Chương 92: Kim thiền thoát xác (Hạ)

Trước không nói đại quân Chu Bột đang qua sông, lại nói Lưu Bang.

Từ Sân ấp đến Bộc Dương hơn hai trăm dặm, bởi vậy gần qua hai ngày, phi báo quân Sở qua Sân ấp hướng nam cấp tiến đã đến trên bàn Lưu Bang.

Hơn nữa, khi phong thư cấp báo thứ nhất đưa đến không bao lâu, phong thư cấp báo thứ hai cũng đã đưa tới, quân Sở chỉ qua đường.

Xem hoàn toàn hai phong cấp báo, Lưu Bang hỏi Trương Lương, Trần Bình:

– Tử Phòng, Trần Bình, việc này các ngươi thấy thế nào?

Trương Lương trầm ngâm một lát, như thoáng chút suy nghĩ nói:

– Theo quân coi giữ Sân ấp trình báo mà xét, từ nơi đó quá cảnh hẳn là quân Sở không thể nghi ngờ, tuy nhiên có phải là Hạng Trang cùng quân Sở chủ lực hay không còn khó mà nói.

Dừng một chút, Trương Lương lại nói:

– Dù sao cũng là đêm tối, quân Sở chỉ cần năm trăm người, cầm nhiều đuốc lại kéo khoảng cách đại quân, có thể tạo thành thanh thế của năm nghìn quân.

Trần Bình cũng phụ họa nói:

– Tử Phòng huynh nói có lý, có khả năng này là kế nghi binh của quân Sở.

Dừng một chút, Trần Bình lại nói:

– Tuy nhiên, Chu Bột tướng quân cấp báo vừa đến, Đại vương có thể biết từ Sân ấp quá cảnh đến tột cùng là quân Sở chủ lực, hay chỉ là một chi nghi binh.

Tiếng nói vừa dứt, Tùy Hà lại cầm một quyển thư từ vội vàng đi vào đại sảnh.

– Đại vương, Chu Bột tướng quân cấp báo!

Tùy Hà hướng Lưu Bang nói.

Lưu Bang giơ tay tiếp nhận thư từ, sau khi vội vàng xem xong thì hơi biến sắc nói:

– Tử Phòng, Trần Bình, Chu Bột trên chiến báo nói, quân Sở dư nghiệt hướng Sân ấp mà chạy, xem ra từ Sân ấp quá cảnh hẳn là Hạng Trang và quân Sở chủ lực không thể nghi ngờ, Chu Bột còn nói, quân Sở dùng thuyền qua sông đều ném không để ý, thoạt nhìn Hạng Trang tiểu nhi đi rất vội vàng a!

– Thật không?

Trương Lương nhíu mày nói:

– Chẳng lẽ quân Sở thực không tính hồi Triệu địa?

– Không trở về Triệu địa?

Lưu Bang trầm giọng nói:

– Chẳng lẽ Hạng Trang tiểu nhi không tính đi Quan Trung?

– Quân Sở biết rõ tiến công chiếm đóng Quan Trung là vô vọng, khả năng là rút về Sở địa.

Trương Lương gật đầu, lại nói:

– Tuy nhiên, việc này còn có chút kỳ quái, từ binh pháp mà suy tính, quân Sở điều quân trở về Sở địa tất nhiên là tốt, nhưng theo chiến lược mà giảng, quân Sở một khi trở về Sở địa, như vậy cố gắng trước đây tất cả đều nước chảy về biển đông.

Trần Bình nhẹ nhàng vuốt cằm, hắn cũng có hoang mang đồng dạng, này dường như không quá phù hợp với phong cách làm việc của Hạng Trang đi?

Từ Thọ Xuân bắt đầu, Hạng Trang làm cho người ta cảm giác chính là kiên nghị đến ác nghiệt, thậm chí tàn nhẫn, hắn sẽ buông tha như vậy sao?

