Giang cùng nhân viên các phòng ban chi nhánh đều phải tham gia.

Lâm Nặc và Từ Chỉ An gặp nhau trong nhóm người đang chen lấn ở sảnh nhà hàng. Thế nhưng, hai người không ngồi chung chỗ mà cách nhau vài chiếc bàn, mỗi người ngồi chung với đồng nghiệp, uống bia diệt mồi, tình cờ ánh mắt cả hai giao nhau giữa không trung, ngay sau đó là vẻ mặt điềm tĩnh tự nhiên, phối hợp vô cùng ăn ý của hai người.

Tuy họ chẳng có sự bàn bạc trước với nhau, chỉ cảm thấy trong giai đoạn đầu, yêu nhau nơi công sở là một hành động có phần hơi trắng trợn.

Giang Doãn Chính chủ trì bữa tiệc.

Khi anh tới đã là giữa buổi tiệc, trợ lý đi theo sau, rõ ràng là vừa từ nơi khác đến nhưng điệu bộ cử chỉ vẫn rất tự nhiên, điềm đạm. Vừa lúc Lâm Nặc cúi đầu húp muỗng canh cá, nghe thấy tiếng bình luận bên tai, ngẩng đầu lên liền trông thấy anh đang đi ngang qua bàn cô, dường như ánh mắt hướng về phía cô.

Sau đó vang lên những tiếng kinh ngạc kèm theo đó là sự thận trọng. Lâm Nặc ngắm nhìn những gương mặt đang mỉm cười thì thầm to nhỏ của những bạn nữ đồng nghiệp, cảm thấy quá quen thuộc.

Fans ái mộ minh tinh nơi đâu cũng có nhưng ở Dung Giang thì Giang Doãn Chính là tâm điểm của tất cả.

Về điểm này thì không còn gì phải nghi ngờ.

Thế nhưng, trong khoảng thời gian này, mỗi lần nghe thấy các nữ đồng nghiệp bàn luận về Giang Tổng đẹp trai lại oai phong thế này thế nọ, cô cứ cảm thấy không kìm được suy nghĩ, ngoài công việc dáng vẻ Giang Doãn Chính vốn dĩ không như những gì bọn họ bàn tán.

Tan tiệc cũng đã hơn tám giờ.

Lâm Nặc vào nhà vệ sinh, lúc đi ra các bạn đồng nghiệp đều đã đi cách một quãng khá xa, Từ Chỉ An vẫn đứng đợi cô ngay cổng.

Cô mỉm cười, tiến đến phía trước vừa đi vừa thảo luận xem có nên tiếp tục dạo phố không, liền trông thấy chiếc xe rất quen thuộc đang trờ đến, dừng trước mặt hai người.

Quay đầu lại, Giang Doãn Chính đã đứng ngay phía sau, thân hình mảnh khảnh, đôi mắt vẫn sáng lấp lánh sâu thẳm.

Trăng sáng cao vòi vọi, trong làn gió đêm ấm áp đó, ba người nhanh chóng lướt qua vai nhau.

Lái xe là trợ lý tổng giám đốc Tiểu Từ, trông thấy thế, phản ứng đầu tiên của Lâm Nặc là nhanh chóng nép người sang một bên nhường đường, đồng thời cũng chào một tiếng: “Giang Tổng”. Còn Từ Chỉ An cũng đồng thanh chào cùng cô.

Giang Doãn Chính bình thản gật đầu, lập tức lướt qua hai người, ngồi vào hàng ghế phía sau.

Chiếc xe đen tuyền cùng với ánh đèn xe lướt đi. Lâm Nặc cúi đầu nhìn bàn tay đang kéo Từ Chỉ An. Chuyện vừa rồi cô chưa từng nghĩ, trước nay họ vẫn luôn giữ bí mật mối quan hệ của mình, vì sao lần này lại phá lệ trước mặt Giang Doãn Chính như vậy?

Thế nhưng, đó chỉ là việc ngoài ý muốn mà thôi nên cũng chẳng có gì phải suy nghĩ quá nhiều. Sau đó cả hai muốn dạo phố thì dạo, phải về nhà thì về. Dù sao mối quan hệ giữa Từ Chỉ An và cô chẳng phải là việc gì quá đỗi mất mặt.

Những dòng xe lướt nhanh trên đường cao tốc, đèn đường cùng đèn xe giao nhau tạo thành vô số quầng sáng. Giang Doãn Chính tựa người vào ghế, nhận hai cuộc điện thoại. Tiểu Từ đang lái xe thấy anh cuối cùng cũng rảnh tay, liền hỏi: “Giang Tổng, về thẳng nhà luôn ạ?”.

“Không”, Giang Doãn Chính suy nghĩ, rồi nói, ” Đến bệnh viện đi”. Đã qua thời gian thăm bệnh, nhưng bệnh viện vẫn bật đèn xanh, trước đây cũng nhiều lần như vậy dường như đã mặc nhiên cho phép Giang Doãn Chính đến đây bất cứ lúc nào.