Chương 9: Uyển Nhi! Cô định phá nát nhà tôi à

Hàn Phong bảo rằng tòa thành này có tên là Thiên Băng thành. Tòa thành to lớn , khuôn viên rộng đến mức làm tôi không phân biệt được đây là nhà hay là một nơi huyền bí tuyệt vời dành cho bậc tiên thánh.. Đây là lần đâu tôi có thể tận mắt nhìn thấy một tòa thành nguy nga tráng lệ đến như vậy, nơi này yên tĩnh tuyệt đẹp, tôi có cảm tưởng như đang đứng trước thiên đường xinh đẹp. Tôi bước xuống xe thảng thốt khi đang đứng trước một kiến trúc đồ sộ, dọc đường đi tơi nhìn khắp nơi kinh ngạc nhiều hơn là vui sướng . Tòa nhà được xây dựng theo kiến trúc kiểu Pháp đặc trưng, ngôi nhà có hai cột trụ lớn bằng đá cao vút, hai bên cửa chính và ban công chính ở tầng năm.

Cánh đồng hoa với nhiều màu sắc đang vương lên hứng lấy những tia nắng vàng dịu của buổi chiều tà. Nhưng sao ở đây chỉ có trồng một loài hoa ly. Không mấy quan tâm cho lắm , tôi rảo bước đi tiếp trên con đường dài.

– wow đẹp quá. Tòa thành này thật sự rất đẹp

Hàn Phong nhìn tôi mĩm cười không nói gì lẳng lặng bước sau tôi.

Mặt trời đang dần khuất bóng sau đám mây đỏ rực. Nhiều mây đỏ bao vây lấy tòa thành Thiên Băng tựa như nơi bồng lai tiên cảnh. Hoa thơm ngát hương, cỏ non ngào ngạt đài phun nước to lớn vẫn phun đều đều.

Ông mặt trời chiếu nhẹ những tia nắng ấm xuyên qua những tán cây xanh bóng, hồ nước xanh ngắt một màu làn sóng gợn nhè nhẹ; không khí thật nên thơ đầy mộng ảo. Người hầu mặc bộ quần áo trắng tinh tươm xếp thành hàng dài nối đuôi nhau tiến ra. Tất cả khung cảnh nơi đây biến tôi thành một cô bé may mắn được bắt đầu sống ở một nơi như thiên đường.

Một người đã lớn tuổi trông như vị quản gia bước đến hiền từ nhìn tôi. Ông quay sang nói với Hàn Phong:

– Thiếu gia, cậu về rồi à?

Hàn Phong nhìn ông rồi nói:

– Ừm. Cô ấy là Uyển Nhi sau này sẽ sống ở đây, mọi người hay gọi cô ấy là cô chủ.

Người hầu kính cẫn đáp:

– Vâng, thưa thiếu gia

Hàn Phong đưa tôi vào tham quan khu nhà. Biệt thự thiết kế nhiều không gian tiện nghi, bao gồm 20 phòng ngủ, 15 phòng tắm, phòng bếp, phòng ăn chính, phòng ăn sáng, thư viện, phòng chứa đồ, phòng an toàn – két sắt, phòng giải trí có bar rượu, thang máy, cầu thang bộ, gara ô tô rộng rãi chứa được 20 chiếc xe ô tô hoặc hơn.

Về nội thất, sàn nhà ở sảnh, phòng khách và nhà tắm được lát hoàn toàn bằng đá hoa cương sáng bóng. Các phòng khác như phòng bếp, phòng ăn, phòng ngủ thì ốp gỗ tối màu và trải thảm trang trí.

Cầu thang dẫn lên các tầng của biệt thự to, rộng rãi. Là sự kết hợp hài hòa giữa màu sáng của gỗ và màu đen trầm của sắt.

Toàn bộ cửa sổ, cửa ra vào của biệt thự đều có thiết kế mái vòm kinh điển của phong cách kiến trúc Pháp. Ngay cả trần nhà cũng có thiết kế chia ô hay còn gọi là trần nhà coffered đặc trưng.

