Chương 9 – Thợ săn chò đợi

Đồng Yên do dự nhận lấy điện thoại, trong điện thoại truyền đến giọng nói quên thuộc: “Đồng Yên! Tư Triết là bạn anh, hôm nay anh có việc bận không thể đến được, anh đã nhờ cậu ấy đến đưa em đi bệnh viện thay thuốc.”

“À, vâng. Được.” Đồng Yên ngoan ngoãn đáp.

“Mấy ngày tới anh cũng sẽ rất bận, nếu còn cần đến bệnh viện thay thuốc nữa thì em cứ nói với Tư Triết.”

“Vâng.”

Lăng Khiên ở đầu bên kia bỗng nhiên nói nốt một câu: “Nếu có thể đi thì cũng đừng để cho cậu ta ôm.”

Mặt Đồng Yên đỏ bừng, có chút lúng túng đáp một tiếng, sau đó trả điện thoại lại cho Lục Tư Triết.

“Thật không tốt. Mờ anh vào.”

Lục Tư Triết cầm lấy điện thoại, cười cười, đi vào trong phòng. Đồng Yên rót một chén trà cho anh, rồi trở về phòng ngủ thay quần áo.

Mười mấy phút đồng hồ sau, hai người ra khỏi nhà, vào thang máy. Lcuj Tư Triêt nhìn cô cười đến mập mờ không rõ.

Đồng Yên nhíu mày, không hiểu hỏi anh: “Lục tiên sinh, có chuyện gì sao?”

Lục Tư Triết nhìn chân cô một chút, cười khẽ: “Lăng Khiên nói là nếu thấy cô bước đi có nhíu mày sẽ cho tôi ôm cô lên xe. Tôi đang quan sát.”

Đồng Yên nháy mắt mặt đỏ bừng, cúi đầu cảm thấy quẫn bách không dữ, oan ức nói: “Thực ta tự thôi có thể đi được, anh ấy không cần ôm tới ôm đi, còn không cho phép phản đối. Thực sự bá đạo muốn chết.”

Tư Triết gật đầu, tỏ vẻ đồng ý: “Cậu ta nổi danh bá đạo. Tôi đôi khi cũng bị hắn chọc giận gần chết.”

Đồng Yên nhìn anh mãnh liệt gật đầu, cảm thấy có đồng minh: “Đúng vậy. Không để ý đến cảm giác của người khác một chút nào. Mình muốn thế nào thì mọi việc phải thế đấy.”

Trong suốt đường đi, hai người nháy mắt tìm chung được chủ đề, chính là không ngừng khinh bỉ Lăng mỗ, huống chi Tư Triết đem chuyện ở đại học kể cho Đồng Yên nghe, chọc cho Đồng Yên không ngừng thoải mái cười to.

Từ bệnh viện đi ra, Tư Triết nói muốn cùng cô ăn cơm trưa, Đồng Yên hớn hở đáp ứng. Cô cảm thấy Tư Triết là một người ôn hòa, nho nhã lễ độ, so vớt cái người kia thì sống chung còn tốt hơn nhiều.

Sau khi ăn xong, Lục Tư Triết đưa Đồng Yên trở về nhà, sau đó lái xe trở lại công ty.

Tập đoàn Viễn Đông. Phòng làm việc của Tổng tài.

Lục Tư Triết không có gõ cửa mà trực tiếp đi vào trong phòng.

Sau bàn làm việc, người đàn ông đang nhìn vào màn hình máy vi tính, dường như mạn bất kinh tâm mở miệng: “Cô ấy thế nào?”

Tư Triết ngồi đối diện với Lăng Khiên, cầm lấy điện thoại của anh gọi nội tuyến, muốn một ly café rồi mới mở miệng: “Khôi phục rất tốt. Hai ngày nữa là khỏi hẳn.”

“Ừ.” Lăng Khiên đáp một tiếng, sau đó đưa cho Tư Triết một phần văn kiện, rồi nói: “Mấy cái này dành cho cậu.”

Tư Triết nhận lấy rồi để qua một bên, hiển nhiên là không có hứng thú cùng anh thảo luận công sự.

“Cậu không hỏi xem tớ đối với cô ấy như thế nào sao?” Giọng nói có chút trêu chọc Lăng Khiên giương mắt khiêu mi nhìn anh: “Cậu có ý kiến gì? Ít chú ý tới cô ấy thôi, nếu không tớ giết cậu đấy.”

“Vậy sao? Săn thú với con mồi là một chuyện rất bình thường mà.”

“Mẹ kiếp! Cậu không có chuyện gì khác để nói thì cút ra ngoài cho tôi.” Giọng nói của Lăng Khiên rất không có thiện ý.

Lục Tư Triết trên mặt cười khẽ. Anh đối với việc có thể chọc chuyện tình của Lăng Khiên đến bây giờ không biết mệt. Kể từ khi vô tình thấy ảnh Đồng Yên trong ví da của Lăng Khiên, anh thỉnh thoảng lại dùng việc này khiêu khách hắn, lần này thấy người thật rồi, nếu không hùn hăng đùa giỡn hắn một phen, kia cũng không biết từ bạn tốt phát âm thế nào.