Chương 9 – Tôi, chồng và tình nhân của chồng cùng ngủ một giường

Xin chào anh Diệp Khuynh Thành!

Tôi thường đọc mục hòm thư của anh, trong đó luôn đề cập tới kẻ thứ ba, phản ứng của các bà vợ luôn rất mãnh liệt, làm ầm ĩ tan cửa nát nhà, cả ba đều đau khổ. Thực ra tôi nghĩ cũng có một cách giải quyết khác. Tôi tình nguyện chia sẻ kinh nghiệm của mình cho các chị em khác đều biết.

Tôi và chồng tôi đều là dân nghiện Internet. Eric là người Tứ Xuyên, rất thích Rock và cuộc sống lang thang. Anh ấy luôn nói mình là một con chim không có chân, không thể đậu lại được, nhưng vì tôi, anh ấy đã tới Thường Châu. Thường Châu quá nhỏ, tôi nghĩ anh ấy hẳn rất cô đơn. Năm ngoái, anh ấy cùng bạn bè mở một quán bar ở Thượng Hải, muốn duy trì lí tưởng âm nhạc của mình. Nhưng chủ đầu tư là một người đàn ông chỉ nghĩ đến tiền, không nghĩ đường dài. Sau khi khó khăn duy trì được vài tháng, tất cả rã đám. Tôi cũng tới tiệm để phụ giúp (tôi là giáo viên tiểu học, công việc rất bận, chỉ tới tiệm vào cuối tuần) và phát hiện có một cô gái tên Ann trong tiệm, rất thân mật với chồng tôi. Tôi cũng nói đùa nhắc nhở chồng.

Sau khi tiệm bar đóng cửa, Eric quay về Thường Châu nhưng điều khiến tôi bất ngờ là anh ấy mang theo cả Ann. Anh ấy nói rằng Ann muốn tìm việc ở Thường Châu, không đủ tiền thuê phòng. Hồi đầu Ann ngủ trong chiếc giường nhỏ ở phòng khách nhưng cứ tới nửa đêm, Eric lại lẻn ra giường cô ta. Có thể họ cứ ngỡ tôi không hề hay biết, nhưng thực ra lần nào tôi cũng tỉnh, nghe mọi thứ rõ mồn một. Đây là tình huống không có khả năng xảy ra trong sách, trong hiện thực và trên truyền hình. Nói thật, tôi cứ ngỡ mình như mơ ngủ. Mặt khác, người đàn ông nào lại không muốn mình như nhân vật đa tình nhiều vợ Vi Tiểu Bảo trên phim? Eric cũng như vậy. Tôi hi vọng anh ấy sẽ vui vẻ. Ann và tôi là những người phụ nữ cùng say đắm một người đàn ông, có tiếng nói chung, như vậy thêm một người bạn cũng tốt chứ sao? Mặt khác, Eric cũng từng nói với tôi về thân thế của Ann. Cô ấy vẫn là một đứa trẻ, không nên sống lang thang, không bố mẹ, không ai yêu thương. Tôi ngây thơ nghĩ thầm tôi có thể cho cô ta một gia đình, cho cô ta hơi ấm, có thể học cách tự lập, tìm được người mà cô ta thực sự yêu thương, bắt đầu một cuộc sống bình thường. Sau đó, trời lạnh dần, cô ta rất tự nhiên chuyển luôn sang giường chúng tôi ngủ. Tôi nằm bên phải Eric, cô ta nằm bên trái. Ann luôn nói đó là một gia đình kì lạ nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ vậy. Tôi chỉ muốn dùng tình yêu thương để bao dung và lí giải cô ta.

Một thời gian sau đó, ba người chúng tôi thực sự rất vui vẻ. Mỗi sáng tôi đi làm từ 7 giờ, chiều 5 giờ 30 tan ca. Khi về đến nhà, nhà cửa đã được quét dọn sạch sẽ, quần áo đã giặt, cơm nóng canh ngọt đã bày sẵn trên bàn chờ tôi. Eric gắng hết sức cùng đối xử với chúng tôi như nhau. Tôi cũng gắng đối xử tốt với Ann, tuy không có tiền nhưng vẫn thường đáp ứng những yêu cầu nhỏ của cô ta như mua quần áo, những thứ lặt vặt, làm sinh nhật cho cô ta…Nhưng vẫn có mâu thuẫn. Cô ta yêu Eric, tình yêu là một thứ ích kỉ. Cô ta muốn độc chiếm Eric nên rất hận tôi nhưng lại không thể hận được những mặt tốt của tôi. Đồng thời cuộc sống chung của ba người cũng nhiều gánh nặng. Tôi bắt đầu thấy thêm một người không chỉ đơn thuần là thêm một đôi đũa. Kết quả tới cuối tháng, tiền điện, tiền nước, tiền điện thoại, tiền gas… đều tăng lên rất nhiều, khiến tôi kinh ngạc. Ann luôn nói muốn tìm việc nhưng rút cục không tìm. Tất nhiên Thường Châu rất nhỏ, cũng không dễ tìm việc nhưng cảm giác của tôi lúc đó là tôi đã nỗ lực vì gia đình này nhưng cả hai bọn họ không hiểu cho nỗi khổ của tôi.