Trước đây bất kể là tập kích bất ngờ Lương địa, hay là bôn tập Tề địa, đều đã đem chiến lược quân Sở lộ rõ, quân Sở chính là muốn thông qua một loạt chiến đấu liên tục ở các chiến trường mà phá rơi đại thế Hán Vương chinh phục cả thiên hạ, tuy nhiên lần này, thái độ quân Sở thật khác thường, thoạt nhìn dường như thực chuẩn bị sát hồi Sở địa, trước khi phá rơi đại thế Hán Vương, quân Sở thực sẽ điều quân trở về Sở địa sao?

Lưu Bang nhíu mày, trầm giọng nói:

– Không nghĩ nhiều như vậy, chỉ cần từ Sân ấp đi ra chính là quân Sở chủ lực liền hảo!

Dừng một chút, Lưu Bang lại nghiến răng nghiến lợi nói:

– Như vậy, cho Hàn Tín phái mật thám, tăng mạnh điều tra, tái cho Chu Bột, Vương Hấp bọn họ khẩn trương qua sông truy kích, ta mặc kệ Hạng Trang tiểu nhi hắn muốn làm sao, lần này nhất định phải đem hắn cùng tàn quân đánh diệt ở Tề địa, nhất là Hạng Trang, ta muốn nghiền xương hắn thành tro!

##########

Hừng đông, quân Sở cũng không có đình chỉ hành quân, mà tiếp tục nam hạ.

Thời gian giữa trưa, quân Sở đã vào Đông A địa giới, sau khi vào Đông A huyện, các nơi cửa ải hiểm yếu bắt đầu xuất hiện kỵ binh thám báo của Tề quân, một đường nam hạ, ven đường ăn diện thành dân đói hoặc là tiều phu, …Tề quân mật thám không ngừng xuất hiện, hiển nhiên, Lưu Bang, Hàn Tín đều đã biết quân Sở trở về Tề địa.

Nửa đêm, quân Sở đã xâm nhập vào Đông A huyện gần trăm dặm.

Nguyên bản Úy Liễu nằm ở trên cáng bỗng nhiên ngồi dậy, nhìn về phía Hạng Trang đang giục ngựa mà đi nói:

– Thượng Tướng Quân, dừng ở nơi đây đi, không cần đi tới nữa!

Hạng Trang lập tức giơ lên tay phải, cất cao giọng nói:

– Đình chỉ đi tới!

– Thượng Tướng Quân có lệnh, toàn quân đình chỉ đi tới!

– Thượng Tướng Quân có lệnh, toàn quân đình chỉ đi tới!

– Thượng Tướng Quân có lệnh, toàn quân đình chỉ đi tới!

Mệnh lệnh của Hạng Trang nhanh chóng truyền đạt đi xuống, nguyên bản quân Sở đang dào dạt mà đi đều ngừng lại.

Không đến một lát công phu, Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai, Ngu Tử Kỳ, Kinh Thiên, Cao Sơ và tướng tá đều tụ tập tới bên người Hạng Trang, ngoại trừ Ngu Tử Kỳ, Cao Sơ như thoáng chút suy nghĩ, còn lại chư tướng đều là đầu đầy mờ mịt, dựa theo quân Sở ban ngày nghỉ ngơi, đêm lại hành quân, hiện tại chính là thời điểm hành quân tốt nhất, sao lại dừng lại?

Ánh mắt Hạng Trang đảo qua khuôn mặt Hoàn Sở, Quý Bố, Tiêu Khai chư tướng, cuối cùng dừng ở trên người Ngu Tử Kỳ.

Ngu Tử Kỳ dường như là ý thức được cái gì, lập tức giục ngựa tiến lên, hướng Hạng Trang chắp tay vái chào, nghiêm nghị nói:

– Thượng Tướng Quân, có chuyện gì mời cứ việc nói, mặc kệ là lên núi đao, hay là biển lữa, mạt tướng tuyệt không hai lời!

Ngu Tử Kỳ đối với Hạng Trang có thể nói là tín nhiệm vô điều kiện, nếu không có Hạng Trang, quân Sở sao có thể kiên trì cho đến bây giờ?

Hạng Trang im lặng, một lúc lâu sau mới nói:

– Tử Kỳ tướng quân, ngươi phải sau xét cho thật kỹ.

– Mạt tướng không cần suy xét.