Bên ngoài biệt thự là vườn cây cổ thụ quý giá, thảm cỏ xanh bao quanh. Phía sau biệt thự còn có vườn cảnh rực rỡ, bể bơi ngoài trời hoành tráng…nhưng tôi vẫn thích nhất là khu vườn hoa đủ sắc.( cái này nói đại thôi mình k biết nhiều)

Tôi há hốc mồm nhìn căn nhà hoành tráng. Tôi đi lên phòng mình, Hàn Phong đã chuẩn bị từ lúc nào rồi, nó rộng bằng cả căn nhà của tôi đuợc trang trí với hai màu trắng hồng hòa hợp thanh nhã, suốt đêm tôi không thể ngủ. Cả người tôi cứ trong trạng thái hồi hộp, xen một cái gì đó thích thú. Tôi đi đến gần cữa sổ, từ đây nhìn ra có thể thấy cánh đồng hoa ly to lớn. Ánh trăng mờ ảo lúc ẩn lúc hiện một bóng hình cao to làm tôi không khỏi ngạc nhiên. Đưa tay dụi đôi mắt, tôi nhìn kĩ lại nhưng chẳng có bóng hình nào cả, có lẽ tôi hoa mắt chứ giờ này thì có ai mà ra đó chứ.

Cả đêm tôi không ngủ nên sáng sớm tôi đã đi xuống bếp tìm chút thức ăn. Vừa bước xuống lầu, tôi đi đến đâu cũng đều nghe tiếng người hầu lễ phép kính chào:

– Kính chào cô chủ!

Tôi mỉm cười gật đầu đáp lễ. Bữa ăn phong phú làm tôi thấy choáng, có rất nhiều món ăn ngon, lạ mắt mà tôi chỉ nhìn thấy trên truyền hình.

Tôi bước ra ngoài đi dạo để hít thở không khí trong lành, mỉm cười thỏa mãn. Ở đây như được tách biệt với thế giới bên ngoài nên không có xe cộ qua lại đông đúc , nhờ vậy không khí cũng mát mẻ và thoáng đãng hơn.

Thiên Băng thành vào buổi sáng này thì đẹp nên thơ, cả màu cam vàng của tia nắng sớm bao phủ xung quanh. Hồ nước xanh in bóng của tòa thành rộng lớn. Hai dãy xe hơi nỗi tiếng đậu hai bên, dưới anh nắng tinh khôi lộ ra nét quyền uy, cao quý.

Tôi vào vườn , hái một vài bông hoa xinh đẹp đang nở rộ khoe sắc khoe hương. Tôi thong thả đan chúng lại thành một cái vòng rồi đi lên phòng trang trí nhưng tôi vừa đi thì nghe tiếng bác quản gia hốt hoảng nói:

– Cô chủ, hoa này không hái được đâu.

Tôi nhìn bác quản gia khó hiểu:

– Sao vậy bác?

Bác quản gia tái mặt nhìn vòng hoa mà tôi đang cầm trong tay vội vã nói:

– Cô chủ mau vứt đi đừng để thiếu gia nhìn thấy. Hãy nhớ kỹ hoa trong vườn chỉ được ngắm không thể hái được. Cô đừng đi sâu vào bên trong, nhớ kỹ đấy

Nói rồi, bác quản gia đẩy tôi ra ngoài gấp gáp bảo tôi mang vứt. Tôi vẫn làm theo lời bác nói nhưng nhìn theo bác mà cảm thấy khó hiểu.

– Chuyện gì thế? – Hàn Phong từ đâu xuất hiện, hắn ta nói

Bác quản gia lau đi lớp mồ hôi trên mặt, mỉm cười nói:

– Không có chuyện gì đâu thiếu gia.

Tại sao bác ấy lại không muốn để Hàn Phong biết, tại sao nhỉ: Tôi đang trầm tư suy nghĩ thì nghe tiếng Hàn Phong gọi bên tai:

– Uyển Nhi mau vào nhà ăn sáng thôi

– Ờ . Vâng

Bước theo sau Hàn Phong mà tôi cứ thắc mắc hoài, nhưng dù sao đó cũng là chuyện riêng của ngôi nhà này, không nên thắc mắc quá nhiều. Nhủ thầm là thế nhưng tôi không khỏi không thắc mắc. Gãi gãi đầu, tôi vào phòng ăn.

