Chương 9 – Oan gia ngõ hẹp

Nếu trời cao cho bà mối thêm một cơ hội, cô nhất định sẽ xuyên về quá khứ, giữ lại bàn tay chuẩn bị gõ lên cửa phòng bên cạnh, ngậm ngùi nói với nọ: “Đừng gõ cửa!” Nếu phải thêm thời hạn vào sau câu nói ấy, Tô Tiểu Mộc hy vọng là – một trăm triệu năm!

Lúc này bà mối đã để hồn bay đi ngàn dặm. mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông trung niên với quần áo lộn xộn trong phòng mà khóe miệng giật giật. tư thế hiên ngang oai hùng ban nãy đã biến thành mây khói. Một lúc lâu sau, bà mối mới nặn ra được một nụ cười, miễn cưỡng kêu lên: “Trưởng phòng Liêu…” Cô ngàn tính vạn toán, nhưng không thể ngờ nổi, cuối cùng mình lại đích thân đi gõ cửa phòng ông trưởng phòng Liêu mà trước đó đã phải cố gắng né tránh. Hơn nữa, cảnh tượng trong phòng lại là như thế…

Trên người trưởng phòng Liêu đáng yêu, thân thiện, nhã nhặn, hiền lành… chỉ quây một cái khăn bông màu trắng, nhìn kiểu tóc hỗn loạn và vẻ mặt khó chịu, chẳng khó đoán ra ông ta đang muốn mở cửa mắng người. liếc vào trong phòng một chút, nét mặt, tư thế của cô mỹ nữ kia rất hay ho: “chỉ thấy hai cánh tay cô ta để trần, chăn mỏng che trước ngực, vẻ mặt hoảng hốt như chú nai con ai thấy cũng thương, đương nhiên còn thoáng nhìn được dáng người thướt tha, yêu kiều của cô ta.

Lúc này, hai kẻ trong phòng ngoài phòng đều cùng nhau hóa đá… mắt to nhìn mắt nhỏ. phá hỏng chuyện tốt đẹp của cấp trên, Tô Tiểu Mộc không muốn than trời oán đất nữa, mà chỉ muốn nhanh nhanh rời khỏi hiện trường. Nhưng hình như ông trời thấy tình cảnh này chưa đủ loạn, khi Tô Tiểu Mộc đang suy nghĩ hai chữ “bye bye” phát âm thế nào, phải chạy trốn theo đường nào thì lại có tiếng cửa mở. trước khi bà mối kịp phản ứng thì đã nghe thấy giọng nói nhẹ nhàng của Hạ Hà Tịch: “Chuyện gì thế?”

Nghe thấy thế, bà mỗi thẫn thờ quay đầu lại, lại hận không thể chọc mù hai con mắt của mình thêm lần nữa. No, lại là hình ảnh mỹ nam cởi trần, chỉ quấn khăn tắm màu trắng. Tô Tiểu Mộc đỡ trán, đang muốn Hạ Hà Tịch về phòng thì con cáo họ Hạ đã nhìn qua chỗ cô đứng, thấy cảnh tượng trong phòng.

Trong chớp mắt, Hạ Hà Tịch kinh ngạc kêu lên: “Trưởng phòng Liêu?”

Vừa nghe thấy thế, bà mối tay còn đang đẩy Hạ Hà Tịch về phòng cũng ngẩn ngơ cả người: “Hai người quen nhau à?”

Trưởng phòng Liêu quả nhiên không hổ danh là lãnh đạo, năng lực phản ứng không ai bì kịp. Chưa tới một cái chớp mắt đã thể hiện bản lĩnh lãnh đạo, vừa cười rung cả đám mỡ trên bụng bia, vừa lên tiếng chào hỏi: “Ôi, đây không phải là Tổng giám đốc Hạ sao? cậu cũng đi nghỉ à?”

“Vâng” con cáo họ Hạ nhìn chăm chăm vào gương mặt đang đần ra của bà mối, lại nhìn sang trưởng phòng Liêu, thầm suy tính, rồi nở nụ cười: “Cuối tuần lên núi nghỉ ngơi, tiện thể đưa con nhóc này đi ngâm suối nước nóng.” Còn chưa nói xong, anh đã khẽ kéo bà mối đứng lại gần mình, làm ra vẻ giật mình nghĩ ra điều gì đó: “À, còn chưa giới thiệu với trưởng phòng Liêu, đây là em gái tôi.” Nói xong, Hạ Hà Tịch lại cố ý liếc qua đẹp đang vô cùng hoảng sợ trong phòng, nhếch môi nói: “Trưởng phòng Liêu cũng đưa con gái nuôi với ngâm suối nước nóng sao?”

Trưởng phòng Liêu nghe thấy vậy thì cười to: “Tổng giám đốc Hạ thông minh thật!”

Bà mối nghe xong thì im lặng. Đúng là cao thủ so chiêu khác hẳn với người thường, con cáo họ Hạ thật sự rất thông minh, ngầm giải vây cho trưởng phòng Liêu. Tô Tiểu Mộc đang thần người suy nghĩ thì lại thấy trên đầu mình nặng nặng, ngẩng lên thì thấy con cáo họ Hạ đang gác tay lên đầu mình: “Con nhóc này đang mơ mơ màng màng, chắc chắn là uống nhiều rượu rồi gõ cửa nhầm phòng. Nhưng con bé không nhớ dai, chỉ cần tỉnh rượu là quên hết.”