Chương 90: tất cả cùng gặp nhau

Trần Tiểu Ngoạn nhìn người trước mắt có chút quen, cảnh giác giảm bớt, tự hỏi chính mình giống như đã gặp ở chỗ nào, “Tiên sinh, hình như tôi đã gặp anh ở đâu rồi vậy?” .

Rốt cuộc đã gặp nhau ở đâu, làm sao nghĩ mãi không ra đây?

“Có lẽ là bộ dáng Tiểu Hiên giống tôi, cho nên cô mới cảm thấy tôi nhìn quen mắt.” Tề Hiên lạnh lùng cười, rất không để ý lời nói của Trần Tiểu Ngoạn.

Anh không biết cô gái trước mắt này, có lẽ là cô ấy đã từng thấy qua anh, nhưng mà anh tuyệt đối chưa từng gặp qua cô ấy.

“Mẹ nuôi, mẹ đừng suy nghĩ nữa, chú ấy mua lại toàn bộ hoa trong cửa hàng của chúng ta rồi, mẹ mau đi gói đi.” Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy Trần Tiểu Ngoạn vẫn trầm tư, vì vậy đẩy cô một phen, để cho cô đi gói hoa.

“Chậc ——mua toàn bộ à, đây chính là tốn rất nhiều tiền, anh xác định sao?” Trần Tiểu Ngoạn từ trong trầm tư mà phục hồi tinh thần lại, vẻ mặt không thể tin.

Tuy cửa hàng hoa mới khai trương, nhưng mà đúng là vốn gốc của cô tốn thật lớn vào rất nhiều hoa, nếu mua toàn bộ, khẳng định phải rất nhiều tiền.

“Chú, chú có nhiều tiền như vậy sao?” Ngãi Tiểu Hiên vẻ mặt ngây thơ nhìn Tề Hiên, trong mắt đều là khát vọng.

“Gói đi, bao nhiêu tiền cũng được, hôm nay chú cao hứng.” Tề Hiên sờ sờ đầu của Ngãi Tiểu Hiên, tản ra một loại tình thương của người cha.

Trần Tiểu Ngoạn dụi dụi con mắt, vô cùng kinh ngạc.

Một lớn một nhỏ trước mắt này cũng quá giống cha con đi, người này có phải là Tề Hiên hay không a?

“Tiên sinh, tôi muốn hỏi tên của anh là gì?”

Nếu như anh thực sự là Tề Hiên, đó không phải là cha của Tiểu Hiên sao?

“Tề — —” Tề Hiên muốn nói ra tên của mình, gần đây anh không thích nói cho người khác biết thân phận của mình, dù sao anh cùng Tiểu Hiên hợp ý như vậy, nói cho bọn họ biết cũng không sao, nhưng mà mới nói được một nửa, thì có một cô gái vọt vào trong tiệm hoa, ôm thật chặc Ngãi Tiểu Hiên.

“Tiểu Hiên, giết mẹ đi, thực xin lỗi Tiểu Hiên, mẹ không phải cố ý không đi đón con, con tha lỗi cho mẹ nhé?” Ngãi Giai Giai quá giang xe trở về, ở ngoài cửa thì thấy Ngãi Tiểu Hiên, vì vậy xông tới, ôm cậu thật chặc.

Cô biết rõ trong lòng đứa nhỏ rất yếu ớt, một chút chuyện cũng đều tạo thành bóng tối, bởi vì cô trông coi cửa hàng bán hoa mà đã quên đi đón con của mình, đây với nó mà nói, nhất định đả kích rất lớn.

“Mẹ, con không sao, Tiểu Hiên đã trưởng thành, có thể tự mình về nhà, được rồi, ngoan đừng lo lắng, cười một cái cho con trai mẹ nhìn xem nào.” Ngãi Tiểu Hiên bộ dáng như một người lớn, vỗ vỗ phía sau lưng Ngãi Giai Giai, an ủi cô.

“Tiểu Hiên, con thật sự là con ngoan của mẹ, mẹ thật yêu con.” Ngãi Giai Giai vẫn ôm Ngãi Tiểu Hiên, căn bản là không có phát hiện bên cạnh có một người đàn ông đã quá mức kinh ngạc.

“Mẹ, Tiểu Hiên cũng yêu mẹ.” Ngãi Tiểu Hiên cũng ôm Ngãi Giai Giai, dùng lời nói hồn nhiên của đứa nhỏ, biểu đạt chính mình yêu mẹ.

Tề Hiên nhìn người quen thuộc trước mắt mà trong lòng vui mừng, giờ này khắc này anh không biết nên biểu đạt cảm giác sung sướng như thế nào, rất kích động, run rẩy vươn tay, muốn chạm đến tóc Ngãi Giai Giai, cho rằng mình có phải đang nằm mơ hay không.

Hi vọng hết thảy đây không phải là mộng, người trước mắt này thật là Giai Giai của anh.

Nhưng mà tay của Tề Hiên còn chưa có đụng tới Ngãi Giai Giai, Trần Tiểu Ngoạn liền hô to.

“Tề Hiên.”

Trần Tiểu Ngọan hô lên như thế, cả cửa hàng bán hoa giống như là tạm dừng thời gian một chút, một loại tĩnh mịch, không ai lên tiếng.

Ngãi Giai Giai đưa lưng về phía Tề Hiên, căn bản không biết rõ xảy ra chuyện gì, bởi vì Trần Tiểu Ngoạn đột nhiên hô lên tên mà kinh ngạc.

Tề Hiên vốn muốn chạm vào tóc của Ngãi Giai Giai, nhưng mà lại bởi vì Trần Tiểu Ngoạn hô lớn tên của mình, ngây ngẩn cả người.