************************************************************************

Trường tôi cho nghĩ hai ngày nên tôi chỉ biết ở nhà và đi dạo, ngoài hai việc đó ra tôi không biết làm gì khác. Đụng vào việc gì thì bác Lương Điền ( tên bác quản gia ) bảo tôi:

– Cô chủ việc đó cứ để người hầu làm là được rồi.

Nghe bác nói vậy nên tôi đành lẳng lặng ra ngoài. Vừa ra khỏi cửa, tôi đã thấy một chú mèo xinh đẹp với bộ lông trắng đang tìm kiếm một thứ gì đó.

– Oa. Con mèo này đẹp quá. Con mèo ấy tên gì vậy bác – tôi hét lên rồi quay sang nhìn bác quản gia

– Nó tên là Tiểu Bảo.

– Meow Meow Meow. – Chú mèo đưa một chân lên không ngừng liếm láp. Tôi tiến gần lại nó, giờ tay định bắt nó nhưng nó đã chạy mất rồi.

– Đứng lại Tiểu Bảo – Tôi chạy theo sau con mèo hô to.

– Meow Meow – Con mèo vẫn chạy tiếp, không có ý định dừng lại .

Thấy tôi chạy sau con mèo, bác quản gia cũng chạy theo tôi hô to:

– Cô chủ đừng chạy nữa, té đó, cô chủ.

Con mèo vẫn chạy, chạy vào trong phòng khách đạp đỗ lung tung. nó nhảy lên cái bình hoa được đặt trên kệ làm nó lắc lư chao đảo. May thay, bác quản gia đã kịp chụp lại được. Thở phù một cái, bác nói:

– May quá cái bình hoa quý.

Xoảng. Một chiếc bình hoa khác vỡ tan tành nhưng tiểu Bảo vẫn không chịu dừng lại thế là tôi đành phải đuổi theo sau bắt lấy nó. Người làm trong nhà hoảng loạn kêu lên bắt lấy những thứ quý giá. Bác quản gia hét lớn:

– Ôi trời ơi, cái bình hoa của tôi. Cô chủ đừng đuổi theo tiểu Bảo nữa. Cái bính hoa nhà Đường của tôi huhu

Tôi không nghe vẫn nhất quyết bắt cho bằng được nó. Tính tôi là vậy càng khó khắn càng không cho động vào thì tôi càng nhất quyết phải động cho bằng được. Tiếu Bảo chạy lên lầu, phá tan tành mọi thứ, phòng nào cũng được nó thăm viếng để lại một đống hỗn độn.

– Ôi nó… phòng của Hàn Phong. Oái, phòng đó là của Hàn Phong nó mà vào làm xáo trộn thì hắn sẽ lên cơn thịnh nộ mất thôi. Tôi đuổi theo sau nó ngắn không cho nó vào nhưng… muộn mất rồi.

Căn phòng sạch sẽ bị nó làm cho thành một căn phòng bẩn, bừa bộn. Quần áo bị nó lôi ra khỏi tủ, vất tùm lum xuống đất. Tranh trên tường thì gần như sắp rơi xuống. Đồ dễ vở thì cứ liên tiếp mà kêu loảng xoảng tang tành. Tất cả trở nên thật thê thảm dưới cái chân nhỏ của nó. Nguyên căn nhà bây giờ như có lũ mới vừa đi qua.

– CHUYỆN GÌ VẬY? – Hàn Phong hét to lên khi nhìn thấy mọi thứ.

Tôi sợ hãi lắp ba lắp bắp

– Tôi…tôi…là do tiểu Bảo đó.

Tôi chỉ tay về hướng đương sự đang nhởn nhơ tung tăng mà đi ra khỏi phòng.

Hàn Phong với khuôn mặt đằng đằng sát khí hét to:

– Cô… mau dọn sạch sẽ cho tôi.

Hắn hét to đến nỗi làm căn nhà bị chấn động nhẹ, tôi giật mình nói:

– Được được anh tìm chỗ nào đó mà ngồi đi tôi sẽ dọn dẹp thật sạch sẽ mà.

