Chương 9: Vượt tường

Tấm thảm lông mềm mại nổi bật trên sàn đá, tủ quần áo được thiết kế thanh lịch, bức tường hoa văn trang nhã mặc dù căn phòng được thiết kế tinh xảo xa hoa nhưng điều đó chẳng có ý nghĩa gì đối với Tiết Đồng.

Cô không có hứng thưởng thức sự xa hoa của căn phòng điều mà Tiết Đồng quan tâm chính là dàn máy vi tính của Long Trạch. Màn hình vi tính màu đen lạnh lẽo ấy lại có lực hấp dẫn đầy ma lực đối với Tiết Đồng.

Tràn ngập căn phòng là sự yên tĩnh đáng sợ, thậm chí cô có thể nghe được tiếng tim mình đang đập liên hồi Tiết Đồng đưa tay chạm vào bàn phím vi tính, đầu ngón tay lướt nhẹ trên các phím gõ, sự sợ hãi và nỗi khát vọng đang gào thét trong bộ não của cô. Không thoát khỏi sự dụ hoặc của tự do ngay trước mắt cô ấn nút khởi động máy tính.

Màn hình màu xanh sáng lên, hai tay Tiết Đồng trở nên run rẩy mồ hôi ứa ra thấm đẫm lòng bàn tay, nhiệt độ cơ thể không ngừng tăng tựa như có ngọn lửa đang âm ỉ thiêu đốt da thịt của cô, ngay cả thời gian chờ khởi động máy cũng khiến Tiết Đồng sốt ruột.

Cho đến khi toàn bộ máy tính khởi động thành công Tiết Đồng mới thở phào nhẹ nhõm, cô ngồi xuống ghế đối diện của máy mở cửa sổ vào trang web nhưng máy lại báo không kết nối được Internet, ngón tay Tiết Đồng căng cứng lại.

Tiết Đồng tiếp tục di chuột tìm kiếm, hy vọng sẽ tìm được điểm kết nối, sau vài lần nhấp chuột cô cũng tìm được nơi phát tín hiệu đường truyền Internet, click vào biểu tượng trên màn hình hiện ra cửa sổ yêu cầu nhập mật mã.

Cơ hội rõ ràng ở ngay tầm mắt nhưng không có cách nào nắm lấy, đối với tin học Tiết Đồng chỉ biết sử dụng ở dạng cơ bản nhất, việc phá giải mật mã hoàn toàn vượt qua khả năng của cô. Nhìn màn hình vi tính trong nỗi bất lực, Tiết Đồng tự trách bản thân vì sao trước đây không tìm hiểu nhiều hơn về tin học.

Hơn nữa, bọn chúng đâu ngu ngốc đến mức để cô dễ dàng truyền tin ra ngoài, tâm trạng Tiết Đồng tựa như nước trà xanh đắng chát đầy chua xót. Cô không cam lòng ở lại đây nhưng đành đầu hàng với thực tại.

Tiết Đồng xoay người đánh giá phòng của Long Trạch, mặc dù không phải lần đầu tiên bước chân vào nhưng bình thường cũng chỉ vào dọn dẹp rồi nhanh chóng rời khỏi, cô cũng sợ trong phòng hắn có gắn camera nên không dám khinh suất.

Tiết Đồng suy nghĩ tỉ mỉ về con người Long Trạch, hắn không giống những người bình thường khác, cũng không hay rời khỏi đảo, bản thân Long Trạch cũng hiểu được quy tắc sinh tồn trên thế giới này, hắn làm sao có thể để cho người khác dễ dàng nhìn thấy thân rắn của mình, liệu có khả năng trong phòng hắn không lắp camera?.

Hiện trong biệt thự không có ai, Tiết Đồng không thể bỏ lỡ bất kì cơ hội nào, dù chỉ là một tia hy vọng nhỏ cũng không thể đánh mất, cô bắt đầu tìm kiếm khắp gian phòng của Long Trạch. Phòng ngủ của Long Trạch có thông với một phòng khác chỉ có điều cửa bị khóa lại, lần trước dọn dẹp phòng cho hắn cô đã phát hiện được.

Theo bản tính kiêu ngạo của Long Trạch hắn nhất định sẽ không để lộ sơ hở nào, Tiết Đồng lục lọi ngăn tủ đầu giường nhưng kết quả là không có gì. Không bỏ cuộc, Tiết Đồng vội vàng chuyển sang các tủ khác trong phòng, quả nhiên có một chùm chìa khóa làm bằng đồng được đặt trong ngăn kéo nhỏ.