Cô gái này làm sao biết anh là Tề Hiên, chẳng lẽ là Giai Giai nói cho cô ấy biết sao? Nhưng những điều này cũng không quan trọng, quan trọng là, Giai Giai của anh ở ngay trước mặt của anh.

Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy không ai nói lời nào, vì vậy phá vỡ yên lặng, “Mẹ nuôi, Tề Hiên là ai a?”

Ngãi Giai Giai buông Ngãi Tiểu Hiên, đứng lên, nhìn Trần Tiểu Ngoạn, sau đó đi đến trước mặt cô ấy, vươn tay sờ lên trán của cô ấy, kiểm tra cô ấy có phát sốt hay không.

“Tiểu Ngoạn, cậu làm sao vậy, hôm nay là lạ thế nào ấy, có phải là quá mệt mỏi, nếu mệt mỏi thì đi nghỉ ngơi đi, mình sẽ trông coi cửa hàng bán hoa cho.”

Tiểu Ngoạn —— Tề Hiên nghe được Ngãi Giai Giai gọi cô ấy là Tiểu Ngoạn, rốt cuộc biết cô ấy là ai.

Thì ra cô gái này chính là anh mướn làm cận vệ —— Trần Tiểu Ngoạn, nhưng anh thật sự đã mướn đúng người, rõ ràng cô ấy như hình với bóng mà đi theo Ngãi Giai Giai, bảo vệ cô ấy mười năm, cũng không uổng phí sáu năm này anh vẫn trả tiền thù lao cho cô ấy.

“Tề —— Tề —— Tề Hiên.” Trần Tiểu Ngoạn kinh ngạc nhìn Tề Hiên, duỗi ngón tay của cô ra, trên mặt lộ vẻ kinh hoảng, rất không tin.

Ông trời, chỉ là ở mười năm trước cô gặp qua mặt Tề Hiên một lần, lúc ấy là anh đến mướn cô đi làm cận vệ của Ngãi Giai Giai, khó trách cô cảm thấy người này quen thuộc như vậy.

Ngãi Giai Giai theo tay Trần Tiểu Ngoạn nhìn lại, sau đó xoay người, nhìn đến người đứng trước mặt, cũng sợ ngây người, thất thần mà ngây ngốc, đứng ở tại chỗ, trong mắt tràn ngập phức tạp, có kinh sợ có vui mừng có vội có bất đắc dĩ, giống như sắp không chịu nổi sự kinh ngạc này, thân thể hơi run rẩy.

“Thiếu —— thiếu chủ”

Thiếu chủ tại sao ở chỗ này, là anh cố ý tìm mình sao?

“Giai Giai, thật là em sao?” Tề Hiên tới gần từng bước một, vươn tay hướng trên mặt Ngãi Giai Giai sờ soạng, muốn cảm thụ mình không phải là đang nằm mơ.

Ngãi Giai Giai nhìn Tề Hiên đi tới, cảm thấy hơi thở mãnh liệt quen thuộc của anh, thở hào hển, con mắt trừng thật lớn, bộ dạng không biết làm sao, song khi tay Tề Hiên sắp đụng phải mặt của cô thì cô rất không có chí khí mà ngã xuống.

“Mẹ.” Ngãi Tiểu Hiên nhìn thấy thân thể Ngãi Giai Giai lui về sau, vì vậy sốt ruột mà kéo cô, chính là sức lực của cậu căn bản không kéo được.

Trần Tiểu Ngoạn muốn đi đến vịn Ngãi Giai Giai, nhưng mà lại có người nhanh hơn cô, tiếp nhận thân thể Ngãi Giai Giai đang ngã xuống, cô may mắn thoát khỏi tiếp xúc mặt đất.

“Giai Giai, em làm sao vậy?” Tề Hiên ôm Ngãi Giai Giai hôn mê, bối rối mà lo lắng.

“Mẹ, mẹ làm sao vậy, đừng dọa Tiểu Hiên mà?” Ngãi Tiểu Hiên nắm tay Ngãi Giai Giai, khóc lóc van xin.

“Mau đưa vào bên trong nghỉ ngơi, có thể là mệt mỏi, ngàn vạn đừng đưa cô ấy đi bệnh viện nha!” Trần Tiểu Ngoạn nhìn thấy Tề Hiên kinh hoảng mà không biết làm sao, vì vậy đề nghị, còn đặc biệt nhấn mạnh không thể đi bệnh viện.

Ngãi Giai Giai đối bệnh viện có chứng sợ hãi, đưa đi bệnh viện ngược lại đối với cô ấy là thương tổn.

“Chú, mau ôm mẹ của con vào bên trong nằm, nhất định là mẹ mệt mỏi.” Ngãi Tiểu Hiên kéo quần áo Tề Hiên, cầu khẩn.

Tề Hiên ôm ngang Ngãi Giai Giai đang hôn mê, hướng bên trong tiệm hoa đi vào, Ngãi Tiểu Hiên theo ở phía sau.

Trần Tiểu Ngoạn một thân một mình ở lại trong tiệm hoa, cảm thấy cũng không có ý nghĩa, vì vậy đóng cửa hàng bán hoa luôn, đi vào cùng nhau chăm sóc Ngãi Giai Giai.

Cô biết rõ Tề Hiên nhất định một tấc cũng không rời khỏi mà chăm sóc Ngãi Giai Giai, nhưng cô cũng không còn tâm tình trông coi tiệm bán hoa. Không nghĩ tới một cửa hàng bán hoa tốt, ngày đầu tiên khai trương đã đóng cửa.