Ngu Tử Kỳ giọng điệu rất nhạt, cũng không nói mau lẹ, thần sắc nghiêm nghị biểu thị quyết tâm.

Nhưng, Hạng Trang mất đi Ngu Tử Kỳ, hắn rất đau lòng, Ngu Tử Kỳ lại nói:

– Thượng tướng mau ra lệnh, ta…

– Hảo.

Hạng Trang gật đầu thật mạnh, nghiêm nghị nói:

– Ngu Tử Kỳ nghe lệnh!

– Ba.

Chỉ nghe một tiếng thanh vang, Ngu Tử Kỳ đã từ trên lưng ngựa ôm quyền, cung nghinh quân lệnh.

– Dẫn bản bộ năm trăm tinh binh, đem nhiều đánh lửa, kéo khoảng cách đại quân, ngụy trang đại quân tiếp tục nam hạ, nhớ kỹ, từ nay về sau chỉ có thể ban đêm hành quân, ban ngày thì bí mật ẩn núp, hơn nữa phải tăng mạnh cảnh giới, tuyệt không có thể để thám báo Tề quân phát hiện chân tướng quá sớm! Tóm lại, ngươi duy trì càng lâu, đối với quân chủ lực ta càng có lợi, đi thôi!

– Vâng!

Ngu Tử Kỳ ầm ầm đồng ý, lập tức điểm khởi năm trăm tinh binh bước đi.

Hạng Trang lại nhìn quanh chư tướng, quát:

– Các quân tức khắc tắt đuốc, theo đường nhỏ hồi Sân ấp!

Mệnh lệnh Hạng Trang nhanh chóng được truyền đạt, bốn ngàn đại quân còn lại liền tắt đuốc, sau đó quay đầu bắc thượng, một lần nữa giết trở về Sân ấp.

##########

Sân ấp thành đông, Chu Bột đại quân theo đại lộ chậm rãi nam hạ.

Một lát trước, Chu Bột vừa mới nhận được phi báo của Huyện lệnh Đông A, biết được quân Sở đã chui vào Đông A huyện, hiện tại rất khả năng đã đến Tế Thủy.

Tính khoảng cách, đại quân Chu Bột đã bị quân Sở kéo xa gần hai trăm dặm.

Chu Quan Phu nói giọng căm hận:

– Phụ thân, Sở mọi rợ này cũng chạy thật nhanh đi!

Chu Bột thở dài, bất đắc dĩ nói:

– Quân Sở đều là tinh nhuệ a!

Dừng một chút, Chu Bột lại nhìn đội ngũ hành quân chung quanh, chỉ thấy đội ngũ quân Hán sớm bởi vì đường dài hành quân gấp mà trở nên thê thảm vô cùng, có chút buồn bực nói:

– Không giống quân ta, nói là tinh nhuệ, kỳ thật trong quân vẫn không ít người già yếu, nếu không như vậy, sẽ không bị quân Sở kéo xa như vậy, hắc.

Chu Bột, Chu Quan Phu phụ tử lại không biết, ở trong dự đoán bọn họ, quân Sở chủ lực hẳn là đã chạy ngoài hai trăm dặm, kỳ thật cách bọn họ không đến mười dặm, trong một mảnh rừng già, quân Sở hành quân cấp tốc, trước lúc hừng đông đã trở về Sân ấp, sau đó liền trốn vào trong phiến rừng già kia mà đi thăm dò.

Một đường bắc thượng, bởi vì đi đường nhỏ, hơn nữa lại hành quân gấp, kết quả không ít tướng sĩ mặt mũi bầm dập, vài cái thậm chí còn tê hết tay chân, tuy nhiên, đáng được ăn mừng chính là, một đường bắc thượng này không có bại lộ, bốn ngàn quân Sở gần như là thần không biết quỷ không hay về tới phụ cận Sân ấp.

Như vậy, tình hình đều nằm trong dự kiến của Hạng Trang, Úy Liễu.

