Chương 92 – Nói chuyện 1

Lúc Chu Thiến và Bạch Tư Mẫn xuống lầu thì Tống Trí Hào và Tống Thiệu Khang đang một trước một sau đi vào.

Vẻ mặt Tống Trí Hào mệt mỏi, Tống phu nhân đi tới giúp ông cởi áo khoác đưa cho người hầu. Tống Trí Hào đi đến sô pha ngồi xuống, thở dài một hơi, nhắm mắt dưỡng thần một hồi. Tống Thiệu Khang cũng ngồi xuống. Lan tẩu nhanh chóng bưng trà lên cho bọn họ. Tống Thiệu Khang đón chén trà, khẽ nhấp 1 ngụm rồi nói:

– Thiệu Lâm đâu, không phải bảo là nó sẽ về?

Lúc này Chu Thiến đang xuống lầu, Bạch Tư Mẫn nắm tay Chu Thiến đi tới, vừa đi vừa nói:

– Sớm đã đến, vừa rồi bọn em ở trên lầu

Chu Thiến đi đến bên cha, thản nhiên chào:

– Cha, anh cả

Đối với cặp cha con này cô thực sự không có cảm tình mấy.

Tống Trí Hào nhẹ nhàng ừm một tiếng rồi ngẩng đầu nhìn cô, vẻ mặt lạnh lùng:

– Rốt cuộc là có chuyện gì mà phải bỏ nhà ra đi.

Tống phu nhân sợ con gái nói sẽ làm chồng tức giận nên nhỏ giọng kể lại mọi chuyện một lần. Chu Thiến thì chăm chú nhìn Tống Trí Hào.

Tống Trí Hào nghe xong vợ kể thì phì cười rồi nhìn Chu Thiến:

– Cha còn tưởng chuyện gì lớn, chẳng phải là chỉ 1 đứa bé sao? Bọn họ chỉ muốn đứa bé đó chứ đâu cần con đàn bà kia. Con sợ cái gì. Còn bỏ nhà đi? Triệu Quốc Xương chắc chắn sẽ cho rằng nhà chúng ta không gia giáo

Ông trầm mặt:

– Giờ mau quay về xin lỗi cha mẹ chồng con, đừng gây rối nữa

Chu Thiến nhìn ông mà thầm cười lạnh. Quả nhiên cô sớm biết từ miệng ông ta sẽ chẳng có lời gì hay. Cô cũng chẳng phản đối chỉ lạnh lùng đứng đó bởi vì cô biết nói chuyện với người như vậy chẳng được gì. Ông ta vốn bất chính đương nhiên sẽ chẳng cho rằng người khác làm vậy thì có gì sai. Nghĩ đến Triệu gia cũng có suy nghĩ đó, cho nên mới cho rằng cô không bao dung. Dù sao mình chẳng cầu xin gì ông ta, ông ta nói cứ coi như gió thổi qua ta là được. Chống đối ông ta, nếu ông ta nhất thời tức giận lại tát mình như Triệu lão gia tử tát Triệu Hi Thành thì đúng là lỗ to.

Tống phu nhân nghe xong lời chồng nói, chắc tự nghĩ đến mình mà thần sắc rất khó coi nhưng bà không thể phát tác trước mặt chồng, chỉ nhẹ nhàng nói ra suy nghĩ của mình. Tống Trí Hào nghe bà nói xong thì thoáng yên lặng rồi nói:

– Bà nói cũng đúng nhưng tôi đoán Chủ Tịch Triệu sẽ không bỏ mặc đứa bé đó đâu. Ông ta đã già như vậy mới có đứa cháu nội đầu tiên, sao bỏ được…

Ông nặng nề hừ một tiếng, trầm giọng với Chu Thiến:

– Nói đến nói đi đều chẳng phải do con, kết hôn với Hi Thành lâu như vậy cùng không có con. Nếu con sinh cháu cho Triệu gia thì bọn họ đương nhiên coi con như bảo bối, giờ xảy ra chuyện này còn trách được ai?

Tống phu nhân nghe xong lời chồng thì khẽ thở dài nhưng vẻ mặt hiển nhiên cũng nghĩ như vậy. Bạch Tư Mẫn ở bên cạnh vỗ vỗ lưng cô an ủi. Trong lòng dù bực mình thay Chu Thiến nhưng chuyện này cô vốn không có tư cách nói. Tống Thiệu Khang thì chỉ hờ hững nhìn.

Chu Thiến thiếu chút nữa tức đến ngất, đây đúng là lời nói của cha mình? Nếu không nể bọn họ là trưởng bối và có chút tò mò xem Triệu Phu Nhân sẽ nói gì thì cô đã sớm phất tay áo bỏ đi.

Nhưng cô vẫn nhịn không được lạnh lùng nói:

– Chuyện con tư sinh con tuy thấy nhiều nhưng không có nghĩa là con sẽ chấp nhận. Con chẳng trách ai, cũng chẳng cầu gì, chỉ muốn bỏ đi thôi, ai có thể trách con?