Tiết Đồng cầm chìa khóa mở thử cửa phòng thì tiếng khóa ‘ lạch cạch’ phát ra.

Bước vào trong, đây là phòng đọc sách trang trí theo phong cách cổ xưa tao nhã, ấn tượng lớn nhất chính là hai giá sách cao, các kệ đều chứa rất nhiều sách. Một bàn đọc sách dài được kê ở giữa căn phòng, trên bàn có hai chiếc máy vi tính, bên cạnh là chiếc điện thoại để bàn.

Gạt bỏ cảm giác sợ hãi, Tiết Đồng nhanh chóng tới gần chiếc điện thoại, nhấc ống nghe bên trong truyền ra tiếng ‘ tút tút ‘ đây chính là âm thanh biểu hiện điện thoại kết nối bình thường. Không cho bản thân thời gian suy nghĩ nhiều Tiết Đồng vội vàng bấm số 110 ( số điện thoại công an Trung Quốc ).

Trong điện thoại không phát ra âm thanh có vẻ như đang chờ được kết nối, cả căn phòng yên ắng duy chỉ có tiếng hít thở nặng nề của Tiết Đồng. Đợi quá 1 phút trong điện thoại lại truyền đến âm thanh bị ngắt, Tiết Đồng thử lại lần thứ hai, vẫn như cũ không thể kết nối. Tiết Đồng lại bấm một dãy số tùy tiện, khoảng chục giây sau vẫn không có dấu hiệu lạc quan.

Có khả năng điện thoại này bị lỗi kết nối hoặc không thể tùy tiện gọi đi được, Tiết Đồng quay trở lại thư phòng Long Trạch khởi động lại máy vi tính, thử nhập đủ loại mật mã nhưng đều thất bại.

Thời gian vồn vã trôi qua, Tiết Đồng càng trở nên khẩn trương hơn trán rịn mồ hôi vì lo lắng, cô đứng dậy tỉ mỉ kiểm tra thư phòng, ngoại trừ máy tính và điện thoại tất cả đều là thư từ và sách báo, đối với Tiết Đồng đều là những thứ vô dụng.

Tuy vậy, Tiết Đồng vẫn không từ bỏ ý định, cô thử lại hết lần này đến lần khác bằng nhiều biện pháp, tất cả đều vô dụng, phải thừa nhận nơi này tuyệt đối không có khả năng để lọt tin tức ra ngoài.

Không thu hoạch kết quả được như mong đợi Tiết Đồng suy sụp ngồi trên ghế, tuy rằng trong khoảng thời gian này chính mình cũng hiểu được muốn quay trở lại cuộc sống bình thường như trước kia là không thể, nhưng với cô sự mất mát này quá lớn rất khó có thể đối mặt với hiện thực.

Tiết Đồng trầm ngâm trong dòng suy nghĩ, tâm trạng giống như dòng nước mùa đông lạnh lẽo hiu quạnh, tìm kiếm cả buổi tối chân tay không còn chút sức lực nào, cũng không thể ngồi đây quá lâu, cô đứng dậy thu dọn căn phòng sau đó tắt đèn khóa cửa lại.

Trở lại phòng mình, nhìn đồng hồ đã điểm tới 12h Tiết Đồng cảm thấy mệt rã rời, đồng hồ treo trên tường mặc dù vẫn đang chạy nhưng không hề phát ra tiếng. Nằm trên tấm đệm mềm mại Tiết Đồng không nhớ nổi tối nay mình đã rửa mặt hay chưa chỉ mở to mắt nhìn trần nhà thật lâu, không biết khi nào kiệt sức mà ngủ thiếp đi.

Trong mơ, Tiết Đồng thấy bố mẹ gọi, vẻ mặt hai người tiều tụy, nước mắt không ngừng rơi gọi to tên cô: “ Tiểu Đồng … Tiểu Đồng …”

Âm thanh có chưa sự gấp gáp mang theo nỗi bi thương hoảng sợ, Tiết Đồng cảm thấy lòng mình bị cắt thành từng khúc.

