Chương 91: Thanh Mỵ Bại Bắc

Thập Nhị Thần Tiếu lúc này mới bộc phát tiềm lực. Thân ảnh hắc sắc chợt phát ra một tầng hắc quang dầy năm, sáu thước, toàn bộ đều bao phủ lấy chúng, và phía trước thỉnh thoảng còn có vài điểm hồng quang lấp lóe hiện ra. Mười hai tòa kim tháp cũng phóng ra kim quang mãnh liệt, rồi kích vào hắc quang, tạo ra tiếng nổ vang rền, khiến cho từng làn khói trắng bốc lên cao không ngừng.

Lục Mộng Thần thấy vậy thì nghĩ thầm: “Kim quang lợi hại thật! Xem ra Thập Nhị Thần Tiếu vẫn còn có thể ngăn cản được thế công của Thanh Mỵ Thiên Quân.” Lúc này, ánh kim quang sáng rực chiếu khắp nơi trong sơn cốc, đã làm cho vô số cây cối hoa cỏ đều bị khô héo mà chết. Hồng tuyến trên Thần Nhật chiến giáp như đánh hơi được nguy hiểm, liền vội vàng đan xen vào nhau và bao bọc Lục Mộng Thần vào trong, khiến cho những đạo kim quang kia không thể xâm nhập dù chỉ nửa phân.

Thập Nhị Thần Tiếu chợt đồng thời hống to mấy tiếng làm chấn động toàn thể sơn cốc, ngay cả nước sông cũng bị dao động mạnh làm nổi lên khá nhiều gợn sóng lăn tăn. Lúc hắc quang giảm dần xuống, thì tất cả Thần Tiếu đều giơ cao binh khí trong tay, miệng thì đang hút lấy luồng hắc vụ, rồi cũng hô theo Thử thần tướng: “Ám Hồng Chi Dạ.” Thập Nhị Thần Tiếu đại trận chỉ trong một sát na đã tiến vào tầng thứ tám, ngay lập tức đã toát ra sát khí và tử khí cực kỳ mãnh liệt.

Ám Hồng Chi Dạ!

Cả bầu trời như phảng phất chìm vào biển máu, hồng sắc quang vụ mênh mông bát ngát hoàn toàn che kín cả không gian. Từ trên thân thể của Thanh Long, Chu Tước, Âm Dương Mãng và Hổ Đầu Phong đều phát ra quang mang hộ thể với màu sắc bất đồng, toàn lực chống cự lại hồng sắc quang vụ cực kỳ mãnh liệt ấy. Bọn chúng đã bắt đầu thấy hoảng sợ, vì trận pháp Ám Hồng Chi Dạ này quả thật là vô cùng bá đạo!

Kim quang của mười hai tòa kim tháp tựa như gặp phải khắc tinh, lập tức bị tan chảy ra như tuyết. Ba trăm hai mươi bốn cánh cửa tháp cũng nhận ra được sát khí mãnh liệt của sức hút kia, liền đồng loạt đóng sập lại. Thanh Mỵ Thiên Quân thấy vậy liền biết được không ổn, chưa kịp có hành động gì thì mười hai tòa kim tháp chỉ trong một sát na đã thu nhỏ dần, rồi nhanh chóng hợp lại thành một, trở lại hình dạng của ngọn kim tiên vốn có.

Thanh Mỵ Thiên Quân không còn đường lui, giờ đây chỉ đành phải sử dụng thực lực tối cường của mình. Ánh kim quang trên bộ chiến giáp của y đột nhiên sáng rực lên, rồi bắt đầu xoay tròn. Cả ngọn kim tiên đều bị ánh kim quang che kín, y quát lên một tiếng nặng nề: “Toái Kim Chi Lực!”

Phanh! Oành! Kim tiên đột nhiên nổ mạnh, những mảnh bạc vụn tựa như hoa tuyết đều bắn ra tứ phía. Những đóa hoa tuyết kim sắc ấy mang theo kình khí mãnh liệt xông đến phá vỡ hắc sắc quang vụ, rồi công thẳng vào Thập Nhị Thần Tiếu nhanh như thiểm điện.

Phanh phanh phanh! Phanh phanh! Tốc độ công phá của kim sắc hoa tuyết thật quá nhanh, một số mảnh vỡ của kim tiên đã đột phá hắc sắc quang vụ trên người Thập Nhị Thần Tiếu và bắt đầu công kích thân thể bọn chúng. Trong nháy mắt, thân thể của chúng đã bị thủng nhiều chỗ, máu tươi từ từ thấm ra ngoài. Thập Nhị Thần Tiếu đau đớn, há miệng thật rộng rồi thổ ra một viên quang châu màu đỏ sậm, phát ra quang mang chói mắt, chiếu vào những vết thương trên người khiến cho chúng nhanh chóng liền miệng và khỏi hẳn.