Hắn ngồi trên chiếc giường chỉ huy:

– Nhặt mảnh vỡ đi nhanh lên không khéo dẫm lên đứt chân bây giờ.

– Được rồi. Tôi nhanh chóng nhặt chậm những miếng thủy tinh nhỏ nhỏ.

– Nhặt nhanh lên

Hắn hét to làm tôi tôi gật cả mình, miếng thủy tinh đâm vào tay.

-Oái.

-Trời đất ơi làm có chút việc cũng không xong. – Hàn Phòng bế tôi đặt lên giường, mở chiếc tủ kế bên và lấy ra một hộp sơ cứu.

– Người đâu, mau vào dọn cho tôi. – Hàn Phong hét lên bực tức.

Người hầu tái mặt chạy vào xem tình hình thế nào rồi nhanh chong dọn dẹp chạy đi chạy lại vất vả trong khi tôi chỉ ngồi trên giường cho Hàn Phong băng lại tay. Hắn lau thật nhẹ nhàng, gắp ra rừng miếng thủy tinh nhỏ. Tôi nhìn hắn khẽ mỉm cười.

– Đau quá. – Tôi nhăn mặt khi hắn đổ thuốc khử trùng vào tay tôi

Hắn thổi nhè nhẹ khẽ nói:

– Hết đau chưa

Tôi nhìn hắn, tim đập nhanh lỗi ngay vài nhịp. Hắn ngước nhìn tôi, bốn mắt nhìn nhau thời gian như dừng ngay lại. Tôi xấu hổ xoay mặt đi, điều hòa lại hơi thở , tôi nói:

– Tôi sẽ nấu cho anh một bữa ngon xem như đền đáp lại vụ phá nhà anh nhé!

Hàn Phong xoay mặt tôi lại, ngờ vực hỏi:

– Có được không đấy?

Tôi mỉm cười, đáp chắc nịch:

– Được

– Tôi tin cô.

Thế là tôi nhanh chóng chuẩn bị đầy đủ nguyên liệu cần làm cho một bữa tiệc hoàn hảo. Bước nhanh vào bếp, tôi đeo chiếc tạp dề và chuẩn bị với một khuôn mặt đầy hớn hở. Nhưng chưa được 5′ thì. một tiếng nổ lớn vang ra.

– Chuyện gì, lại chuyện gì nữa? – Hàn Phong hớt hãi chạy xuống.

Đơ người với cái cảnh… Nhà bếp cháy đen thui, khói bay lên ngùn ngụt, không còn ra cái nhà bếp hay là một bãi chiến trường nữa. Hàn Phong tức giận quát:

– Trần Uyển Nhi, cô định phá nát nhà tôi à!!!!

Tôi quay lại nhìn hắn, Tóc tai xoăn tít lại, gương mặt đen sì, quần áo cũng đen nốt, nói:

– Xin lỗi.

-Cô…Cô

Xoảng… Xoảng…. Xoảng. Chén dĩa trong nhà lần lượt vỡ tan tành, Hàn Phong nhăn nhúm khuôn mặt, chau mày khó coi quát lớn:

– Trời đất, người đâu mau vào dọn cho tôi!!!!!!!!!!

Hàn Phong nhìn tôi bằng ánh mắt tức giận hét:

– Cô mau đi tắm đi kinh chết được

Tôi cười hì hì nhìn hắn rồi nhanh chóng đi lên phòng. Tắm rữa sạch sẽ làm tôi như có cảm giác nhẹ nhổm hơn. Lau mái tóc ướt , tôi ra ngoài ban công ngắm nhìn cảnh vật. Bầu trời tối, điểm một vài ngôi sao xinh xắn. Ngồi lại tôi mới có thời gian suy nghĩ về hắn, về ngồi nhà kì lạ này và về cô gái có tên Thiên… Hắn cổ quái khó hiểu, ngôi nhà kì lạ không cho hái hoa, một cái bóng người đang yên đấy, thế mà chớp mắt một cái lại không thấy đâu và về cả cô gái huyền bí ây, cô ta là ai?