Chương 91

Lan Hoa run run nghĩ ngợi, Chiêu Nam thấp giọng nói: “Trả lại cho nàng đi.”

Diễm Bình giận dữ trừng mắt nhìn ta, lấy ra trâm ngọc từ trong ngực ném thật mạnh xuống đất, nói:” Trả lại cho ngươi này” , một tiếng giòn tan vọng lại, cây trâm đã theo thanh âm mà gãy nát.

Nhìn những mảnh trâm vỡ trên mặt đất, ta ngơ ngác hồi lâu mà vẫn chẳng thể tin nổi vào mắt mình, cúi người xuống nhặt từng mảnh vụn nhỏ, gõi kỹ vào khăn tay. Diễm Bình cười lạnh hỏi ” Ngươi vẫn còn muốn đôi khuyên tai này của ngươi sao?”

Ta đứng dậy nhìn nàng, thản nhiên nói: “Ngươi có gan thì cứ giữ lấy, nhưng tương lai đừng có hối hận.” Nói xong đóng lại hộp trang sức trên bàn rồi cất vào trong rương.

Lan Hoa nhẹ giọng nói: “Trả lại cho nàng thôi, ngươi không nghe nàng nói ngọc này quý hiếm khó tìm sao? Sợ rằng nó lại có lai lịch lớn. Mau mau đem trả lại cho nàng đi!” Diễm Bình vừa hoảng vừa sợ cũng lại vừa không cam lòng, sau một lúc lâu mới cầm khuyên tai trong tay đặt ở trên bàn. Chiêu Nam tiến đến cầm lấy chuyển tới cho ta, lại lấy từ trong lòng mình ra hai kiện trang sức đặt ở trên bàn.

Ta cố nén tức giận, cười nói: “Nếu ta đã nói tặng cho các ngươi đám trang sức này sẽ không lý nào lại cầm lại.” Chiêu Nam lắc đầu.

Ta nhìn Lan Hoa, trong ba người này có thể thấy nàng là người có phản ứng nhanh nhạy nhất, cười nói với nàng: “Hôm nay làm náo loạn sự việc đến nước này, cũng không phải là điều ta mong muốn. Sau này thời gian mọi người ở chung với nhau còn dài mà! Ta cũng nên nói rõ với các ngươi một tiếng. Tuy rằng tục ngữ có nói “Phượng hoàng trụi lông chẳng bằng gà”‘, nhưng cũng lại có câu “Bách túc chi trùng, tử nhi bất cương “( rết trăm chân, chết vẫn đứng vững – rắn chết vẫn còn nọc,) huống hồ các ngươi ở trong cung nhiều năm, những chuyện thăng trầm cũng có thể thấy không ít, chằng ngại mọi việc cũng đều vì tìm cho mình đường lui.”

Ta khẽ nhấp vài ngụm trà, đầu tiên phải để cho các nàng cân nhắc một chút , ‘ra uy’ rồi, giờ phải ‘đe doạ’ :”Ta không phải luyến tiếc mấy thứ trang sức này, mà là không nghĩ hại các ngươi, đám trang sức trừ bỏ a mã và tỷ tỷ cho ta, nếu không phải Hoàng Thượng thưởng , cũng là do các nương nương ban cho, mỗi một thứ đều có lai lịch rõ ràng. Các ngươi cầm mấy thứ đồ của ta thì cũng chẳng sao, nếu là cầm phải mấy thứ Hoàng Thượng, nương nương ban cho, bị người ta nhìn thấy, các ngươi biết nói thế nào? Hoàng Thượng, nương nương tức giận, các ngươi chịu nổi sao”.

Ba người các nàng đều không hé răng, nhưng trong mắt đã cho thấy sự sợ hãi. Phen này nửa thật nửa giả nói cho hết lời, các nàng hẳn là về sau không còn dám trộm bậy đồ của ta nữa. Ta cười nhìn các nàng một lượt, đe dọa xong rồi, cũng nên an ủi thôi .”Ta biết bởi vì Trương công công đối đãi đặc biệt, khiến cho các ngươi chịu oan ức, đây là lỗi của ta.” Nói xong đứng dậy hướng về phía ba người các nàng theo thứ tự hành lễ. Chiêu Nam vội nghiêng người tránh đi, Diễm Bình quay mặt qua một bên, Lan Hoa nhảy dựng từ trên kháng lên ngăn ta.

Ta mỉm cười, thuận thế đứng lên nói : “Sau này chúng ta nên quan tâm lẫn nhau thêm một chút, cố gắng it làm ra lỗi sai hơn, tránh cho những sự việc cùng loại tái diễn, mà cho dù vẫn còn có, ta ở chỗ này cũng xin các vị rộng lượng tha thứ. Người khác đối xử với ta không tốt, ta rất nhanh sẽ quên đi , nhưng người khác đối đãi tốt với ta, ta sẽ mãi ghi nhớ ở trong lòng, nhất định nghĩ cách báo đáp.”