Chương 9 – Mãi mãi

Sáng hôm sau dậy muộn là lẽ đương nhiên.

Vẫn là Dĩ Thâm đánh thức. Không biết anh đã dậy từ lúc nào, trông người rất chỉnh tề, tay cầm điện thoại di động của chị:

– Gọi em đấy.

Ôi. Mặc Sênh khó nhọc mở mắt, giơ tay đón điện toại từ tay Dĩ Thâm, vừa cầm máy đã nghe thấy tiếng chị Trần quát tháo loạn xạ:

– Mặc Sênh, cô biết bây giờ là mấy giờ rồi không? Chúng tôi đang ở sân bay đợi một mình cô. Đến nhanh lên, đừng có lề mề như rùa ấy, làm cho bao nhiêu người dài cổ đợi đây này – Chị Trần nói liền một hồi, giọng gay gắt.

Lúc này Mặc Sênh mới hoàn toàn tỉnh ngủ, nhìn đồng hồ trên điện thoại, vội bật dậy như phải bỏng. Vội vàng mặc quần áo, chạy đi lấy va li.

Dĩ Thâm cau mày, kéo tay ngăn chị:

– Em bình tĩnh nào, cài nhầm khuy áo rồi.

Trời đất! Mặc Sênh cúi đầu, nhìn những ngón tay thanh tú của Dĩ Thâm đang cài lại khuy áo cho chị. Sự ngượng ngùng bị cái vội vàng lấn át giờ bỗng trở lại, Mặc Sênh xấu hổ đỏ mặt.

– Được rồi – Cảm nhận bầu không khí thân thiết ấm áp bao quanh hai người, Dĩ Thâm gác lại suy tư riêng của mình, nhanh nhẹn cầm chìa khóa xe giục Mặc Sênh – Nhanh lên, lấy đồ đi, anh đưa em ra sân bay.

– Em không kịp mất – Đột nhiên Mặc Sênh im bặt, ngẩn người nhìn vật lạ trên ngón đeo nhẫn của chị từ lúc nào.

Một chiếc nhẫn bạch kim giản dị, thiết kế đơn giản, không hề cầu kì hoa mỹ, chỉ có những viên đá nhỏ xíu gắn thành hình tròn bao quanh những nét chạm trổ tinh tế, hết sức trang nhã, tự nhiên.

– Anh mua từ bao giờ thế?

– Không nhớ. Lâu lắm rồi, tối qua anh mới tìm lại.

Mặc Sênh giơ bàn tay lên, say mê ngắm nhìn cái nhẫn, nó hài hòa một cách kì lạ với những ngón tay thanh tú trắng muốt của chị. Dưới ánh mặt trời mùa đông, nó phát ra những tia sáng rực rỡ long lanh. Trong mắt Mặc Sênh cũng lấp lánh niềm vui như trẻ nhỏ.

– Em chỉ còn không đến mười phút! – Dĩ Thâm mỉm cười giục chị.

– Mười phút? Chết rồi! – Trong đầu Mặc Sênh lập tức hiện ra khuôn mặt cau có của chị Trần. Không kịp nói lời chia tay, Mặc Sênh xách hành lí chạy thẳng. Trong khi chạy không kìm chế được, thỉnh thoảng chị cúi đầu nhìn vào cái nhẫn lấp lánh trên tay, trong lòng trào dâng niềm hạnh phúc vô bờ.

***

HongKong

Đoàn đại biểu của tạp chí Tú sắc đi HongKong lần này là để đàm phán chuyện hợp tác với một tạp chí của HongKong. Vốn không liên quan đến Mặc Sênh nhưng do Mặc Sênh thạo tiếng Anh, nên họ đưa chị làm phiên dịch.

Do đã chuẩn bị chu đáo, cuộc đàm phán diễn ra khá thuận lợi. Ba ngày sau, hai bên đã ký hợp đồng hợp tác. Xong việc, cả đoàn kéo nhau đi shopping.

– Chúa ơi, sao đồ trang sức, đồ mỹ phẩm ở đây rẻ thế.

– Chết thật, cái dây chuyền đứng như thế này tôi mua ở nhà đắt hơn đến một ngàn – Chị Trần xuýt xoa tiếc rẻ.

Vốn chỉ định đi cùng Mặc Sênh không mua gì nhiều, vậy mà chị Trần mua bao nhiêu là thứ hơn cả Mặc Sênh. Họ đi ngắm nghía mua sắm suốt cả một buổi tối ở cái đất HongKong vốn không hề có ban đêm này. Kết quả ai nấy đều thấm mệt, còn mệt hơn cả mấy ngày làm việc vừa rồi. Về đến khách sạn, vừa vào phòng chị Trần đã nằm vật ra giường như người ốm nặng.

Mặc Sênh nhìn điện thoại trên bàn, do dự không biết có nên gọi cho Dĩ Thâm.