Chương 9 – Hắn không trốn học

Hôm sau, Ninh Hiên có đến lớp. Khi hắn vắng mặt, tôi nghiến răng trừng mắt nhìn chằm chằm vào chỗ ngồi của hắn; nhưng giờ hắn đã xuất hiện, tôi lại trở nên thiếu bản lĩnh, đến liếc hắn một cái cũng không dám. Trong cả tiết học, tôi như người bị tật mắt lác, đưa mắt đảo qua nửa lớp là liền khựng lại. Thế nhưng tôi vẫn cảm nhận được có ánh mắt như tia X soi kỹ mình từ đầu đến chân, có khi nhìn thấu cả bữa ăn sáng sang nằm trong dạ dày tôi chứ chẳng chơi.

Mãi mới đến lúc hết giờ, tôi quyết tâm bỏ lại phía sau hàng loạt tiếng nhao nhao “cô ơi em có thắc mắc muốn hỏi”, chạy biến ra khỏi lớp như thể đang “buồn” lắm.

Thắc mắc? Câu hỏi của bọn chúng chỉ có xoay quanh chuyện riêng của tôi thôi, để chúng vây lấy sớm muộn gì tôi cũng lộ hết cả số đo ba vòng!

Qua mấy ngày tránh người như tránh quỷ như vậy, tôi bị tổ trưởng bộ môn gọi lên gặp.

Tổ trưởng nói với tôi đầy hàm ý: “Tô Nhã, có người phản ánh kỷ luật của lớp số 5 trong giờ Toán không được tốt, ảnh hưởng đến các lớp bên cạnh đấy!”

Tôi ấm ức lắm nhưng cũng chẳng biết nói gì. Nhà trường giao cho một đứa như tôi cái lớp khó bảo thế này, chẳng lẽ thật sự kỳ vọng tôi có thể trở thành nữ thần bất khả chiến bại quy phục lũ quỷ sứ công tử bột đó ư?

Ức chế trong lòng là vậy nhưng ngoài mặt vẫn phải tỏ ra khiêm tốn, tôi liên tục gật đầu tiếp thu, cam đoan: “Nhất định em sẽ chú ý! Sẽ chú ý ạ!”

Từ phòng tổ trưởng bước ra tôi mang theo nỗi ấm ức đè nặng trong lòng. Ra khỏi giảng đường, tôi ghé vào đình nghỉ phía Bắc vườn trường, muốn tìm một chỗ thoáng đãng để hít thở không khí trong lành. Tôi chán nản ngồi xuống, bắt đầu thở ngắn than dài, đau khổ thầm nghĩ rốt cuộc phải làm thế nào để thuần hóa được bọn thanh niên hoang dại quen thả rông kia trở nên ngoan ngoãn nghe lời đây?

Tôi đang ngồi ủ rũ thẫn thờ, bỗng bên tai vang lên tiếng nói: “Sao lúc nào chị cũng ngẩn ngơ âu sầu vậy?”

Toàn thân run lập cập, tôi suýt nhảy dựng lên. Quay đầu nhìn, lại là hắn! Ninh Hiên, thằng nhóc hệt như âm hồn ám tôi!

Tôi cố ra dáng cô giáo, nghiêm nghị hỏi hắn: “Đang trong giờ học, sao không ngồi trong lớp? Ở đây sốt cao không dậy được hả?”

Ninh Hiên nhếch mép cười, sau đó nhíu mày, nhìn tôi không dứt, nhìn đến lúc tôi sởn hết da gà mới chậm rãi mở miệng: “Chị né tránh tôi!” Không phải một câu hỏi, đây tuyệt đối không phải một câu hỏi mà chắc chắn là một câu khẳng định!

Tôi toan đứng lên đi chỗ khác, Ninh Hiên đưa tay kéo tôi lại. Như bị điện giật, tôi cố gắng chạy sang một bên, sau đó thở gấp nhìn hắn, luống cuống nói: “Tôi không trốn tránh cậu! Tôi trốn cậu làm gì! Cậu trốn học tôi còn chưa nói cậu đấy!”

Ninh Hiên đứng chắn trước lối ra của đình nghỉ, giải thích: “Hôm qua không phải tôi cố tình trốn học, tôi đi gặp Raines.” Nói đến đây hắn ngập ngừng dừng lại, rồi bỗng nhiên nhoẻn miệng cười đầy hấp dẫn, nói tiếp: “Sau này tôi không trốn học nữa, chị đừng có tránh tôi!”

Người tôi nóng hầm hập, khí nóng như xộc thẳng lên đầu. Cứ căng thẳng là ưu điểm miệng hùm gan sứa của tôi lại được phát huy tối đa. Tôi kiêu hãnh ngẩng cao đầu, nghiêm mặt nói với Ninh Hiên: “Học sinh Ninh Hiên này, tôi là cô giáo của cậu, cậu nên nghiêm túc một chút! Phải nhớ câu “tôn sự trọng đạo” nghe chưa!”

Ninh Hiên phì cười, nhìn tôi hồi lâu mới nói: “Nghe nói chị mới hai mốt, hơn tôi ba tuổi. Các cụ nói thế nào nhỉ? Gái hơn ba thần tài gõ cửa?” Bảy từ cuối của hắn nghe sao quanh co mập mờ vậy!