Chương 90

Đang vùi đầu giặt giũ, thái giám tiến vào chuyển lời: “Nhược Hi, Trương công công muốn gặp ngươi,quần áo của ngươi thì giao lại cho Diễm Bình, Lan Hoa, Chiêu Nam cả ba chia ra giặt.” Hắn vừa dứt lời, Diễm Bình liền lật ngược cả chậu nước một tiếng đổ nhào ‘choang keng’. Ta thở dài, không biết làm gì hơn đành đứng lên, đi gặp Trương Thiên Anh.

Trương Thiên Anh cười cho ta ngồi, ta vẫn đứng nói: “Trương công công có chuyện gì cứ việc sai bảo, ta còn y phục cần phải giặt.” Trương Thiên Anh nói: ” Ta không phải đã lệnh cho người khác giặt thay rồi sao?Trước kia khi ngươi chưa đến, Vương công công đã đến thu xếp dặn dò, ngay sau đó Thập tứ gia lại phái người đến dặn dò. Lại nói, ta ngược lại nên đa tạ ngươi, bằng không loại người như chúng ta đây sao có thể lọt vào mắt của Thập tứ gia được chứ.”

Ta cười nói: ” Khoảng thời gian này ‘thật sự may mắn’ công công ‘chiếu cố’ !” Hắn đi tới bên cạnh ta, đầu ghé sát, dùng mũi ra sức hít hà lẩm nhẩm nói: “Thật thơm mát! Khó trách người đi rồi, Vương công công vẫn còn lưu luyến,mong ngóng mà vội vã tới đây dặn trước vài tiếng. Một cô nương giống như hành nước thế này[ý nói yêu kiều], đừng nói chi Vương công công thương yêu ngươi đến vậy, ngay cả ta cũng cảm thấy nên thương yêu ngươi nhiều một chút!” Một mặt nói một mặt muốn nắm lấy tay của ta.

Ta vội vàng nhảy tránh hắn vài bước, trong lòng cuồng nộ. Áp chế suy nghĩ bức xúc muốn tát cho hắn một bạt tai, cúi người nói: “Công công nếu không có chuyện gì sai bảo,Nhược Hi xin cáo lui.” Hắn chau mày quan sát ta vài lần, khoát khoát tay nói: ” Có lòng giữ ngươi lại uống chén trà, ngươi lại không thèm nhìn đến cái mặt này. Thôi về đi!”

Ta xoay người đi ra, trong lòng vừa đau vừa tức, trong cung cũng có một số thái giám làm chuyện đồi bại đối với cung nữ, ta tuy mơ hồ biết, nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ đến một ngày chính mình lại gặp phải. Trương Thiên Anh, tốt nhất ngươi nên đem hùng tâm gan báo thu lại đi, ta chưa từng có suy nghĩ hại người, nhưng không có nghĩa ta sẽ không bao giờ hại người. Lại nghĩ,Thập tứ nếu đã qua đánh trước vài tiếng, hắn hẳn là chưa đến mức to gan lớn mật mà làm cuồng. Nếu không thì hôm nay cũng sẽ không gọi đến rồi lại thả cho về thế này.

Lấy lại đống y phục trong tay bọn Diễm Bình,ra sức mà nện mà giã. Hăng sức làm việc nửa ngày,cảm giác lộn mửa trong lòng mới lắng xuống.

Buổi tối sau khi dùng nước ấm rửa sạch tay, lấy cao trị nẻ mấy ngày trước Ngọc Đàn đem tới, nhẹ nhàng bôi trên tay. Màu sắc thuốc cao đỏ tươi, mùi vị thơm ngọt, hoàn toàn không có mùi khó chịu như các loại cao trị nẻ khác.Mới vừa bôi thứ thuốc thượng hạng chưa được bao lâu, chợt cảm giác tay nóng rát đau nhức, vội lao ra khỏi phòng đi xối nước. Diễm Bình cười cười đứng ngay cổng nhìn ta rửa tay, ” Thuốc cao tốt như vậy sao lại gột tẩy hết đi thế?” Thuốc cao gặp nước biến chất, chỉ thừa lại trên mặt nước một lớp bột ớt cay nhờ nhờ nổi.

Sau khi về phòng, cẩn thận xem xét tất cả các loại cao mỡ bôi mặt bôi tay, tất cả mọi thứ đều có thêm thành phần khác, bột ớt cay, bột kiềm, thậm chí còn có cả đất sét, ta nhàn nhạt liếc nhìn vẻ mặt cười cợt của Diễm Bình, tiện tay đem tất cả quăng vào thùng rác.

Giữa tháng Một duy nhất một ngày được nghỉ ngơi, đúng lúc gặp Ngọc Đàn cũng không phải làm việc, nàng kéo mạnh tay ta đi ra, trên đường đi lại không nói một câu nào. Ta cười nói: “Đừng buồn nữa mà! Mấy ngày vất vả nhất đã qua đi, hiện tại sớm đã thành quen, cũng không cảm thấy cực nhọc nữa.” Ngọc Đàn nói: “Không phải vì việc này.” Ta hỏi: “Vậy thì vì sao?” Nàng trù trừ thấp giọng nói: ” Lý Am Đạt lệnh muội thay thế chức vụ của tỷ.” Ta vỗ tay cười nói: ” Ta ngay từ đầu cũng đoán được nên là muội. Đây là việc đáng mừng mà! Vì sao lại buồn chứ?” Bỗng nhiên khóe mắt Ngọc Đàn đỏ ngầu, cúi đầu nói: “Muội vẫn nghĩ rằng khi Vạn tuế gia hết giận, có lẽ sẽ gọi tỷ tỷ quay trở lại.”