Chương 9 – Long tuyền nhất xuất tà ma khiếp. Đế địa âu dương diệt hoạn quan

Sáng ra, phu thê Chính Lan thức dậy thật sớm lo việc điểm tâm và hóa trang. Tố Bình mở túi bảo bối, lấy ra ba chiếc mặt nạ mỏng như cánh chuồn và hộp phấn màu. Chỉ sau vài khắc, Chính Lan biến thành một lão nhân lục tuần, tóc hoa râm. Tố Bình cắt tóc mình làm râu giả cho chàng. Còn nàng và Thi Mạn dịch dung thành hai hán tử trung niên, da mặt sạm nắng.

Thi Mạn bảo Hồng Quan Kim Xà giải tán xà trận. Ba người lên ngựa đi về hướng bìa rừng. Ra gần đến đường quan đạo, đã thấy người xe qua lại tấp lập. Đó là đám khách thương hồ cùng các xe hàng, đang vội vã đi đến bến đò để vượt sông Hoàng hà. Chính Lan vui mừng nhận ra lá đại kỳ của Phi Ưng tiêu cục. Họ cũng đang hộ tống một xe tiêu nhẹ đi lên hướng bắc. Lão nhân cao lớn cưỡi bạch mã, đi cạnh tiêu xa, chính là tổng tiêu đầu Phi Ưng Kiếm Dương Mẫn, anh em cô cậu của nhạc phụ chàng Giang Tô đại hiệp Du Huỳnh.

Trụ sở của Phi Ưng tiêu cục đặt ở Hoàng Châu, sanh ý không lấy gì làm thịnh vượng. Hôm đám cưới Chính Lan, Dương lão có theo Giang Tô đại hiệp đến dự.

Quí Thành Lâm thấy lão là biểu thúc của Trại Tây Thi Du Mỹ Kỳ, liền ngỏ ý giao toàn bộ việc áp tải hàng hóa của Quí gia trang ở mấy tỉnh Giang Nam cho Phi Ưng Kiếm. Lão ta vui mừng khôn xiết, càng biết ơn cháu rể Hồng Nhất Điểm. Bọn Chính Lan phi ngựa ra, chạy đến gần Dương Mẫn.

Chàng hạ giọng gọi:

– Dương biểu thúc, tiểu tế là Chính Lan đây.

Phi Ưng Kiếm bán tín bán nghi, nhìn chàng với vẻ e ngại. Chính Lan mỉm cười nhắc nhở:

– Hôm ấy, biểu thúc đã tặng cho tiểu tế và Mỹ Kỳ một cặp chim ưng bằng bạch ngọc.

Việc này người ngoài chẳng thể biết được, Phi Ưng Kiếm mừng rỡ nói:

– Lão phu ghé Từ Châu, nghe đồn hiền điệt tế áp tải thiên niên Hà Thủ Ô đi Bắc Kinh, dọc đường chạm trán Hồng hồ thập bát trại và Đào Hoa cung, lòng vô cùng lo lắng, không ngờ hiền điệt tế vẫn còn ở đây.

Chính Lan giới thiệu hai ái thê và hỏi:

– Biểu thúc hộ tống tiêu xa đi đến đâu?

Dương lão cười đáp:

– Nhờ sự tín nhiệm của Quí gia trang mà Phi Ưng tiêu cục nổi tiếng khắp Giang Nam, các tài chủ khác cũng đua nhau gửi hàng. Thực ra, cũng là nhờ oai danh Hồng Nhất Điểm đại hiệp của hiền tế đấy. Khi họ biết lão phu là chú vợ của hiền tế, càng bội phần tin tưởng.

Tố Bình cười khúc khích:

– Chắc chắn biểu thúc đã tiết lộ việc ấy?

Phi Ưng Kiếm đắc ý:

– Đúng thế, có được cháu rể như Chính Lan, tội gì phải giấu. Nhưng ta chỉ nói với các đại tài chủ thôi.

Lão hắng giọng rồi kể tiếp:

– Lần này lão phu được Hoàng tài chủ ở Thượng Hải ủy thác đem trăm cân bảo ngọc tây dương đến kinh đô. Số hàng này giao tại cửu hiệu của họ Hoàng, để bán cho các phi tần, hay tiểu thư nhà quyền quí.(9)

Chính Lan nghe lão nói sẽ đi Bắc Kinh, mừng rỡ kể lại nội tình và nhờ lão giúp đỡ. Tất nhiên, Phi Ưng Kiếm rất sẵn sàng. Thế là Phi Ưng tiêu cục có thêm ba tiêu sư nữa.

Như đã nói ở trên, sông Hoàng hà đổi dòng khi vừa qua khỏi thành Khai Phong, ngoặc xuống phía đông Tế Vinh, rồi theo hướng đông nam đổ vào hạ lưu sông Hoài, chảy ra Hoàng Hải. Vì vậy, bến đò sang sông rất gần với Tế Ninh. Phi Ưng Kiếm thấy Chính Lan không có vũ khí, liền sai người chạy vào thành mua một thanh kiếm thật tốt. Dương tổng tiêu đầu muốn tỏ lòng biết ơn cháu rể nên đã cao giọng bảo phó tổng tiêu đầu Phục Hổ Đao Hoa An: