Chương 95 – Bạo lực, cũng là một cách biểu thị tình hữu nghị

Người nọ một thân áo khoác dài màu đen, quần jean màu kim loại, giày Martin đinh tàn giống con trai, linh hoạt quyến rũ, trước đây ngắn gọn áp sát vào tai bây giờ cũng đã dài ra nhiều, mái tóc dài nhuộm màu đỏ rượu vang bị gió thổi theo bước đi mà tung bay lên, dung nhan tuyệt sắc băng sương như tuyết, như một đóa sen hồng ngự hỏa địa ngục.

Lâm Cẩm Sắt lúc này chỉ có thể kinh ngạc nhìn cô ấy đi tới, trong lòng hiện lên vạn từ ngữ, trăm mối cảm xúc ngổn ngang nhưng không có cách nào để nói ra.

Cho đến khi một cỗ đại lực kéo cô ra khỏi xe ô tô, cô vấp ngã nhưng vẫn được cỗ lực đạo đó giữ chặt.

“Ngô tiểu thư.” Một tiếng nói tao nhã khinh mạn vang lên, âm điệu không cao, nhưng trong giọng nói lại ẩn chứa một sự cảnh cáo làm cho không khí trong xe đột nhiên lạnh lẽo.

Chỉ thấy Ngô Ưu quả thực buông lỏng tay ra, hung tợn trừng mắt liếc mắt một cái về phía Đường Lưu Nhan sau khi nói xong thì mỉm cười, lại đem ánh mắt mãnh liệt quét về phía Lâm Cẩm Sắt, thở dốc, cặp đồng tử mỹ lệ kia suýt nữa muốn đốt ra lửa, từ trong kẽ răng thoát ra một câu, “Chết tiệt Lâm Cẩm Sắt cậu còn không mau cút xuống dưới!”

Im lặng đứng trong góc của Maybach chỉ còn sót lại ba người.

Ngoài xe, hai cô gái phong cách kì lạ trái ngược nhưng lại cùng có một đôi mắt sáng đang đứng ở xa xa. Vô cùng xa, ngay cả vẻ mặt thế nào cũng không rõ ràng lắm.

Bên trong xe rất yên tĩnh, Trình Mi hơi có vẻ hơi nóng vội, nhìn qua cửa sổ ra phía ngoài xe, nói, “Mọi người nói xem, sẽ không có việc gì chứ?” Cô gái kia tên là Ngô Ưu, cô không thích cô ta… nhưng lại cô ta lại có vài phần kiêu ngạo so với cô.

Không hề để ý đến vẻ nóng vội trên mặt cô, Trình Mị chỉ mỉm cười mở miệng, “tất nhiên, nếu là có chuyện gì, hôm nay hai cô ấy không thể nào gặp được nhau.” Trong lời nói có biểu hiện một chút trêu chọc, Trình Mi cũng là người thông minh, vừa nghe đã hiểu.

Vừa rồi cô còn rất buồn bực, Nhan tại sao lại hồ đồ như thế, rõ ràng sắc mặt Ngô Ưu không được tốt, còn có tình bảo Cẩm Sắt ra ngoài, thậm chí còn bảo cô chạy xe xa ra một chút … hắn không sơ bảo bối của hắn bị ăn thịt mất sao? nhan công tử, đường đại thiếu gia của Đường Minh là người thế nào chứ? Nếu có người làm tổn thương đến Cẩm Sắt, hắn làm sao có thể để yên?

Không khỏi đem ánh mắt dời về phía người nào đó rất tao nhã tự nhiên thưởng thức hồng rượu. Nhìn một hàng hồng rượu bên trong tủ lạnh xe kia, chậc chậc, rất xa xỉ .

Lại nhìn về phía Nhan công tử rất yên lặng…

Trầm mặc không lên tiếng nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn nghiêng khuôn mặt có vẻ không tốt lắm, lông mi cong dài nồng đậm, hai má tuấn tú nhìn không rõ biểu tình gì, chỉ riêng ánh mắt thì vô cùng đạm mạc, đồng tử là loại âm sắc lạnh lùng âm trầm, các ngón tay bên bàn tay phải nắm lấy chiếc ly thủy tinh đế cao, ngẫu nhiên nhấp môi một cái. Rất quý tộc, rất… phô trương.

Lắc đầu, Trình Mi dời sự chú ý ra phía ngoài cửa sổ, nhưng khi ánh mặt chạm đến, đột nhiên đôi mắt lại trừng to lên, môi mấp máy, không kiềm chế được mà “a” lên một tiếng.

Chiếc ly thủy tinh đế cao trả lời bằng một tiếng vỡ vụn.

… Ngô Ưu giơ tay lên thật cao, không chút lưu tình nào tặng cho Lâm Cẩm Sắt một cái tát.