Chương 9: Hương vị hôn môi

Lăng Thanh Giám không dám tin vào tai mình, quay sang nhìn Mặc Yểm, lại quay sang nhìn Bạch Bạch – bộ dáng không giống đang nói đùa. Công tử phong lưu, kiến thức rộng rãi, mạnh vì gạo, bạo vì tiền, lần đầu tiên lộ ra vẻ mặt lúng túng trước mặt mỹ nữ.

Vô luận xét từ góc độ nào, tất cả lời Bạch Bạch nói đúng là sự thật. Chỉ là những lời nói, bình thường phần nhiều không được tự nhiên này, thốt ra từ miệng nàng, lại thản nhiên nói hết lần này đến lần khác với người ta hết sức tự nhiên, không thẹn thùng cũng không đắc chí, thái độ còn cực kỳ chăm chú, thành khẩn.

Bạch Bạch khiến Mặc Yểm phải nở nụ cười, bất mãn trong lòng hắn lập tức tan thành mây khói, liếc nhìn một cách đồng tình về phía gã đàn ông đáng thương bị rơi vào trận giao chiến với thiên nhân (*người trên trời) còn đang tự hỏi ý nàng nói là gì. Rồi hắn choàng lấy cái eo nhỏ của Bạch Bạch, tâm tình thật tốt nghênh ngang rời đi.

Cho đến khi Lăng Thanh Giám mất hồn tỉnh lại chạy ra ngoài cửa hi vọng đuổi theo phát hiện 2 người kia đã không biết đi đâu không khỏi một hồi uể oải

Bất quá xui xẻo của hắn ngày hôm nay không chỉ có thế, đang lúc hắn ngơ ngẩn nhìn lên bầu trời định biểu đạt nỗi thống khổ vì sai sót khi gặp giai nhân của mình một người trẻ tuổi đi tới cho hắn lời nguyền ác độc:

“Công tử, ấn đường của ngươi biến thành màu đen, trong vòng 3 ngày tới chắc chắn sẽ có tai ương máu chảy.”

Lăng Thanh Giám vừa nghe xong, trên mặt liền đều biến thành màu đen hết cả, tuy nhiên dù sao cũng là công tử gia đình quyền thế, được giáo dưỡng cẩn thận, không thể gây gổ tại đây được. Tiểu thư đồng bên cạnh giận dữ nói: “Yêu đạo từ nơi nào đến, dám tà thuyết mê hoặc người khác, nguyền rủa công tử nhà ta?”

Tiểu đạo nhân chỉ khoảng mười sáu – mười bảy tuổi, so với tiểu thư đồng cũng không lớn hơn là bao nhiêu, mi thanh mục tú (*lông mày thanh nhỏ, đôi mắt đẹp), diện mạo bất phàm, liếc nhìn lại, ngược lại còn thực sự có vài phần khí chất phong độ của tiểu tiên đồng. Nghe xong lời mắng của tiểu thư đồng, chỉ nhướng mày dương dương tự đắc :”Bần đạo cũng không nói bừa, vị công tử này xuất thân quý hiển, xem tướng mạo là người được hưởng toàn bộ cả ba phúc lộc thọ. Đáng tiếc tà tinh (*sao xấu) nhập mệnh, lúc hai mươi ba tuổi nhất định có một kiếp nạn lớn, chắc hẳn sẽ ứng đến trong 3 ngày này. Nếu có thể vượt qua kiếp nạn này, tự nhiên vận mệnh tiền đồ không ngại, từ nay về sau thăng chức rất nhanh, nhưng nếu không qua được……”

Tiểu đạo sĩ vừa nói vừa lắc đầu, không qua được cái này sẽ có kết quả gì, Lăng Thanh Giám và tiểu thư đồng đều nghe hiểu rồi liền bỏ ngoài tai, không cho người trước mặt là đúng, nhấc chân bước đi – ở đây nghe tiểu đạo sĩ nói hưu nói vượn, còn không bằng quay về chỗ chủ quán tìm hiểu qua lai lịch của đôi nam nữ.

“Đại kiếp nạn cái gì, ăn nói lung tung! Ngươi có chứng cớ gì?”

Tiểu thư đồng vốn không thường trở nên hung dữ cắn cảu, nghe vị tiểu đạo sĩ này lại một câu nói toạc ra tuổi của chủ nhân, cảm thấy cũng có chút mơ hồ. Tuy vẫn trừng mắt nghếch nhìn như trước, nhưng khẩu khí nói chuyện cũng không ít ôn hòa, điển hình ngoài mạnh trong yếu.

“Thiên cơ không thể tiết lộ.” Giọng điệu tiểu đạo sĩ vẫn phi thường, rất có thần côn phong phạm (*phong cách thần thánh), vừa nói một mặt lại vừa lấy ra lá bùa màu vàng từ trong lòng bàn tay, phía trên bùa vẽ một thứ có điểm giống con rùa đen, lại có điểm giống ký hiệu chim chóc cổ quái.