Tiết Đồng cũng liều mạng trả lời: “ Ba, mẹ, con ở trong này, cứu con …”

Chỉ cách một lớp sương khói mù mịt mỏng manh nhưng không thể xà vào lòng cha mẹ, cô sốt ruột đến muốn khóc đột nhiên có vài người mặc đồ đen, mặt mũi dữ tợn cầm roi hướng về phía Tiết Đồng. Chúng quất từng nhát từng nhát lên người cô, rất đau nhưng vẫn là không thể né tránh, cô bị chúng mang đi hình ảnh cha mẹ càng lúc càng mờ nhạt.

Tiết Đồng giật mình tỉnh giấc, mở mắt ra đã thấy ánh nắng in bóng xuống sàn nhà một màu vàng rực rỡ. Cô ngồi im lặng suy nghĩ thật lâu, ôm chăn trên giường nhìn ra phía cửa sổ thấy con chim nhỏ đang đậu trên thềm cửa, vỗ vỗ đôi cánh nhỏ xíu, đôi mắt nhỏ như hạt đậu đen, đậu trên thành cửa sổ chớp chớp đôi mắt rồi cất cánh bay đi.

——————-

Tiết Đồng ăn qua cơm trưa rồi xem tivi đến chiều cô ra hoa viên dạo xung quanh, nhìn bức tường màu trắng toát vây quanh biệt thự; thật khiến người ta chua xót.

Tiết Đồng vòng qua đằng sau khóm hoa hồng là hàng tre xanh thẳng, đi đến bức tường đằng sau là những hàng cây cao thấp không giống nhau, Tiết Đồng đi vòng ra phía bên ngoài toàn bộ tầm mắt được phủ kín bằng màu của thiên nhiên.

Nhìn bức tường màu trắng vây chắn cảnh vật bên ngoài trong lòng cảm thấy như bị dao cắt phải đau đớn đến khó thở, Tiết Đồng chỉ muốn nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài, bản thân cô cũng biết mình không thể trốn chạy nhưng khát vọng vượt khỏi bức tường cao lớn này luôn trỗi dậy trong suy nghĩ của cô.

Tường vây xung quanh biệt thự thoai thoải, trên đỉnh có xây thêm một lớp gạch ngói chạy dọc theo; Tiết Đồng đi được nửa vòng tường vây thì phát hiện bức tường nhỏ, không cao lắm, chính là chỗ này có dốc thoải nhìn có vể thấp, vừa vặn có thể trèo lên ngắm nhìn cảnh bên ngoài.

Kĩ năng trèo cây của Tiết Đồng không giỏi, đánh giá địa hình xung quanh một lúc, cô chạy như bay về vườn hoa cầm theo chiếc ghế tựa đặt ở dưới chân tường, chỉ cần đủ độ cao để nhìn ngắm bên ngoài là được rồi.

Một chiếc ghế không đủ cao để nhìn thấy bên ngoài cô lại mang theo chiếc ghế khác đặt chồng lên, với sự giúp đỡ của cây cối xung quanh, Tiết Đồng hai chân run run trèo lên ghế. Vừa vặn, kiễng chân là có thể nhìn phía ngoài tường, bên ngoài cũng chỉ là rừng cây um tùm, một màu xanh tươi.

Ánh mặt trời xuyên thấu qua lá cây ẩn hiện những đốm vàng loang lổ, làn gió nhẹ thổi qua những tán lá đu đưa trong gió. Tự do ở trước mắt, làn gió lướt qua tóc mai của Tiết Đồng dịu nhẹ như đang vỗ về an ủi cô.

Tiết Đồng ôm chặt lấy thân cây, hai chân bám sát dùng sức trèo lên phía trên, một chân chạm tới đỉnh của bức tường vây, vỏ cây sần sùi ma sát với cánh tay rạch thành những vệt dài rơm rớm máu, nhưng cô không quan tâm, cố gắng vươn người trèo lên đỉnh tường. Tay bám chặt vào thân cây, Tiết Đồng lấy chân đạp đổ hàng rào được xây bằng gạch ngói, cuối cùng cô ngồi lên trên đỉnh tường thành công.

Hay tay Tiết Đồng bám chặt trên thành tường, mặc dù có chút không thoải mái nhưng ngắm nhìn cảnh vật xung quanh cô lại thấy bản thân dường như được tự do. Ngắm nhìn rừng cây rậm rạp trước mắt, Tiết Đồng có chút tham lam muốn tận hưởng phong cảnh trên đảo, làm quen với hoàn cảnh xung quanh cũng tốt.