Bởi vì Ngụy địa mấy năm liên tục chiến loạn, dân chúng đông quận phần lớn đã trốn chết, không có trốn chết cũng đều đi vào thành trì hoặc là bảo lý ở lại, người buôn bán nhỏ lại hoàn toàn tuyệt tích, hiện tại thôn xóm dã ngoại gần như toàn bộ không còn, ở hoang sơn dã lĩnh người ta càng thiếu, cho nên, quân Sở suốt đêm bắc thượng, căn bản là không có đụng tới một người đi đường.

Về phần Tề quân thám báo, còn có mật thám quân Hán, sớm đã theo”Đại quân” Ngu Tử Kỳ đi Đông A, dù sao, Ngu Tử Kỳ cùng “Quân Sở chủ lực” lúc này cũng đang ở Đông A huyện mà.

##########

Bộc Dương, Quận Thủ phủ.

Lưu Bang khẩn cấp đi vào đại sảnh phủ Quận Thủ.

Mắt thấy quân Sở đi vào tuyệt địa, Hạng Trang tiểu nhi cũng là sắp bị chém đầu, Lưu Bang bất giác hưng phấn lên, thậm chí không có tâm tư cùng Thích phu nhân, Bạc phu nhân thân thiết, muốn cả ngày lẫn đêm canh giữ ở đại sảnh, Trương Lương, Trần Bình đi theo mọi thời khắc đều chú ý động thái mới nhất của quân Sở, còn có tiến triển mới nhất của Tề quân cùng với Chu Bột các lộ.

Lúc này, Trương Lương chỉ vào bản đồ treo trên bình phong cùng Lưu Bang phân tích tình thế mới nhất.

– Đại vương, trước mắt xem ra, tiến vào Đông A huyện hẳn là Hạng Trang cùng quân Sở chủ lực không thể nghi ngờ. Text được lấy tại TruyệnFULL.vn

– Chạng vạng ngày hôm qua, quân Sở chủ lực đã tiến vào Đông A huyện, tuy nhiên thời gian nửa đêm lại đột nhiên quay đầu hướng đông, cải biến phương hướng hành quân, sau đó đến thời gian hừng đông, tất cả thám báo, mật thám đều mất đi tin tức quân Sở, phỏng chừng, quân Sở tàn quân là ở trong một thung lũng bí ẩn nào đó trốn đi.

– Quân Sở thay đổi đường lối hành quân, lại giấu đầu hở đuôi, thần phán đoán quân Sở rất khả năng muốn đi Lỗ huyện của Tiết quận, hẳn là Hạng Trang cùng mấy ngàn tàn quân muốn chiếm cứ Lỗ huyện.

Lưu Bang liền nói ngay:

– Kia là lúc liên quân thu thập Hạng Trang.

Trương Lương gật đầu, lại nói:

– Chu Bột, Mai Quyên hai lộ tinh binh hiện tại đã qua Sân Ấp, Ly Thương, Phó Khoan, Hạ Hầu Anh ba đường tinh binh cũng đã vượt qua sông, dọc theo đông, tây hai hướng triển khai bao vây, một khi quân Sở đột nhiên quay đầu hoặc chạy trốn, sẽ lọt vào tròng của lục lộ tinh binh đón đầu chặn giết.

Triệu địa lục lộ tinh binh, chỉ có hai vạn tinh binh của Vương Hấp lưu lại Bình Quan và Tĩnh Hình Quan.Còn lại tất cả đều qua Tề địa.

Lưu Bang sờ râu cá trê, trầm giọng nói:

– Phải mau chóng tìm được hành tung quân Sở!

– Đại vương yên tâm.

Trương Lương khẽ mỉm cười, lại nói:

– Thần đã phái ra môn khách đắc lực, chính là người lần trước ở Đại Biệt Sơn phát hiện hành tung quân Sở, tính thời gian, hắn hiện tại hẳn là đã đến Đông A huyện, thần phỏng chừng, không bao lâu, Đông A huyện sẽ có phi báo truyền trở lại.

– Hảo!

Lưu Bang lúc này vỗ đùi, hưng phấn nói:

– Lúc này đây, ta thật muốn nhìn, Hạng Trang tiểu nhi còn có thể chạy được nữa hay không? Có năng lực chạy trốn đi đâu? Hừ!