Chương 93 – Nói chuyện 2

Triệu phu nhân xoay người nhìn Tống phu nhân bên cạnh nói:

– Ngọc Quyên, bà đừng lo lắng, tôi biết mọi người lo lắng chuyện gì. Thiệu Lâm dịu dàng hào phóng, chúng tôi vẫn rất thích, chúng tôi cũng vẫn luôn vui mừng vì có đứa con dâu tốt. Địa vị của nó ở Triệu gia không ai thay thế được, chuyện này bà cứ yên tâm. Giờ tình cảm của nó và Hi Thành rất tốt, chắc không lâu sau sẽ có con. Thiệu Lâm thông minh lại xinh đẹp, sau này sinh con nhất định cũng thông minh lanh lợi, ai có thể làm tổn hại vị trí của mẹ con Thiệu Lâm. Nhưng hai ông bà già chúng tôi cũng không thể làm được chuyện kia. Đứa bé kia dù sao cũng là cốt nhục nhà họ Triệu nên chúng tôi mới giữ lại. Mẹ của nó là loại người nào mọi người cũng biết… Cho nên những chuyện đó mọi người hoàn toàn không cần phải lo lắng.

Những lời này khiến sắc mặt vợ chồng nhà họ Triệu đều thoải mái lại, Tống phu nhân cũng yên lòng không ít. Gia cảnh nhà Văn Phương kia thế nào bà quá rõ, cha cô ta là sâu rượu vô cùng thô bỉ, bản thân cô ta cũng chẳng có chỗ nào hơn người, căn bản không thể so với con gái mình. Thiệu Lâm có con chắc cũng chỉ là chuyện sớm muộn, đến lúc đó nhất định Triệu gia sẽ lại sủng ái Thiệu Lâm.

Triệu phu nhân thấy thần sắc bà dịu đi thì biết những lời mình nói đã đả động bà, vội ngồi sát lại rồi nói:

– Bà cũng biết Triệu gia chỉ có hai đứa con, đứa nhỏ lại không giỏi bằng Hi Thành, Triệu thị sớm muộn cũng giao cho Hi Thành. Giờ Thiệu Lâm nắm chặt được trái tim Hi Thành, đến lúc đó con của nó mới là quan trong nhất. Giờ Thiệu Lâm vì Triệu gia mà chịu tủi cực chúng ta đều ghi tạc trong lòng. Hi Thành cũng ghi tạc trong lòng, sau này chỉ có càng đối xử tốt, lo lắng cho nó. Ngọc Quyên, bà nghĩ lại xem tôi nói đúng không? Nếu chúng tôi không có thành ý thì tôi cần gì phải đến đây?

Lúc này vợ chồng Tống thị hoàn toàn bị bà thuyết phục, kể cả Tống Thiệu Khang cũng thoải mái hơn. Bọn họ vốn không muốn con ly hôn, cũng không muốn trở mặt với Triệu gia. Chẳng qua là lo lắng cho con sẽ bị ảnh hưởng, cháu ngoại tương lai có đối thủ. Nhưng giờ nghe giọng Triệu Phu Nhân thì hẳn sẽ không xảy ra chuyện đó. Nghĩ cũng đúng, cháu của Chủ tịch tập đoàn Tống thị chẳng lẽ thua cháu của sâu rượu.

Tống Trí Hào gật gật đầu nói:

– Bà thông gia nói như vậy, chúng ta đương nhiên là tin. Lần này Thiệu Lâm bỏ đi là không đúng, vừa rồi chúng tôi đã phê bình nó. Đợi nó về rồi xin lỗi Chủ tịch Triệu.

Tống phu nhân ngồi bên nói:

– Làm cha mẹ đương nhiên là mong hôn nhân của con mỹ mãn, lần trước tham gia yến hội thấy chúng ở bên nhau hạnh phúc tôi cũng rất mừng. Thật ra chúng tôi không yêu cầu gì, chỉ mong mọi người đối tốt với Thiệu Lâm thì chúng tôi cũng an lòng. Về phần đứa bé kia… Ai, cũng là một sinh mệnh, chúng tôi không nói gì…

Vẻ mặt Triệu Phu Nhân vui mừng, bà nghĩ chỉ cần làm công tác tư tưởng cho cha mẹ Thiệu Lâm là thành công, con dâu lập tức cùng về. Trong nhà nhanh chóng khôi phục lại vẻ hòa thuận vui vẻ trước. Vì thế, bà vui mừng nhìn về phía Chu Thiến nhưng lại tiếp xúc với ánh mắt lạnh băng của Chu Thiến, Triệu Phu Nhân không khỏi ngẩn người, trong lòng bất an.

Chu Thiến luôn đứng đó lạnh lùng nhìn bọn họ nói chuyện, cảm giác như đang xem kịch, chuyện bọn họ nói không liên quan đến mình.