Lá cây đung đưa trong gió, với vị trí này Tiết Đồng vẫn chưa nhìn thấy được màu xanh của biển và dường như nó cũng đang vẫy gọi cô. Những bức tường này chính là chiếc lồng giam lỏng nếu cho cô cơ hội tuyệt đối sẽ không bao giờ quay đầu lại dù chỉ là một lần liếc mắt.

Nhìn xuống phía dưới chân đều là bùn đất, cây cỏ mọc cao chừng 3-4m, không cao cũng không thấp, Tiết Đông cân nhắc một hồi mới nhảy xuống. Nhảy từ trên cao xuống, đầu gối chịu không ít áp lực Tiết Đồng khuỵu chân xuống; một trận đau tê dại dồn thẳng lên đại não, cả người đổ về phía trước, hai tay cô chống trên mặt đất lòng bàn tay không khỏi đau rát. So với nỗi đau về tinh thần thì mấy vết xước ngoài da này nào có thấm tháp gì, Tiết Đồng vỗ vỗ đầu gối rồi đứng lên đi xung quanh.

Phía xa là con đường xi măng trải dài tựa như rải ruy băng trắng Tiết Đồng đi về hướng ngược lại của khu rừng, hai bên tai tiếng gió thổi rì rào hệt như lời nỉ non khao khát chiếm được tự do.

Tiết Đồng không biết nơi đây có bao nhiêu hồn đảo, có bao nhiêu chiếc thuyền, vả lại cô cũng chẳng cần phải để tâm, điều cô cần làm lúc này chính là chạy trốn, Tiết Đồng không muốn quay đầu để trở lại nhà giam biệt thự tráng lệ kia.

Lá cây va quệt qua quần áo của Tiết Đồng, cô nghe được nhịp tim đập cuồng loạn của chính mình. Chạy được quãng xa, phía sau nghe được tiếng lá cây va chạm ngày càng lớn dự cảm được điều xấu sắp xảy ra, Tiết Đồng không dám ngoảnh đầu nhìn, liều mình chạy như điên về phía trước.

Theo sát Tiết Đồng là tiếng quát tháo của người đàn ông: “ Tiện nhân, đứng lại.”

Mặc dù không nhìn thấy hắn nhưng Tiết Đồng biết đó là tiếng gọi của quỷ dữ, cô không muốn chết, không cần biết sau lưng có bao nhiêu người đang đuổi theo, ngay cả việc quay đầu lại nhìn dù chỉ một giây cô cũng không dám, chỉ biết bạt mạng chạy, cố gắng vận dụng hết sức lực tối đa của mình lao nhanh về phía trước.

Người đàn ông kia vẫn không ngừng chửi rủa, thanh âm ồ ồ: “ Con mẹ nó. Cô không trốn không thóat đâu, bắt được đánh gãy chân.”

Tốc độ của hắn rất nhanh, Tiết Đồng nghe tiếng bước chân của hắn ngày càng gần, lồng ngực không ngừng thở dốc hai chân bủn rủn, đột nhiên bị một lực từ đằng sau đẩy cô mạnh ngã nhào về phía trước.

Ngay cảm giác đau đớn như nào cô cũng không kịp cảm nhận vội vàng đứng dậy nhưng lại bị gã một tay túm chặt lấy hai tay Tiết Đồng.

Tiết Đồng tựa như con mồi nhỏ bị mãnh thú vồ vập, dùng sức giãy dụa, điên loạn gào thét: “ Buông …. Buông ra …. Cút.”

Tay và chân của Tiết Đồng trở nên mỏng manh trước gã đàn ông cơ bắp cường tráng đang túm gọn mình, tiếng la hét của cô như đang chọc giận hắn, hắn đá mạnh vào người Tiết Đồng, túm chặt tóc giáng cho cô 2 bạt tai, hắn lớn tiếng quát tháo: “ Đồ đàn bà không biết thân phận, muốn chạy trốn? Không có cửa đâu.”

Lĩnh trọn hai cái tát trời giáng của hắn, Tiết Đồng trở nên mê mị, đầu óc không còn tỉnh táo, trong lòng sớm đã nguội lạnh, nằm trên mặt đất như con cá mất nước.